Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Thu Hồi Của Hồi Môn
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 538 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Nếu nó mà hiểu chuyện được một nửa như em thì tốt biết mấy, Bạch Lan, những năm qua em đã vất vả nhiều rồi!”
Quả nhiên, lúc này Thẩm Chí Viễn chỉ cảm thấy Phó Bạch Lan thật thấu tình đạt lý, hiểu lòng người, còn thằng nghịch tử Thẩm Kiêu thì vô lý vô cớ, đúng là đồ súc sinh.
Phó Bạch Lan thầm đắc ý, ngoài miệng lại nói: “Em không thấy vất vả gì đâu, chỉ cần trong lòng anh có em, khổ mấy em cũng chịu được.”
“Bạch Lan…”
“Anh Viễn…”
Đôi uyên ương già này nhìn nhau đắm đuối, ôm nhau càng lúc càng chặt, chỉ tiếc là cái eo của Thẩm Chí Viễn đã vô dụng, nếu không, hai người này chắc chắn đã làm một hiệp trong thư phòng rồi.
Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu không đến ở nhà nghỉ, nhà họ Phó có một căn tứ hợp viện ở thủ đô, bình thường vẫn có người quét dọn, chỉ là chăn đệm không được phơi nắng thôi, nhưng không sao, tối đến bọn họ đều vào không gian của mình.
“Em hoài nghi cái chết của mẹ anh có liên quan tới Phó Bạch Lan, bắt buộc phải chấm dứt mối quan hệ này!”
Đường Niệm Niệm vốn dĩ chỉ là suy đoán, nhưng từ biểu hiện của Thẩm Chí Viễn và Phó Bạch Lan, thực sự khiến người ta phải nghi ngờ.
Sắc mặt Thẩm Kiêu lạnh tanh, thực ra tình cảm anh dành cho mẹ không sâu đậm đến thế, dù sao anh cũng chưa từng gặp mặt, những gì anh biết về mẹ đều qua lời kể của cậu.
Cậu nói mẹ dịu dàng lương thiện, là người chị gái tốt nhất, cũng chắc chắn là người mẹ tốt nhất.
“Mẹ cháu đã may rất nhiều quần áo nhỏ, còn đan cả áo len nhỏ nữa, chị ấy yêu cháu hơn bất cứ ai hết, nếu chị ấy còn sống, chị ấy chắc chắn là người mẹ tốt nhất trên đời này!” Phó Thanh Hàn đã nói như vậy.
Tình cảm của Thẩm Kiêu dành cho mẹ dần dần được bồi đắp qua từng lời kể của Phó Thanh Hàn.
Không chỉ một lần anh từng nghĩ, nếu mẹ còn sống, anh chắc chắn sẽ không bị vứt bỏ trong núi sâu, cũng sẽ không bị đám Thẩm Bằng bắt nạt.
Cho nên anh hận Thẩm Chí Viễn, là người đàn ông này đã hủy hoại mẹ và tuổi thơ của anh.
Phó Bạch Lan đáng ghét thật, nhưng Thẩm Chí Viễn càng đáng ghét hơn.
Chính người đàn ông này đã cho Phó Bạch Lan cơ hội, ông ta mới là nguồn gốc của mọi tội ác.
Còn có ông ngoại của anh.
Đường Niệm Niệm vỗ nhẹ lên vai anh, an ủi: “Khiến gia đình này phải chịu xui xẻo chính là sự an ủi tốt nhất đối với mẹ anh!”
“Ừm!”
Thẩm Kiêu gật đầu. Anh sẽ không nương tay đâu.
Trời tối, mọi người trong thành phố đều đã ngủ say, trong sân nhà họ Thẩm xuất hiện hai bóng đen, chính là Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu.
Nhà họ Thẩm đã tắt hết đèn, còn có tiếng ngáy của chị Trương.
Hai người đi vào phòng ngủ của Thẩm Chí Viễn, dùng thuốc mê cho đôi cẩu nam nữ này, khiến bọn họ không thể tỉnh lại trong vòng một tiếng đồng hồ.
Mộng Vân Thường cũng bị dùng thuốc. Thẩm Ưng cũng vậy.
“Chiếc giường này là của hồi môn của mẹ anh.” Thẩm Kiêu chỉ vào chiếc giường mà Thẩm Chí Viễn đang nằm ngủ, nói.
Cậu đã từng nói với anh rằng, đồ gia dụng mà nhà họ Thẩm đang dùng, chỉ cần là đồ có giá trị, đều là của hồi môn của mẹ anh.
Đường Niệm Niệm không nói hai lời nào, thu chiếc giường gỗ trắc đi. Thẩm Chí Viễn và Phó Bạch Lan đều rơi xuống đất, ngay cả tấm thảm cũng không còn để lót.
Bàn trang điểm, bàn, ghế, rương…
Thẩm Kiêu chỉ một món, Đường Niệm Niệm lại thu một món. Rất nhanh, đồ gia dụng trong phòng ngủ của Thẩm Chí Viễn đều biến mất, căn phòng vốn hơi chật chội giờ trở nên trống không.
Họ xuống tầng hầm, bên trong có mấy cái rương, cũng đều là của hồi môn của Phó Thanh Lan để lại. Gồm tơ lụa, trang sức và đồ trang trí. Khi Phó Thanh Lan gả tới, tình hình vẫn chưa căng thẳng đến mức đó, ông cụ Phó lại cảm thấy có lỗi với con gái, nên của hồi môn cho không hề ít.
Đường Niệm Niệm lần lượt mở từng rương ra, kiểm tra xong thì thu hết lại.
Nhưng cái rương cuối cùng lại có chút khác biệt.
Bên trong không phải vàng bạc châu báu, mà là phiếu lương thực và tiền mặt, đầy nửa rương, còn có một quyển sổ.