Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 530 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sở dĩ dì Trương dám làm như vậy là bởi vì bà ấy tự tin.
Bà ấy đã làm ở nhà họ Thẩm mười năm rồi, Thẩm Chí Viễn rất thích ăn cơm do bà ấy nấu, tuy tên đàn ông tồi này rất nghe lời Phó Bạch Lan, nhưng trong chuyện bảo mẫu, Phó Bạch Lan thật sự không có tiếng nói.
“Mẹ, cho con ít tiền, con ra ngoài ăn.”
Con trai út nhà họ Thẩm, Thẩm Ưng từ trong phòng đi ra, đầu tóc bù xù, vẫn đang mặc đồ ngủ, rõ ràng vừa mới ngủ dậy.
Tối qua một đứa bạn của anh ta tổ chức tiệc sinh nhật tại nhà, chơi tới nửa đêm mới về.
“Buổi trưa cha con về nhà ăn cơm, con ngoan ngoãn ở nhà cho mẹ!”
Phó Bạch Lan liếc một cái, không cho tiền.
“Con đã hẹn với đám bạn rồi, mẹ, cho con đi!”
Thẩm Ưng nũng nịu, nhưng lần này Phó Bạch Lan lại không chiều chuộng anh ta, dạo này tâm trạng của Thẩm Chí Viễn không tốt, cũng rất không hài lòng với hành vi của đứa con trai út, đã nhắc nhở bà ta mấy lần rồi, bà ta phải uốn nắn một chút.
“Con đã mười chín tuổi rồi, nên biết kiềm chế, đừng suốt ngày chơi bời với đám bạn xấu đó nữa, cha con nói rồi, để con vào quân đội rèn luyện!”
Phó Bạch Lan cũng đồng tình với việc để con trai út tới quân đội.
“Mẹ, thà mẹ giết con đi còn hơn, quân đội là nơi dành cho con người sao? Dù sao con cũng không đi đâu!”
Thẩm Ưng vừa nghe phải đi quân đội liền đau đầu, từ nhỏ anh ta đã sống trong nhung lụa, chưa từng chịu đựng gian khổ, sao có thể đến quân đội chịu khổ?
Đánh chết anh ta cũng sẽ không đi đâu.
Thẩm Ưng cũng không sợ, cha anh ta nghe lời mẹ anh ta, mẹ anh ta nghe lời anh ta, chỉ cần anh ta nũng nịu một chút, mẹ anh ta liền hết cách, lại dỗ dành cha anh ta, chuyện đi quân đội chắc chắn sẽ không thành công.
“Lần này mẹ và cha con đều đã hạ quyết tâm rồi, con không muốn đi cũng phải đi!”
Ngữ khí của Phó Bạch Lan nghiêm túc, không còn chiều chuộng con trai út như mọi khi.
Cái thằng Thẩm Kiêu tạp chủng đó ở trong quân đội ngày càng có tiền đồ, sắp không thể kiểm soát được nữa rồi, thằng cả Thẩm Bằng ở quân đội nhiều năm như thế, không có chút tiền đồ nào, có lẽ đã bỏ đi rồi.
Phó Bạch Lan chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào đứa con trai út, con trai của bà ta tuyệt đối không thể kém hơn con trai của con tiện nhân Phó Thanh Lan đó!
Bà ta tin có Thẩm Chí Viễn hết lòng hỗ trợ, Thẩm Ưng chắc chắn sẽ vượt trội hơn Thẩm Kiêu!
Thẩm Ưng đi tắm, không để ý đến những lời này.
Mười một giờ trưa, Thẩm Chí Viễn về nhà, xe của quân khu đưa ông về.
“Ngày mai lại tới đón tôi.”
Thẩm Chí Viễn xuống xe, bảo tài xế quay về.
“Vâng thưa thủ trưởng!”
Tài xế lái xe đi, Thẩm Chí Viễn chỉnh trang quần áo, mở cổng lớn ra, nhìn thấy Phó Bạch Lan ngồi trên ghế chợp mắt, khuôn mặt không khỏi giãn ra, tràn đầy vẻ dịu dàng như nước.
“Bạch Lan, anh về rồi!”
Giọng nói của Thẩm Chí Viễn cũng rất dịu dàng, ánh mắt nhìn Phó Bạch Lan còn nồng nhiệt hơn cả hồi trẻ.
Phó Bạch Lan mở mắt ra, nhìn thấy ông ta, khuôn mặt tràn ngập vẻ kinh ngạc và vui mừng, biểu hiện như vậy càng khiến Thẩm Chí Viễn vui sướng, ông ta thích cái vẻ Phó Bạch Lan lúc nào cũng chỉ có ông ta trong mắt, trong tim.
“Dì Trương mang chậu nước nóng tới!”
“Dì Trương, pha một ly trà nóng!”
“Dì Trương, lấy dép đi trong nhà cho lão Thẩm!”
Phó Bạch Lan liên tục ra lệnh, dì Trương bận rộn như con thoi, âm thầm chửi rủa: “Con hồ ly tinh già nhà mày lấy lòng đàn ông, không tự mình làm được à? Vợ địa chủ cũng chẳng sai khiến người khác như mày, phì!”
Lại nhìn thấy ánh mắt tràn đầy tình ý của Thẩm Chí Viễn nhìn Phó Bạch Lan, dì Trương ra sức xoa xoa cánh tay nổi da gà, thầm rủa: “Cặp chó má trời sinh một đôi, cộng lại đã trăm tuổi rồi, còn ngày ngày lả lơi, phì… đúng là vô liêm sỉ!”
“Dì Trương, nấu mì cho tôi!”
Thẩm Ưng cũng tới hóng chuyện, anh ta đói bụng rồi.
“Đến ngay!”
Dì Trương chạy về nhà bếp, trong bụng mắng chửi càng thậm tệ: “Giống y hệt con hồ ly tinh mẹ nó, đều chẳng phải thứ tốt lành gì, sắp đến bữa trưa rồi mà còn nấu mì, sao không ra đầu ngõ húp gió Tây Bắc đi!”
Thẩm Chí Viễn đi dép lê, ngồi uống trà, mắt vẫn nhìn Phó Bạch Lan, ánh mắt dính chặt vào nhau của hai người này còn dính hơn cả người trẻ.
“Rầm!”
Cánh cửa lớn bị đẩy ra, đập mạnh vào tường, phát ra tiếng động rất lớn, khiến cặp uyên ương già giật mình kinh hãi.