Đường Ngũ Cân đại náo

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đời này cháu đừng hòng gả cho thanh niên trí thức! Bà cảnh cáo cháu rõ ràng, cho dù cháu có chết trước mặt bà thì bà cũng nhất quyết không đồng ý!”
Bà cụ Đường đã nói rồi, thanh niên trí thức trong thành có mấy ai là mối duyên lành đâu chứ?
Những thôn khác cũng có cô gái ngốc nghếch gả cho thanh niên trí thức, bởi vì họ có học thức cao, tướng mạo sáng sủa, điều kiện ở thành phố lại tốt. Nhưng rồi những thanh niên trí thức ấy sau khi về thành, vợ con ở nông thôn hoàn toàn không đoái hoài. Người có lương tâm thì còn gửi chút tiền, kẻ tệ bạc thì một xu cũng chẳng thèm gửi.
Bà ấy tuy không ưa đứa cháu gái lớn này, nhưng cũng không thể để nó lao đầu vào chỗ chết, làm mất mặt nhà họ Đường, liên lụy cả gia đình!
“Nội ơi, cầu xin nội thả cháu ra ngoài! Cháu chỉ muốn đi gặp Hà Quốc Khánh một lát thôi, nhìn anh ấy một chút rồi cháu sẽ về ngay. Cháu cam đoan sau này sẽ không gặp anh ấy nữa, cầu xin nội mà nội!”
Đường Ngũ Cân vừa khóc lóc cầu xin, vừa dập đầu thùm thụp.
Cô ta càng làm ầm ĩ như thế, bà cụ Đường càng thêm tức giận. Vì một tên thanh niên trí thức ăn trộm mà làm loạn lên như vậy, nhà họ Đường làm sao có thể sinh ra đứa vô dụng như thế chứ.
“Chị cả, em lừa chị đó!”
Đường Niệm Niệm vừa nhai bánh mật, vừa nói lấp lửng một câu: Hà Quốc Khánh vừa mới bị đưa đi nông trường, làm sao có thể bị đánh gãy chân chứ? Đầu óc Đường Ngũ Cân này đúng là bị giòi gặm rồi, chẳng có chút suy nghĩ nào cả.
Trong phòng im lặng một lúc lâu, rồi truyền ra tiếng chửi rủa của Đường Ngũ Cân.
“Đường Niệm Niệm, mày còn là người không? Lấy chuyện này ra đùa giỡn vui lắm hả? Không phải chỉ là tao lấy một khối ngọc hồ lô của mày thôi sao, là tao lấy chứ không liên quan gì đến Hà Quốc Khánh cả, mày muốn gì thì cứ nhắm vào tao!”
Từ nhỏ, Đường Ngũ Cân đã không ưa em hai. Rõ ràng cô ta mới là cháu gái ruột, nhưng ông bà nội lại cưng chiều Đường Niệm Niệm hết mực, mọi thứ tốt đẹp đều dành cho Đường Niệm Niệm, còn cô ta thì chỉ có thể mặc lại đồ cũ của Đường Niệm Niệm.
Đường Niệm Niệm có thể học cấp ba, còn cô ta thì chỉ được học cấp hai. Đường Niệm Niệm mỗi năm đều có quần áo mới, còn cô ta thì chỉ có thể mặc lại quần áo cũ của Đường Niệm Niệm.
Đường Niệm Niệm không cần làm việc, còn cô ta thì từ khi biết đi đã phải làm việc, thậm chí còn phải ra đồng mỗi ngày.
Những điều này cô ta đều có thể chịu đựng, nhưng vì sao người đàn ông cô ta khó khăn lắm mới thích thì Đường Niệm Niệm cũng muốn phá đám sao chứ?
“Đường Niệm Niệm, mày chính là không muốn thấy tao sống tốt, mày chính là sợ tao sống tốt hơn mày! Từ nhỏ mày đã được ăn ngon mặc đẹp, giờ mày bị Tề Quốc Hoa từ hôn, mày cũng muốn không cho tao gả được cho Hà Quốc Khánh, sao mày xấu xa đến vậy? Trái tim mày đen tối đến vậy sao? Nếu không phải nhà tao nuôi mày lớn thì mày đã sớm thành một đống xương tàn rồi!”
Đường Mãn Kim tức giận quát mắng, khuôn mặt phúc hậu đen sầm lại, trông thật đáng sợ.
Từ Kim Phượng không dám lên tiếng, thật ra bà ta cũng rất bất mãn với việc cha mẹ chồng cưng chiều Đường Niệm Niệm. Bản thân bà ta còn từng than vãn với Đường Ngũ Cân không ít lần, nhưng chưa bao giờ dám nói thẳng ra.
“Ngũ Cân con đừng nói nữa!”
Từ Kim Phượng chạy đến cửa, cắn răng cảnh cáo.
Ánh mắt mẹ chồng như muốn giết người, Ngũ Cân mà nói thêm gì nữa thì bà ta và chồng đều không gánh chịu nổi.
Đường Niệm Niệm lại chẳng có phản ứng gì, dù sao người bị mắng cũng đâu phải cô.
“Không được phép nói chị hai như vậy! Chị mới là đồ xấu xa! Chị đem bánh quy và kẹo của em đi cho tên mắt hí ăn, cùi chỏ cứ mãi quặt ra ngoài, thế mà tên mắt hí kia có thèm đón nhận tình cảm của chị đâu chứ!”
Đường Cửu Cân tức giận đến phồng má trợn mắt, đến miếng đào giòn cũng chẳng thèm ăn. Cô bé ghét chị cả nhất.
Khóe miệng Đường Niệm Niệm khẽ nhếch lên, đúng là cô không phí công thương yêu con bé này.
Bà cụ Đường lấy chìa khóa ra, với vẻ mặt đen sầm, đi mở cửa. Bà dùng sức đẩy mạnh cửa ra, Đường Ngũ Cân ở bên trong giật mình kêu lên một tiếng, sợ hãi lùi về phía sau.
“Cửu Cân còn hiểu chuyện hơn mày nhiều! Tao và ông nội mày vì sao lại thương Niệm Niệm? Bởi vì nếu không có Niệm Niệm, cả nhà chúng ta đều phải chết đói rồi, thứ ngu xuẩn như mày cũng chẳng sống được đến hôm nay!”
Bà cụ Đường đánh mấy cái tát, tay bà hơi rát. Cửu Cân nhanh trí liền cầm chổi lông gà đưa tới.
Bà cụ cầm chổi lông gà, quất mạnh xuống.