Chương 518

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 518 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Niệm Niệm chỉ là một cô gái nhà quê, chắc chắn không thể bước chân vào nhà họ Thẩm được. Có thể làm tình nhân cho anh ta thì Thẩm Bằng cũng coi như người từng trải. Dù vậy, đây cũng là lần đầu anh ta thấy một người đẹp đến vậy, nhìn một cái là đã bứt rứt trong lòng.
“Chuyện của tôi không liên quan tới mấy người!”
Thẩm Kiêu lạnh lùng cảnh cáo. Nếu Thẩm Bằng còn tiếp tục lén lút nhìn trộm Đường Niệm Niệm, anh chắc chắn sẽ chọc mù mắt tên khốn này.
“Tiểu Kiêu nói vậy là không đúng. Chúng ta chính là người một nhà, một bút không thể viết được hai chữ Thẩm. Chẳng lẽ cậu vì người phụ nữ này mà đối đầu với nhà họ Thẩm sao?” Thẩm Bằng cười ngoài mặt nhưng trong lòng thì không. Thâm tâm anh ta còn mong Thẩm Kiêu sớm biến khỏi nhà họ Thẩm, như thế tất cả tài sản của nhà họ Thẩm đều thuộc về anh ta và em trai.
“Một bút không thể viết ra được hai chữ Thẩm ư? Nhưng một bụng mẹ có thể sinh ra hai họ đấy. Lúc Thẩm Bằng anh đến nhà họ Thẩm cũng đã năm tuổi, cho dù là một đứa ngốc cũng phải nhớ rõ cha ruột mình là ai. À đúng rồi, có lẽ anh thật sự không biết, dù sao Phó Bạch Lan cũng có quá trời đàn ông, có khi bản thân bà ta cũng chẳng biết cha anh là ai đâu.”
Bình thường Thẩm Kiêu ít nói như vàng, bây giờ lại nói một tràng dài, mỗi lời đều cay nghiệt hơn cả thạch tín.
Minh Chấn Hưng ngồi bên cạnh lặng lẽ uống trà, mặc dù không ngẩng đầu lên, nhưng tai lại vểnh thẳng, trong đầu tự động hình dung ra cảnh cha Thẩm bị cắm sừng.
Người phụ nữ Phó Bạch Lan này, ông ấy vừa nhìn đã có cảm giác không phải hạng đứng đắn. Cách đi đứng, nói năng đều giống mấy bà cô lầu xanh thời xưa. Khổ nỗi lão Thẩm lại mê mẩn kiểu người như vậy, coi người phụ nữ uốn éo đó thành bảo bối. Vợ cả vất vả sinh con trai ruột, lại bị coi rẻ như cỏ rác, ngu muội không thể cứu vãn.
Minh Chấn Hưng cũng từng gặp mẹ ruột của Thẩm Kiêu, dịu dàng lương thiện, thông minh lễ độ, là một tiểu thư khuê các đích thực, tốt hơn Phó Bạch Lan gấp trăm lần. Nhưng lại không được chồng thương, là một người phụ nữ đáng thương.
Thẩm Bằng tức đến tái mặt, nghiến chặt răng, ánh mắt hằn học như muốn ăn tươi nuốt sống. Thẩm Kiêu liếc nhìn anh ta đầy khinh bỉ, tiếp tục buông lời cay nghiệt: “Những người đàn ông qua lại với Phó Bạch Lan nhiều như lông trâu cũng chẳng phải bí mật gì ở Bắc Kinh. Cũng chỉ có Thẩm Chí Viễn kia mới ngu ngốc tới mức coi một ả kỹ nữ thành báu vật, cam tâm tình nguyện nuôi con hoang hộ bà ta. Mang chung họ Thẩm với lũ dơ bẩn các người khiến tôi thấy ghê tởm. Nếu sau này còn xuất hiện trước mặt tôi lần nữa, tôi bẻ gãy cổ ngươi!”
Sát khí tỏa ra từ Thẩm Kiêu. Thẩm Bằng sợ hãi lùi lại một bước, vẻ mặt kinh hãi. Vừa rồi anh ta thật sự cảm thấy thằng tạp chủng kia muốn giết mình.
Minh Chấn Hưng lắc đầu, biểu cảm khinh thường. Thằng yếu đuối vô dụng, còn không bằng một ngón chân của Thẩm Kiêu nhà ông.
Mấy năm nay lão Thẩm toàn ăn phân à, nếu không sao đầu óc lại toàn chứa phân thế?
“Thẩm Kiêu, dù mẹ tôi không sinh cậu, nhưng cũng là phụ huynh của cậu, còn nuôi nấng cậu. Cậu nói năng lỗ mãng, còn hất nước bẩn vào người mẹ tôi, cậu có phải là người không vậy?” Thẩm Bằng tức giận mắng, lửa giận bùng lên trong lòng.
Bởi vì anh ta cũng đã từng nghe những lời Thẩm Kiêu vừa nói.
Hơn nữa, anh ta còn biết đó là sự thật.
Bởi vì khi mẹ vẫn chưa được gả vào nhà họ Thẩm, nhà họ Cố xảy ra chuyện, ba mẹ con bọn họ thật sự rất khó khăn. Nhưng cuộc sống khổ cực đó chỉ kéo dài nửa tháng, sau đó bọn họ nhanh chóng trải qua ngày tháng yên bình.
Thẩm Bằng biết, do mẹ mình quan hệ với những người đàn ông quyền thế. Anh ta tận mắt nhìn thấy những người đàn ông đó ra vào phòng mẹ anh ta, sau đó mặt mày tươi cười rời đi. Ngày hôm sau, sẽ có gạo, mì, ngũ cốc, dầu và cả thịt được đưa tới.
Cuộc sống như vậy kéo dài được nửa năm, chú Thẩm cưới mẹ anh ta. Anh ta và em gái cũng đổi sang họ Thẩm. Từ đó không còn ai dám khinh thường bọn họ, cuộc sống còn tốt hơn cả lúc ở nhà họ Cố.
Bởi vì đó là sự thật, nên Thẩm Bằng mới tức giận đến thế, hai mắt đỏ bừng, còn muốn xông tới dạy cho Thẩm Kiêu một bài học.