Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 472 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Mọi người đi đường vất vả rồi, tối nay chúng ta cùng dùng bữa cơm thân mật tại căng tin của nhà máy nhé, mọi người thấy thế nào?”
Bộ trưởng Ngưu cũng rất hài lòng, ông ấy thích tính cách của Đường Niệm Niệm. Tuy cô có hơi tham tiền nhưng lại là người sảng khoái, có gì nói thẳng, tốt hơn nhiều so với những người nói chuyện úp mở, khiến người khác phải đoán già đoán non.
Đường Niệm Niệm đương nhiên không có ý kiến gì, quả thực cô cũng đã đói bụng rồi.
Xưởng trưởng Tiền lại càng không có lý do gì để từ chối. Giờ phút này, tâm trạng của ông ấy vui đến mức muốn bay lên trời, Đường Niệm Niệm đúng là đã mang lại vinh dự lớn cho ông ấy!
Căng tin của nhà máy động cơ hơi nước rất rộng, tầng hai chuyên dùng để chiêu đãi khách khứa.
Bộ trưởng Ngưu gọi người của căng tin sắp xếp đồ ăn thức uống, còn dặn dò phải chuẩn bị thịnh soạn hơn bình thường.
Khi các món ăn được dọn ra, quả thực rất thịnh soạn: thịt kho tàu, thịt bò om tương, gà rưới mỡ hành, bánh tổ cua biển, cùng vài món rau phổ biến, bày đầy cả một bàn. Mùi vị không tệ, không hề thua kém các nhà hàng lớn.
Tâm trạng của Bộ trưởng Ngưu khá tốt, hứng khởi trò chuyện rất hăng say, vừa ăn vừa nói. Nhưng Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu đều là người ít nói, nên chủ yếu vẫn là Xưởng trưởng Tiền và Bộ trưởng Ngưu trò chuyện với nhau.
“Tiểu Đường, cô có bản lĩnh giỏi giang như vậy, chắc hẳn là có thầy dạy dỗ phải không?”
Bộ trưởng Ngưu rất tò mò về người thầy của Đường Niệm Niệm. Có thể dạy dỗ một cô bé nông thôn thành người tài giỏi như vậy, e rằng người thầy này còn giỏi hơn nữa chăng?
“Có ạ, nhưng không tiện tiết lộ.”
Đường Niệm Niệm nhai hết đồ ăn trong miệng rồi mới trả lời.
Bộ trưởng Ngưu vừa nghe đã hiểu. Ông ấy chỉ tay lên đầu, nhỏ giọng hỏi: “Có phải là tình huống đặc biệt không?”
“Vâng, rất tài giỏi!” Đường Niệm Niệm gật đầu, người cô nói đến chính là lão Chương.
Mắt Bộ trưởng Ngưu càng sáng hơn, ông ấy nhích lại gần một chút rồi nhỏ giọng hỏi: “Vậy có thể cho tôi biết tên thật của ông ấy không? Tôi muốn tìm cách đưa ông ấy về nhà máy làm việc, cô thấy sao?”
Nhân tài giỏi giang như vậy ắt phải đến chỗ của ông ấy để phát huy tài năng chứ!
Hơn nữa, gần đây chính sách đã nới lỏng rất nhiều, có rất nhiều chuyên gia từng bị đưa vào chuồng bò đều đã quay trở về, còn đảm nhiệm các chức vụ quan trọng trong các bộ ngành. Ông ấy sẽ dùng quan hệ để tác động, việc điều động người về không khó.
“Chú không sợ chịu liên lụy sao?”
Đường Niệm Niệm hỏi ngược lại.
Giờ đây mọi người đều né tránh những người từng bị đưa vào chuồng bò còn không kịp, đến việc nói chuyện cũng không dám, Bộ trưởng Ngưu này thật là gan lớn!
“Bây giờ điều quan trọng nhất là nhân tài. Có bản lĩnh thì phải cống hiến cho đất nước, chuyện này cứ giao cho tôi, tôi sẽ tìm cách!”
Đương nhiên Bộ trưởng Ngưu không sợ, ông ấy có xuất thân chính đáng, từng lập công đổ máu vì đất nước, đến trời ông ấy cũng không sợ!
Đường Niệm Niệm suy nghĩ rồi nói ra tên của lão Chương. Cô có ấn tượng khá tốt với Bộ trưởng Ngưu, ông ấy là một người chính trực, quang minh. Lỡ như cô nhìn nhầm người, Bộ trưởng Ngưu gây bất lợi cho lão Chương thì cô cũng có cách để cứu ông ấy.
Bộ trưởng Ngưu trịnh trọng ghi tên tuổi của lão Chương vào trong một cuốn sổ nhỏ, để sau này ông ấy sẽ dùng quan hệ để tác động.
Bữa cơm này Đường Niệm Niệm ăn rất hài lòng, đặc biệt là bánh tổ cua biển. Lâu lắm rồi cô không ăn, cô phải nghĩ cách nuôi cua biển và hải sản trong không gian để đạt được tự do hải sản.
Bộ trưởng Ngưu còn đích thân sắp xếp khu nhà khách cho bọn họ, nằm ngay trong nhà máy. Nhà máy động cơ hơi nước mỗi ngày đều phải tiếp đón khách, nên việc xây dựng khu nhà khách riêng biệt là rất tiện lợi.
“Mọi người cứ yên lòng ở lại đây, có chuyện thì cứ nói với phục vụ, hoặc là gọi điện thoại cho tôi.”
Bộ trưởng Ngưu còn để lại số điện thoại nhà riêng của ông ấy. Ông ấy cũng đang ở một tòa nhà cán bộ của nhà máy, trong tòa nhà có điện thoại bàn.
Sau khi sắp xếp xong thì lúc này Bộ trưởng Ngưu mới trở về nhà, bước chân cực kỳ thoải mái.
Xưởng trưởng Tiền vẫn còn mặt mày hớn hở, ánh mắt nhìn Đường Niệm Niệm còn hiền từ hơn cả bà cụ Đường nhiều.
“Tiểu Đường, Tiểu Kiêu, tối nay hai người có hoạt động gì không?”
Xưởng trưởng Tiền muốn lên phố đi dạo, ông ấy còn đặc biệt mang theo máy chụp ảnh để chụp.
Có thể chụp ảnh ở Thượng Hải, đối với người ở một huyện nhỏ như Chư Thành mà nói, là vô cùng vinh dự và rất có thể diện.