Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Thẩm Kiêu Ra Mắt Bạn Gái, Quân Khu Xôn Xao
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 480 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thẩm Kiêu và Đường Niệm Niệm cùng nhau xuất hiện ở quân khu, khiến vô số người trên đường phải kinh ngạc, ai nấy đều trố mắt nhìn.
Thẩm Kiêu, người được mệnh danh là tảng băng ngàn năm, vậy mà lại có người yêu rồi? Mà lại còn là một người yêu xinh đẹp đến nhường này, công bằng ở đâu ra chứ?
Ngày hôm đó, đàn ông trong quân khu vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị, còn phụ nữ thì đau lòng và hụt hẫng, định sẵn là một ngày không hề yên bình.
Đường Niệm Niệm vẫn giữ thái độ bình thản trước những ánh mắt kinh ngạc đó, cử chỉ tự nhiên, phóng khoáng. Chẳng mấy chốc, họ đã đến phòng làm việc của Minh Chấn Hưng.
“Báo cáo!”
Thẩm Kiêu gõ cửa.
“Vào đi!” Giọng nói sang sảng từ trong phòng vọng ra. Thẩm Kiêu đẩy cửa bước vào, Đường Niệm Niệm theo sát phía sau.
“Cậu chịu về rồi à? Vừa hay có một nhiệm vụ…”
Ban đầu, Minh Chấn Hưng không nhìn thấy Đường Niệm Niệm, vẫn nói chuyện với Thẩm Kiêu như thường lệ. Đến khi nói được một nửa, ông mới chợt nhìn thấy Đường Niệm Niệm xinh đẹp đứng cạnh, lập tức giật mình thon thót.
Trời đất! Chẳng trách cái thằng nhóc này không chịu để ý con gái ông, hóa ra là đã tìm được một tiên nữ rồi!
“Chú Minh, đây là người yêu của cháu, Đường Niệm Niệm.” Thẩm Kiêu giới thiệu.
“Chào chú Minh!”
Đường Niệm Niệm chủ động chào hỏi.
“Chào cháu, chào cháu, ngồi đi!”
Minh Chấn Hưng có chút lúng túng, bối rối. Lúc thì ông muốn đi pha trà, lúc lại nghĩ nên lấy chút điểm tâm, vì con gái ai chẳng thích đồ ngọt. Trong đầu ông có rất nhiều ý nghĩ, nhưng tay chân thì chẳng đủ để làm hết.
Nhưng ông cũng không bối rối quá lâu, bởi vì trong phòng làm việc của ông vốn dĩ chẳng có điểm tâm. Một người đàn ông chỉ thích thuốc lá và rượu bia như ông, làm gì có hứng thú với đồ ngọt.
“Tiểu Đường uống trà đi, chỗ chú cũng không có gì ngon.”
Minh Chấn Hưng hơi khó xử, cảm thấy mình tiếp đón chưa được chu đáo.
“Cháu cũng không thích đồ ngọt, có trà là được rồi ạ.”
Đường Niệm Niệm cười, cầm ly trà lên uống. Cô có ấn tượng rất tốt với Minh Chấn Hưng, bởi vì nghe Thẩm Kiêu nói, trong mấy năm ở quân khu Thượng Hải, Minh Chấn Hưng cực kỳ quan tâm, chiếu cố anh, còn tốt hơn cả người cha tệ bạc của Thẩm Kiêu nhiều.
“Chú Minh, bức tranh chữ trên tường là do chú viết sao?”
Đường Niệm Niệm chỉ vào một bức thư pháp treo trên tường đối diện. Minh Chấn Hưng vô thức quay đầu nhìn theo, cô lập tức nhanh chóng búng vài giọt linh tuyền vào trong ly trà của ông.
“Ha ha, là người khác tặng đó, chú làm sao viết được chữ đẹp như thế.”
Minh Chấn Hưng cười ha ha. Một người đàn ông thô kệch như ông, chữ viết ra chỉ tạm đọc được mà thôi.
“Tiểu Đường và Thẩm Kiêu quen biết từ nhỏ sao?”
Minh Chấn Hưng rất có hứng thú với chuyện thời thơ ấu của Thẩm Kiêu, ông đã hỏi han không ít về Đường Thôn. Đường Niệm Niệm cũng trả lời đơn giản, vừa nói chuyện vừa uống trà. Chẳng mấy chốc sau, Minh Chấn Hưng đã uống cạn một ly trà.
“Ôi chao, sao trà hôm nay lại ngon đến thế nhỉ.”
Minh Chấn Hưng lẩm bẩm. Trong nước trà có vị ngọt dịu đặc biệt, ông cứ thế mà uống một ngụm rồi lại một ngụm, căn bản không dừng lại được.
“Cháu cũng thấy ngon lắm ạ, có lẽ là do nước ở Thượng Hải ngon chăng.”
Đường Niệm Niệm cười, nâng ly trà lên uống một ngụm lớn.
“Chắc vậy.”
Minh Chấn Hưng cũng không nghĩ nhiều, lại tự rót cho mình một ly. Đợi sau khi trà nguội bớt, ông lại uống một ngụm lớn, nhưng lại cảm thấy không ngọt bằng ly vừa nãy.
Chắc là do lá trà thôi, về nhà ông phải hỏi vợ xem lá trà này mua ở đâu, sau này chỉ mua loại này mà dùng.
“Dạo này nhà họ Chu không mấy yên ổn. Hai đứa cháu trai chết, sức khỏe của ông cụ Chu cũng không được tốt.” Minh Chấn Hưng nhắc tới nhà họ Chu, ánh mắt nhìn Thẩm Kiêu có vẻ thâm sâu.
Chu Tư Minh đến Chư Thành khảo sát, chưa được mấy ngày đã xảy ra chuyện mất mạng. Nghe nói là do chọc giận ông trời, sét đánh sập sơn động, cả cậu thiếu gia và tôi tớ đều chết hết trong động.
Minh Chấn Hưng không tin vào lý do sét đánh đó. Ông luôn cảm thấy chuyện này có liên quan tới cái thằng nhóc Thẩm Kiêu này, nhưng khi Chu Tư Minh gặp chuyện, Thẩm Kiêu đang chấp hành nhiệm vụ, có lẽ không có thời gian để ra tay được.
Nhưng cũng chưa chắc, những gì thằng nhóc này thể hiện chắc chắn không phải là bản lĩnh thật sự của nó. Minh Chấn Hưng luôn hoài nghi rằng khi Thẩm Kiêu chấp hành nhiệm vụ, anh không dốc hết toàn lực, vẫn còn giấu nghề.