Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Đường Niệm Niệm Vạch Trần Màn Kịch Của Bạch Liên Hoa
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 533 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bầu không khí vốn đang vô cùng căng thẳng, bỗng chốc bị tiếng nôn khan của Đường Niệm Niệm phá vỡ. Nước mắt Phó Bạch Lan vừa chực trào ra, còn đang đọng trên gò má, chưa kịp lăn xuống cằm thì gương mặt bà ta đã cứng đờ lại.
Bà ta tiến thoái lưỡng nan, không thể tiếp tục khóc mà cũng chẳng thể ngừng.
Để che giấu sự lúng túng, Phó Bạch Lan vội rút khăn tay, giả vờ lau nước mắt, thỉnh thoảng lại nấc nghẹn, đôi vai khẽ run lên, ra vẻ vô cùng tủi thân và đau khổ.
“Tôi… tôi biết mình tội đáng muôn chết, Tiểu Kiêu lưu lạc trên núi đều là lỗi của tôi. Hôm đó tôi không nên phát sốt, càng không nên sốt đến mơ màng, không trông chừng Tiểu Kiêu. Tất cả đều là lỗi của tôi, tôi có lỗi với em gái, có lỗi với Tiểu Kiêu. Ngày Tiểu Kiêu mất tích, đáng lẽ tôi nên chết đi mới phải!”
Phó Bạch Lan đã trình diễn một màn kịch xuất sắc, khiến Thẩm Chí Viễn đau lòng như cắt, thậm chí hận không thể giết chết Thẩm Kiêu ngay lập tức để xả giận thay cho bà ta.
Mặc dù Đường Niệm Niệm từng gặp không ít bạch liên hoa, nhưng loại cao cấp như Phó Bạch Lan thì cô thật sự chưa từng thấy mấy người.
Chẳng trách bạch liên hoa này có thể khiến Thẩm Chí Viễn xoay như chong chóng, thủ đoạn quả thật lợi hại!
“Súc sinh, quỳ xuống dập đầu đền tội với mẹ mày!”
Thẩm Chí Viễn tức giận trừng mắt nhìn Thẩm Kiêu và Đường Niệm Niệm. Nếu ánh mắt có thể ăn thịt người, chắc chắn ông ta đã nuốt sống hai người họ mấy trăm lần rồi.
“Mẹ tôi qua đời lâu rồi!”
Thẩm Kiêu trào phúng nhìn Thẩm Chí Viễn. Cậu từng kể với cô rằng, ban đầu mẹ cậu không muốn gả cho Thẩm Chí Viễn, là do ông ngoại ép buộc.
Sau khi mẹ cậu qua đời, ông ngoại mới tỉnh ngộ, nhìn thấu bộ mặt thật của gia đình Phó Bạch Lan, liền lén lút đưa chìa khóa kho báu của nhà họ Phó cho cậu.
Thẩm Chí Viễn càng thêm tức giận, nghịch tử này lại dám ngó lơ lời ông ta, làm gì có chuyện như vậy!
“Súc sinh, trong mắt mày còn có…”
Thẩm Chí Viễn giơ tay lên, định dạy dỗ nghịch tử, nhưng lại bị Đường Niệm Niệm cắt ngang.
“Nếu Thẩm Kiêu là súc sinh, vậy ông là cái gì? Lão súc sinh sao? Chưa từng thấy ai lại muốn làm súc sinh như ông, đúng là chuyện lạ đời!”
Đường Niệm Niệm vô cùng tức giận. Thẩm Chí Viễn này vốn không xứng làm cha, ngay cả làm người cũng chẳng phải. Vốn dĩ cô còn nghĩ đến Thẩm Kiêu mà nể mặt, định hạ thủ lưu tình với Thẩm Chí Viễn.
Nhưng bây giờ thì không cần nữa.
Phải nhổ cỏ tận gốc.
Sắc mặt Thẩm Chí Viễn đỏ bừng, ông ta thở hổn hển, gân xanh trên trán giật giật, trông như có thể ngất xỉu bất cứ lúc nào.
Chị Trương lấp ló trong bếp, không ngừng niệm Phật: “A Di Đà Phật, Bồ Tát phù hộ, tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì!”
Bà ấy không phải xót thương Thẩm Chí Viễn, mà là sợ Thẩm Kiêu và Đường Niệm Niệm gặp phiền phức.
Thẩm Chí Viễn dù súc sinh đến mấy thì cũng là cha ruột của Thẩm Kiêu.
Con trai khiến cha tức chết, dù ở thời nào cũng bị coi là đại nghịch bất đạo, Thẩm Kiêu chắc chắn sẽ bị người đời chỉ trỏ.
Chị Trương có ấn tượng rất tốt với Thẩm Kiêu, bởi vì trong nhà họ Thẩm, chỉ có Thẩm Kiêu là không vênh mặt hất hàm sai khiến bà ấy, còn những người khác thì đều chỉ tay năm ngón, không hề tôn trọng bà ấy.
Mặc dù Thẩm Kiêu trông có vẻ khó gần, nhưng cậu lại vô cùng khách sáo với bà ấy, chưa từng sai bảo bà làm việc. Có đôi lúc bà muốn giặt đồ cho Thẩm Kiêu, nhưng đều bị cậu từ chối. Chị Trương cảm thấy Thẩm Kiêu là một đứa trẻ tốt, tốt hơn nhiều so với ba anh em Thẩm Ưng, Thẩm Bằng, Thẩm Li.
Bà ấy cũng không thể hiểu nổi cái cách suy nghĩ của Thẩm Chí Viễn. Con trai ruột thì không thương, cứ nhất định phải thương con trai người khác, đầu óc ông ta chắc chắn có bệnh nặng!
Chị Trương càng thêm vui mừng thay cho Thẩm Kiêu. Đứa trẻ này đã chịu quá nhiều khổ cực, bây giờ cuối cùng cũng tìm được một cô gái tốt thương yêu cậu. Cô ấy không chỉ xinh đẹp mà còn rất lợi hại, nhìn cái miệng oang oang đó, sắp chọc cho con hồ ly tinh già kia tức hộc máu rồi.
Thật hả hê!