Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Âm mưu liên hôn, biến cố bất ngờ
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 522 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đường Niệm Niệm rời khỏi Thẩm Kiêu, cô đuổi theo hướng Chu Tư Khiết vừa đi. Cô sẽ không để bất kỳ yếu tố nguy hiểm tiềm tàng nào tồn tại, hễ phát hiện là phải bóp chết từ trong trứng nước.
Mặc dù Chu Tư Khiết là phụ nữ, nhưng nếu cô ta nghe lời ông cụ Chu mà đến cướp Thẩm Kiêu của cô, vậy thì đừng trách cô không khách khí.
Đường Niệm Niệm đuổi kịp Chu Tư Khiết ở ký túc xá đoàn văn công. Người phụ nữ này đang gọi điện thoại.
“Ông ơi, Thẩm Kiêu quá ngu ngốc, anh ta không xứng với cháu. Cháu muốn gả cho con trai của Minh Chấn Hưng, ông giúp cháu giới thiệu đi ạ!”
Chu Tư Khiết bình thản nói chuyện đại sự cả đời mình như thể chuyện cơm bữa.
Cô ta đã suy nghĩ kỹ càng. So với việc gả cho Thẩm Kiêu, không bằng gả cho con trai của Minh Chấn Hưng. Mặc dù gia thế của Minh Chấn Hưng không bằng nhà họ Chu, nhưng đang ở thời kỳ phát triển, hơn nữa con trai của Minh Chấn Hưng lại thật thà và chững chạc, chắc chắn sẽ là một người chồng tốt.
Chu Tư Khiết đương nhiên không hề thích con trai của Minh Chấn Hưng, cô ta chỉ muốn đặt cược.
Minh Chấn Hưng vẫn còn trẻ, sau này chắc chắn sẽ được thăng chức, thậm chí vào Bắc Kinh. Đến lúc đó cô ta cũng có thể đi theo quay về Bắc Kinh, tiếp tục vinh quang trước đây.
Hơn nữa Chu Tư Khiết còn muốn mượn quyền thế của Minh Chấn Hưng để chèn ép Thẩm Kiêu, báo mối thù hôm nay.
Đường Niệm Niệm vừa nghe đã biết con khốn này đang tính toán chuyện gì. Hừ, nghĩ hay đấy!
Chu Tư Khiết cúp máy, cũng không quay về ký túc xá mà ra ngoài dạo phố. Điều này càng hợp ý Đường Niệm Niệm, cô lặng lẽ đi theo phía sau Chu Tư Khiết.
Lúc này, Minh Chấn Hưng cũng nhận được điện thoại từ Chu Hồng Xương. Không biết nên nói Chu Hồng Xương già rồi nên lú lẫn, hay là ông ta không còn sống được bao lâu nên mới nóng lòng. Vì vậy, sau khi cháu gái gọi điện tới, chưa đầy mười lăm phút ông ta đã gọi điện sang đây, thẳng thắn bày tỏ ý định liên hôn.
Minh Chấn Hưng vừa uống một ngụm trà, suýt chút nữa thì sặc chết. Ông ấy không thể nào ngờ được, ông già này lại đánh chủ ý lên đầu con trai mình.
“Lão lãnh đạo, không phải đang bàn bạc với Thẩm Kiêu sao? Con trai tôi rất vô dụng, không xứng với cháu gái ông đâu.”
Trong lòng Minh Chấn Hưng chửi thầm, nhưng ngoài mặt vẫn phải cung kính.
“Tư Khiết vừa nói với tôi, thật ra con bé không thích Thẩm Kiêu, lại có ấn tượng rất tốt với con trai cậu. Cũng do tôi lú lẫn, không tìm hiểu kỹ đã mai mối bậy bạ. May mắn vẫn chưa thành. Chấn Hưng, sức khỏe của tôi bây giờ ngày càng yếu đi, điều vướng bận duy nhất chính là hôn sự của Tư Khiết. Tôi muốn được nhìn thấy Tư Khiết kết hôn trước khi nhắm mắt xuôi tay, cậu giúp tôi đi!”
Chu Hồng Xương hiếm khi thể hiện sự yếu đuối, giọng nói khàn đặc yếu ớt, ho khan không ngừng, như thể có thể tắt thở bất cứ lúc nào.
Trong lòng Minh Chấn Hưng cũng không hề dễ chịu, dù sao ông ấy cũng từng là cấp dưới của lãnh đạo. Nhưng chuyện liên quan tới con trai ruột ông ấy, ông ấy không thể nào chọn sai được.
Hơn nữa nếu ông ấy dám bán con trai đi, vợ ông ấy chắc chắn sẽ không tha, đêm nào cũng bắt ông ấy ngủ sofa.
“Lãnh đạo, chuyện hôn nhân trọng đại không phải việc nhỏ, tôi phải bàn chuyện này với vợ tôi. Sức khỏe ông chắc chắn sẽ không sao cả, không chừng ngày mai là tốt lên đấy!”
Minh Chấn Hưng nói năng lấp lửng, nhất quyết không chịu trả lời thẳng vào vấn đề.
Chu Hồng Xương cũng không muốn ép quá mức, bảo ông ấy về thương lượng với vợ, ba ngày sau trả lời ông ta.
“Chấn Hưng à, tôi thật sự không thể chờ nổi, mong cậu hãy thông cảm cho ông già yếu gần đất xa trời như tôi đây, làm ơn!”
Ông cụ Chu lại dùng bài tình nghĩa, khiến trong lòng Minh Chấn Hưng khó chịu hơn cả nuốt phải ruồi bọ. Sau khi cúp máy, ông ấy uống liền ba ly trà mà vẫn không nguôi giận.
Ông ấy cũng muốn mắng một trận thật đã như Thẩm Kiêu, nhưng ông ấy không dám.
Chu Hồng Xương còn sống, có thể dễ dàng làm khó dễ cho ông ấy. Ông ấy không thể hành động theo cảm tính.
Cứ kéo dài đi, ông cụ này cùng lắm chỉ sống thêm được nửa năm!
Minh Chấn Hưng dự định sẽ kéo dài thời gian, còn định bảo con trai cứ ra ngoài thực hiện nhiệm vụ trong suốt khoảng thời gian này, không thể để Chu Tư Khiết có cơ hội.
Minh Chấn Hưng bực bội một lúc, chuẩn bị về nhà trút giận với vợ thì tiếng chuông điện thoại đổ dồn dập. Minh Chấn Hưng tức giận nhấc máy: “A lô, tôi là Minh Chấn Hưng!”
“Lãnh đạo, Chu Tư Khiết bị trúng độc, đang cấp cứu trong bệnh viện!”