Bộ trưởng Ngưu Sắp Đặt

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 586 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bộ trưởng Ngưu chợt nảy ra một ý, ông vội nói: “Hình như Nhà máy Đông Phương còn một ít ngọc trai tồn kho, các cháu có thể hợp tác với họ.”
Dù không mấy hài lòng với cách làm việc của Nhà máy Đông Phương, nhưng vì cùng là xí nghiệp ở Thượng Hải, ông vẫn sẵn lòng giúp một tay.
Đường Niệm Niệm khẽ nhíu mày, thẳng thắn nói: “Cách làm việc của Nhà máy Đông Phương quá rắc rối, hợp tác với họ sẽ rất mệt mỏi.”
“Cháu cứ để chú đi tìm lão Giải thương lượng một phen, chuyện ngọc trai cứ để chú lo.”
Sau khi nhận lời, Bộ trưởng Ngưu còn gọi điện cho Andrew, vòng vo thăm dò thái độ của Carl về đơn đặt hàng lần này.
“Carl vui lắm, rất cảm ơn ngài Ngưu đã giới thiệu cô Đường xinh đẹp. Sau khi giải quyết xong mọi chuyện ở Thượng Hải, tôi và Carl còn có ý định đến thăm nhà máy của cô Đường nữa!”
Andrew cười vang sảng khoái trong điện thoại, chân thành cảm ơn, còn ngỏ ý muốn mời Bộ trưởng Ngưu dùng bữa.
Lúc này, Bộ trưởng Ngưu mới thực sự yên tâm, ông khéo léo từ chối lời mời, sau đó cúp điện thoại và gọi cho bên ngoại thương.
“Thật phí công cho mấy người làm bên ngoại thương, chẳng có chút kiến thức nào! Các người chỉ biết nói suông, gây rối một phen, ngay cả thị trường nước ngoài cũng không nắm rõ. Cái tháp ngọc trai đó bán bốn mươi lăm đồng là hoàn toàn hợp lý, ngài Carl cũng không hề có ý kiến gì, vậy mà các người lại làm ầm ĩ lên trước.
Các người không muốn giúp người nhà à? Tiểu Đường vất vả cực nhọc ký được đơn hàng ba trăm nghìn, cống hiến to lớn như vậy, một lời khen ngợi cũng không có, còn bị đám ếch ngồi đáy giếng như các người nghi ngờ, chất vấn, khiến cho đồng chí Tiểu Đường thất vọng đau khổ biết chừng nào?”
Bộ trưởng Ngưu lấy uy phủ đầu, khiến nhóm ngoại thương một phen ê chề.
Thật ra, nhóm ngoại thương đã cử người đi điều tra tình hình, biết Carl rất hài lòng với đơn đặt hàng này và cũng không có bất mãn gì. Họ biết mình đã trách oan Đường Niệm Niệm, trong lòng cũng đang rất áy náy.
“Là chúng tôi không hiểu tình hình, đã trách lầm đồng chí Tiểu Đường. Hôm nào tôi sẽ đứng ra làm chủ, lão Ngưu ông, đồng chí Tiểu Đường, và cả lão Giải, chúng ta cùng ăn một bữa cơm.”
Đầu dây bên kia điện thoại là Chủ nhiệm Từ bên ngoại thương, cũng chính là người có tiếng nói cuối cùng cho hội quảng giao danh tiếng lần này. Ông ta vô cùng tò mò về Đường Niệm Niệm, người mà ông chưa từng gặp mặt, rất muốn gặp một lần.
“Ăn cơm thì không vội, lão Từ ông không lo lắng về chỉ tiêu ngoại hối sao? Tôi có một ý tưởng này. Tiểu Đường là nhân tài trăm năm khó gặp, kỹ năng tiêu thụ thì khỏi phải nói rồi. Tiểu Đường còn thông thạo nhiều ngôn ngữ, lại có tài thiết kế. Những hàng mỹ nghệ lần này ký với Carl đều do Tiểu Đường tự thiết kế, người phương Tây vô cùng ưa chuộng.”
Miệng Bộ trưởng Ngưu hơi khô, ông cầm ấm trà rót một chén đầy, tiếp tục nói: “Thượng Hải chúng ta là lực lượng chủ chốt về ngoại hối, áp lực rất lớn, lão Từ chắc cũng lo lắng đến bạc cả tóc rồi. Hay là hội quảng giao mùa thu này chúng ta mạnh dạn thử một lần, để Nhà máy hàng mỹ nghệ Mỹ Lệ của Tiểu Đường tham gia, biết đâu chừng sẽ có điều bất ngờ xảy ra.”
“Nhưng Nhà máy Mỹ Lệ ở Chư Thành, dù có ký được đơn đặt hàng một triệu cũng chẳng liên quan gì đến Thượng Hải.” Chủ nhiệm Từ nhắc nhở.
“Lão Từ, ông không thể nhỏ nhen như vậy chứ! Dù là Thượng Hải hay Chư Thành, đều là người một nhà cả. Tiểu Đường này nhất định có thể ở hội quảng giao giành được thêm nhiều đơn đặt hàng nữa, đến lúc đó sức sản xuất của Nhà máy Mỹ Lệ không theo kịp, Nhà máy Đông Phương của Thượng Hải chúng ta có thể hợp tác với Nhà máy Mỹ Lệ!”
Bộ trưởng Ngưu nói rõ mục đích của mình. Ở Thượng Hải không chỉ có mỗi Nhà máy hàng thủ công mỹ nghệ Đông Phương đâu, còn có vài đơn vị khác nữa, đến lúc đó đều có thể hợp tác với nhau, số ngoại tệ kiếm được cũng sẽ tính vào Thượng Hải.
Thật ra, ngay cả khi ông ấy không nói, Chủ nhiệm Từ cũng đã nghĩ đến điều này, nhưng ông ta vẫn không thể đồng ý ngay lập tức, chỉ tỏ ý muốn họp bàn bạc thêm.
“Ông nhanh tay lên đi, Tiểu Đường là nhân tài trăm năm khó gặp đấy. Nếu ông không nắm bắt kịp thời thì sẽ bị người khác cướp mất.”
Bộ trưởng Ngưu cũng không phải nói suông để dọa. Nhân tài xuất chúng như Đường Niệm Niệm, nếu bên Bắc Kinh mà biết, chắc chắn sẽ đưa ra điều kiện đãi ngộ tốt để lôi kéo nhân tài. Nhất định phải hành động nhanh chóng.