Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Bộ trưởng Ngưu điều động trợ giúp
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 581 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bộ trưởng Ngưu gác máy, rồi gọi điện sang phòng Ngoại thương – nơi có các nhân viên chuyên trách về hợp đồng ngoại thương.
“Nhà máy hàng mỹ nghệ Mỹ Lệ? Đây là đơn vị nào vậy?”
“Là của Chư Thành. Họ đã thảo luận xong với phía ngoại thương và đang chờ ký hợp đồng. Phòng cậu cử một người sang hỗ trợ đi, đồng chí Tiểu Đường lần đầu giao dịch quốc tế nên còn chưa thạo lắm.” Bộ trưởng Ngưu nói.
“Chư Thành à, sao lại không phải là của Thượng Hải chúng ta chứ?”
Người ở phòng Ngoại thương có chút thất vọng, bởi số tiền ngoại hối kiếm được từ đơn hàng này sẽ được tính cho Chư Thành, không liên quan gì đến Thượng Hải.
“Tư tưởng của cậu như vậy là không được rồi. Dù là Chư Thành hay Thượng Hải thì cũng đều thuộc về Hoa Hạ chúng ta cả. Kiếm ngoại hối là một việc tốt, có lợi cho nhân dân và dân tộc. Cậu không muốn làm sao? Nếu không muốn thì tôi sẽ tìm người khác!”
Bộ trưởng Ngưu tỏ vẻ không hài lòng, liền giáo huấn đối phương một trận.
“Không phải không muốn, mà là tôi đang lo nhiệm vụ ngoại hối năm nay sẽ không hoàn thành, vẫn còn thiếu một khoản lớn nữa!”
Đối phương vội vàng giải thích. Bộ trưởng Ngưu cũng không truy cứu thêm, chỉ dặn cậu ta nhanh chóng cử người đến khách sạn Cẩm Giang, và còn nói thêm: “Cậu nhanh lên một chút, nếu làm lỡ thời gian ký hợp đồng của Tiểu Đường, tôi sẽ báo cáo chủ nhiệm của các cậu đấy. À mà, cậu phải tìm một người thật sự có năng lực đấy nhé.”
“Tôi cử ngay đây, Bộ trưởng Ngưu à. Ông có vẻ sốt ruột quá rồi, dù sao cũng chỉ là một xưởng mỹ nghệ ở một huyện thành nhỏ thôi, làm sao có thể có đơn hàng lớn được chứ? Cùng lắm cũng chỉ vài vạn đồng thôi.”
Đối phương cảm thấy Bộ trưởng Ngưu đang làm quá mọi chuyện lên, một xưởng mỹ nghệ nhỏ bé như vậy, có được đơn hàng ba bốn vạn đã là cực kỳ ghê gớm rồi.
Ngay cả xưởng mỹ nghệ Phương Đông của Thượng Hải, đơn hàng ngoại thương vào thời điểm đỉnh cao nhất cũng chỉ đạt hai mươi vạn thôi.
Nhà máy hàng mỹ nghệ Mỹ Lệ này, làm sao có thể lợi hại hơn Phương Đông được chứ?
“Cho dù đơn hàng lớn bao nhiêu, dù chỉ là một vạn thì cũng là một việc tốt. Thái độ này của cậu thật sự có vấn đề đấy!”
Bộ trưởng Ngưu trầm mặt, tỏ vẻ giận dữ.
Người ở đầu dây bên kia sợ Bộ trưởng Ngưu lại bắt đầu giáo huấn nên vội vàng nhận lỗi, đồng thời bày tỏ sẽ cử đồng chí Thượng Quan Tĩnh – người có năng lực nhất – đến hỗ trợ.
“Thượng Quan Tĩnh khá tốt, cứ để cô ấy đi đi.”
Bộ trưởng Ngưu biết Thượng Quan Tĩnh, trước kia họ từng hợp tác với nhau. Cô là một nữ đồng chí trẻ tuổi rất giỏi, vô cùng sành sỏi trong chuyện ngoại thương.
Ông ấy lại gọi điện cho Đường Niệm Niệm: “Lát nữa sẽ có một đồng chí nữ đến chỗ cháu, cô ấy tên là Quan Tĩnh. Cô ấy là đồng chí tinh thông ngoại thương nhất. Các đơn hàng ngoại thương của nhà máy động cơ hơi nước trước kia đều do cô ấy hỗ trợ, có cô ấy ở đó, chắc chắn sẽ không xảy ra vấn đề gì.”
“Cháu cảm ơn chú Ngưu. Đợi ký hợp đồng xong, cháu mời chú uống rượu!”
Đường Niệm Niệm vô cùng cảm kích, phòng Ngoại thương có thể cử Thượng Quan Tĩnh tới nhất định là do nể mặt Bộ trưởng Ngưu.
“Uống rượu thì không vội. Cháu cứ làm xong việc trong tay đi, sau này vẫn còn rất nhiều dịp để chúng ta uống rượu!”
Bộ trưởng Ngưu cười ha ha rồi cúp máy, không giấu nổi nụ cười trên môi. Mặc dù ông cũng cho rằng đơn hàng của Đường Niệm Niệm cùng lắm chỉ khoảng ba bốn vạn, thậm chí có thể còn không tới.
Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc ông tự hào thay cho Đường Niệm Niệm. Một cô nhóc mới chỉ mười bảy tuổi thôi đấy, nếu thêm vài năm nữa, nói không chừng sẽ làm nên chuyện lớn!
Thượng Quan Tĩnh nhận được thông báo từ lãnh đạo, yêu cầu cô đến khách sạn Cẩm Giang giúp đỡ một nữ đồng chí tên Đường Niệm Niệm ký kết hợp đồng ngoại thương. Hơn nữa, đơn vị của đối tác lại không ở Thượng Hải mà là một xưởng mỹ nghệ tại Chư Thành.
Thật ra cô cảm thấy lãnh đạo có hơi sốt ruột thái quá. Những đơn hàng nhỏ như vậy thường không cần đến cô ra tay, nhưng cô cũng không hỏi nhiều. Một tiếng sau, cô đã có mặt tại khách sạn Cẩm Giang và gặp Đường Niệm Niệm cùng nhóm Andrew.
“Xin chào, tôi là Thượng Quan Tĩnh, đến đây để giúp cô ký hợp đồng!”
Thượng Quan Tĩnh vươn tay ra, phóng khoáng giới thiệu thân phận của mình.