Chương 69

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ừm.”
Thẩm Kiêu gật đầu, đổ chút nước thịt kho tàu vào trong cơm, trộn lên, quả nhiên ăn rất ngon.
“Vậy sao cậu không chào hỏi cô gái đó?” Chu Kình tò mò hỏi.
“Qua một khoảng thời gian nữa.”
Thẩm Kiêu ăn cơm rất nhanh, chưa đầy hai phút đã ăn hết một chén cơm, lại lấy thêm một chén khác.
Chu Kình và Ngụy Chương Trình nhìn nhau, càng hoang mang. Nhìn bộ dạng vừa rồi của cô gái kia, hình như cô ấy không quen Thẩm Kiêu.
Có lẽ Thẩm Kiêu đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên với cô gái kia, sau đó cố ý nói quen biết, điều này cũng dễ hiểu, bọn họ cũng từng như thế mà.
Đường Niệm Niệm ăn uống no nê đi thẳng về Đường Thôn. Lúc trả xe đạp, cô còn cho bác ba gái một con gà rừng, hẹn ngày mai sẽ mượn xe đạp.
“Niệm Niệm à, kết quả cuộc thi tuyển công nhân của cháu thế nào rồi?”
Bác ba gái không kìm được hỏi thăm, thực ra bà còn muốn hỏi thêm, ngày nào cô cũng vào thành, có phải có việc gì không? Dù sao đã từ hôn với Tề Quốc Hoa rồi, Đường Niệm Niệm cũng không còn trẻ, cần phải nhanh chóng đi xem mắt.
“Vẫn chưa thi.”
Đường Niệm Niệm không giải thích. Bác ba gái còn định đuổi theo hỏi thêm, thì một cô gái trẻ tuổi bước ra, hai mắt sưng đỏ, khuôn mặt tiều tụy, hiển nhiên vừa mới khóc.
Cô gái đó là Đường Hồng Hạnh—con gái của đại đội trưởng, là một cô gái tài giỏi, lại xinh đẹp, cùng tuổi với Đường Ngũ Cân, là một trong những cô gái xuất sắc nhất ở Đường Thôn. Đáng tiếc người cô ấy yêu lại khiến đại đội trưởng tức giận vô cùng.
“Hồng Hạnh, con dậy rồi à? Mẹ đi nấu mì trứng cho con nhé!”
Bác ba gái không rảnh hỏi chuyện của Đường Niệm Niệm nữa, chạy tới trước mặt con gái, ân cần hỏi han.
Tối hôm qua chồng và con gái cãi nhau một trận rất lớn, chồng còn ra tay, tát con gái một cái. Hồng Hạnh cũng rất bướng bỉnh, từ tối qua đến giờ chưa ăn gì, nhưng vẫn không chịu nhượng bộ, một mực đòi gả cho thằng con trai địa chủ ở thôn bên cạnh—Tuyên Xuân Vinh.
Phải nói Tuyên Xuân Vinh này cái gì cũng giỏi, tuấn tú lịch thiệp, thông minh tài giỏi, tháo vát việc đồng áng, lại có tay nghề thợ mộc gia truyền. Gia sản nhà họ Tuyên đều được gây dựng nhờ nghề thợ mộc.
Nhưng khổ nỗi Tuyên Xuân Vinh lại mang danh con nhà địa chủ, điều này đã xóa nhòa mọi ưu điểm của anh ta.
Bà và chồng đều không đồng ý cuộc hôn nhân này. Hồng Hạnh gả cho con nhà địa chủ, sau này làm sao có thể ngẩng mặt lên được?
Mộng Vân Thường
Cả nhà họ đều sẽ bị ảnh hưởng, đứa con thứ hai đang đi bộ đội, sau này đi làm cũng sẽ bị liên lụy.
Nhưng thấy bộ dạng đáng thương của con gái, bác ba gái lại đau lòng. Bà chỉ có một đứa con gái, tuy từ nhỏ không được cưng chiều quá mức nhưng cũng rất được yêu thương, còn cho con gái đi học cấp hai, làm sao có thể nhẫn tâm nhìn con gái chịu khổ được chứ!
“Con không ăn đâu mẹ.”
Đường Hồng Hạnh khàn giọng từ chối, hiện tại có cho thịt rồng cô ấy cũng không nuốt nổi. Nếu không thể gả cho Tuyên Xuân Vinh, cô ấy sống còn ý nghĩa gì nữa chứ?
Cô ấy cũng biết nỗi băn khoăn của cha mẹ, cho nên cô ấy không dám gây sự, nhưng lại không muốn khuất phục.
“Mẹ, xin lỗi mẹ vì con bất hiếu. Mẹ và cha cứ coi như phí công nuôi dưỡng con đi, hai người đến công xã cắt đứt quan hệ với con, được không?”
Đường Hồng Hạnh đột nhiên quỳ xuống, ôm chân bác ba gái mà cầu xin.
Cô ấy thật sự không muốn bỏ lỡ Tuyên Xuân Vinh, cũng không muốn liên lụy tới nhà, cắt đứt quan hệ là cách tốt nhất.
Bác ba gái ngơ ngác nhìn con gái đau lòng khóc thút thít, tức giận giơ tay lên, nhưng tay dừng giữa không trung hồi lâu, cuối cùng không nỡ mà đặt xuống.
“Con... Con muốn làm mẹ và cha tức chết sao? Mẹ và cha cực khổ nuôi dưỡng con mười chín năm, con vì một người đàn ông mà cắt đứt quan hệ với cha mẹ, con... Con còn là người nữa không?”
Bác ba gái vô cùng đau khổ, vì một người đàn ông mà muốn cắt đứt quan hệ với cha mẹ, sao bà lại nuôi ra một đứa ngỗ nghịch bất hiếu như vậy sao?
Vào giờ phút này, bác ba gái hận Tuyên Xuân Vinh đến chết, đều là do người đàn ông đó dụ dỗ con gái. Trước kia con gái nghe lời biết bao nhiêu, từ khi quen biết Tuyên Xuân Vinh thì như bị ma ám, cha mẹ cũng không nhận.
“Mẹ, con... không thể rời xa anh ấy. Mẹ cứ coi như con đã chết ngay khi vừa mới sinh ra, coi như chưa từng nuôi con đi...”
“Con hồ đồ quá đi, cho dù người đàn ông có tốt đến mấy cũng không thể đối xử tốt với con bằng cha mẹ được đâu. Con đừng nói những lời này trước mặt cha con, cha con đánh con chết đấy!”
Bác ba gái dùng sức chặn miệng con gái lại, còn nhìn xung quanh, không thấy ai thì mới yên tâm. Bà dùng hết sức kéo con gái vào phòng, chuyện xấu trong nhà không thể để người ngoài biết.