Chương 72: Kế hoạch mới và sóng gió gia đình

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Chương 72: Kế hoạch mới và sóng gió gia đình

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Kiếp trước, nàng từng ghé thăm viện bảo tàng công nghiệp vớ ở Chư Thành. Nơi đây lưu giữ lịch sử phát triển ngành vớ của Chư Thành suốt hàng trăm năm, trong đó có một chiếc máy dệt vớ quay tay từ những năm 70. Chiếc máy này có năng suất rất thấp, nhưng lại đặt nền móng vững chắc cho ngành công nghiệp vớ tại Chư Thành.
Thế hệ người Chư Thành trước đây đều dựa vào chiếc máy dệt vớ quay tay này, cần mẫn quay từng vòng để dệt ra từng chiếc vớ, từ đó thúc đẩy sự phát triển của cả vùng Chư Thành.
Đường Niệm Niệm vẫn còn nhớ rõ, chính năm nay, Chư Thành xuất hiện một nhân vật vô cùng tài giỏi. Người này đã cải tiến máy dệt vớ quay tay, giúp tăng năng suất lên ít nhất gấp đôi và giảm đáng kể tỷ lệ vớ lỗi. Chiếc máy dệt vớ cải tiến đó cũng từng được trưng bày.
Nàng vô cùng hứng thú với chiếc máy này nên đã dành thời gian nghiên cứu. Nguyên lý của nó rất đơn giản, nàng hoàn toàn có thể tự chế tạo ra được.
Nếu có một chiếc máy dệt vớ quay tay, nàng có thể cải tiến nó ngay lập tức.
Sau này, nàng sẽ đi hỏi thăm xem nơi nào có máy dệt vớ quay tay bị hỏng, tìm kiếm vài chục chiếc về để thử nghiệm.
Đường Niệm Niệm còn có một suy nghĩ khác: một mình nàng giàu có thì không thể nào yên ổn, nàng phải kéo cả Đường Thôn cùng giàu lên.
Không phải vì nàng tốt bụng, mà nàng hiểu rõ đạo lý 'súng bắn chim đầu đàn', 'dao đâm lợn béo nhất'.
Gia đình nàng chỉ ăn thịt vài ngày mà trong thôn đã dấy lên sự ghen tị. Mặc dù nàng không sợ, nhưng nhà họ Đường còn có những người khác, nàng không muốn vì mình mà gây rắc rối cho cả gia đình.
Vì vậy, cách tốt nhất là để mọi người cùng được ăn thịt, cùng nhau làm giàu.
“Sao lại ăn thịt nữa? Đứa cháu phá của này...”
Bà cụ Đường vừa bước vào cửa đã càm ràm, nhưng còn chưa nói hết câu thì bị Đường Niệm Niệm đưa cho tờ năm đồng chặn họng.
“Cháu bán hai con thỏ ạ.”
“Một con chỉ có hai đồng rưỡi thôi sao? Người thành phố đúng là tinh ranh thật, nếu là bà bán, nhất định phải được ba đồng một con!”
Bà cụ Đường vẫn thấy tiếc đứt ruột. Một con thỏ mất năm hào, hai con thành một đồng, số tiền đó có thể mua được hai mươi bao diêm hoặc mười cân muối.
Con nhóc phá của này đúng là phung phí hết sức!
Bà cụ Đường còn đang lải nhải chưa dứt thì bị ánh mắt lạnh lùng của Đường Niệm Niệm cắt ngang. Ánh mắt lạnh băng đó khiến bà cụ Đường cứng người, đành hậm hực ngậm miệng lại.
“Lại nấu cơm trắng không thế này! Ngày mai bà sẽ nấu cơm, Niệm Niệm cháu đừng nấu nữa!”
Nhìn thấy nồi cơm trắng to ụ, bà cụ Đường lại bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.
Nếu cứ ăn uống thế này thì núi vàng núi bạc cũng hết sạch. Sao có thể sống kiểu đó được? Con nhóc chết tiệt này tiêu xài quá phung phí, tất cả đều là do ông già kia cưng chiều mà ra!
“Bà ơi, vừa rồi chị cả vừa trèo cửa sổ đi tìm Mắt Kính Nhỏ đấy ạ. Chị ấy còn nói cả đời này chỉ gả cho Mắt Kính Nhỏ thôi, nếu bà không đồng ý thì chị ấy sẽ đi chết!”
Đường Niệm Niệm cáo trạng, còn thêm mắm dặm muối, lập tức chuyển hướng sự chú ý của bà cụ Đường.
“Nó còn dám trốn sao? Cái thứ to gan này! Bảo nó đi tìm chết đi, nếu chết thật thì bà đây sẽ nhặt xác cho nó!”
Bà cụ Đường mặt đen sầm chạy ra cửa sổ nhìn, quả nhiên thấy dấu vết cạy cửa. Bà lại chạy vào trong, đứng trước cửa phòng Đường Ngũ Cân, giận dữ mắng chửi.
“Có gan thì bây giờ mày chết đi! Muốn thuốc trừ sâu hay là dây lưng quần? Bà đây sẽ đưa cho mày!”
Còn dám lấy cái chết ra uy hiếp bà! Cái thứ ngu xuẩn không có tiền đồ, vì một thằng đàn ông mà đòi sống đòi chết. Không bằng chết ngay bây giờ đi, đỡ phải mất mặt!
“Mẹ à, con đã nhờ bà mối Mã đi tìm người rồi.”
Từ Kim Phương nhỏ giọng nói, sợ bà cụ thật sự ép chết con gái cả mình.
“Tìm cái rắm! Bây giờ cái nghiệp chướng này còn dám lấy cái chết ra uy hiếp bà già này! Cứ để nó đi tìm chết đi, bà già này coi như nuôi phải con sói mắt trắng[1]!”
Bà cụ Đường chống nạnh, giận dữ mắng chửi hồi lâu. Đường Ngũ Cân trong phòng bào chữa vài câu, nói rằng cô ta không hề nói những chuyện đó, nhưng bà cụ Đường không tin, mắng càng dữ dội hơn.
“Rõ ràng bà đã nói cả đời này mày không được gả cho Mắt Kính Nhỏ! Một là nghe lời bà sắp xếp mà đi lấy chồng, hai là chết ngay bây giờ! Hai con đường đó, mày tự mình chọn đi!”
Bà cụ Đường vẫn chưa nguôi giận, quay sang mắng Từ Kim Phương: “Không cho nó ăn cơm, bỏ đói nó đi!”
[1]Ý chỉ đồ vong ân bội nghĩa, vô ơn.