Hồng Hạnh tìm đến cái chết

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 76 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bác ba gái đang khâu đế giày, giật mình đến mức kim đâm vào tay bật máu. Bà chẳng buồn để ý, vội chạy vào phòng con gái, quả nhiên trống không, chăn màn đã được gấp gọn gàng.
"Hồng Hạnh ơi!"
Bác ba gái hét lên thảm thiết, thất thần hoảng loạn chạy ra ngoài, bị đại đội trưởng kéo lại, trầm giọng trách mắng: "Bà muốn cho cả thôn này biết Hồng Hạnh nhảy sông sao?"
Nhảy sông đâu phải chuyện vinh quang gì, nếu để người ta biết con gái vì một đứa con của địa chủ mà tìm đến cái chết, về sau còn có người đàn ông nào dám cưới nữa?
Bác ba gái dùng sức che miệng lại, nức nở không thành tiếng.
Vợ chồng đại đội trưởng cùng Đường Cửu Cân chạy về phía bờ sông, nửa đường thì gặp Đường Niệm Niệm đang cõng Đường Hồng Hạnh trở về.
Đường Niệm Niệm cũng không muốn thiện tâm đến thế, nhưng bờ sông gió quá lớn, Đường Hồng Hạnh toàn thân đều ướt đẫm, nếu không đưa về, e là cô ấy sẽ chết cóng.
Nhìn con gái ướt như chuột lột, bác ba gái khóc càng dữ dội hơn, sắc mặt đại đội trưởng cũng rất khó coi. Ông không ngờ con gái mình lại kiên quyết đến vậy, vừa thương con chịu khổ, lại càng giận con vì con trai địa chủ mà tìm đến cái chết.
Sau khi về đến nhà, bác ba gái thay quần áo ướt cho con gái, lấy chăn bông dày quấn chặt lại rồi đi nấu nước gừng đường đỏ. Gừng cắt thành sợi, cho hai muôi đường đỏ lớn vào, nấu được ba bát lớn.
"Uống lúc còn nóng!"
Bác ba gái bưng đến đưa cho hai chị em, rồi bưng một bát đút cho con gái uống.
Đường Hồng Hạnh đã tỉnh, hai mắt vô hồn, thần sắc đờ đẫn, như người mất hồn.
Không thể gả cho anh Xuân Vinh, cô ấy còn sống có ý nghĩa gì nữa chứ?
Đại đội trưởng hút thuốc lá phì phèo. Sau khi về nhà, ông liền xé giấy lịch, cuốn thuốc lá hút. Khói thuốc bao phủ lấy cả người ông, trong phòng đều là khói, khiến người ta sặc đến chết.
Hiện tại, ở nông thôn cơ bản không có ý thức tự giác ra ngoài hút thuốc. Dù trong nhà có phụ nữ mang thai, rất nhiều người vẫn không kiêng nể mà hút thuốc. Đường Niệm Niệm che mũi, nói với đại đội trưởng: "Bác ba, bác ra ngoài hút đi, khói quá nồng!"
Cô bé nhất định không thể để mình chịu thiệt thòi.
Đại đội trưởng sửng sốt một chút, thần sắc ngạc nhiên. Con bé này mà dám bảo ông ra ngoài hút thuốc, ăn gan hùm mật gấu rồi sao?
Nhưng chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Đường Niệm Niệm, đại đội trưởng vô thức đứng lên, ngoan ngoãn đi ra ngoài. Đứng đón gió bấc hút xong, lửa giận trong lòng ông cũng biến mất một cách thần kỳ.
Đường Hồng Hạnh uống xong một bát canh gừng lớn, sắc mặt đã dễ nhìn hơn chút.
Bác ba gái ôm cô ấy khóc.
"Khóc cái nỗi gì, cái đồ mất mặt xấu hổ! Vì một thằng đàn ông mà tìm đến cái chết, ông đây khổ cực nuôi mày mười chín năm, mày báo đáp ông với mẹ mày như vậy đó sao?"
Đại đội trưởng đen mặt bước vào nhà, lão chỉ vào Đường Hồng Hạnh, thấp giọng mắng.
Đường Cửu Cân rụt cổ lại, bác ba hung dữ hơn cha cô bé nhiều. Cô bé chậm rãi lùi lại đến bên cạnh chị hai, ở cạnh chị hai vẫn có cảm giác an toàn hơn một chút.
"Đừng tưởng rằng nhảy sông là có thể uy hiếp ông đây! Đời này mày đừng hòng gả cho Tuyên Xuân Vinh. Anh hai mày đang ở bộ đội, anh cả, anh ba làm việc trong thành phố, chẳng lẽ mày muốn hại cả nhà gặp xui xẻo cùng mày sao?"
Đại đội trưởng rất tức giận. Ông cũng thương con gái, nhưng ông phải suy nghĩ cho con trai, cháu trai. Làm thông gia với địa chủ, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai, cháu trai. Ông không thể nhất thời mềm lòng mà hại cả nhà được.
"Cha, cầu cha thành toàn cho con, con có thể cắt đứt quan hệ, sẽ không liên lụy anh hai, anh ba!"
Đường Hồng Hạnh khóc lóc cầu xin. Cô cũng không muốn liên lụy gia đình nên có thể ký giấy đoạn thân.
Nhưng cô vẫn sẽ tận hiếu với cha mẹ.