Lời tiên đoán và lòng biết ơn

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 78 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dù đại đội trưởng không để ý, nhưng những lời Đường Niệm Niệm nói đi nói lại nhiều lần cứ thế in sâu vào tâm trí ông, đến tận lúc đi ngủ ông vẫn còn trăn trở về chuyện đó.
"Tháng Chín có chuyện lớn, tháng Mười khắp chốn mừng vui? Rốt cuộc con bé Niệm này muốn nói gì, không thể nói thẳng một lần sao?"
Đại đội trưởng tựa vào đầu giường lẩm bẩm một mình, chuyện này cứ mắc kẹt trong lòng khiến ông khó chịu vô cùng, không tài nào ngủ được.
Bác ba gái cũng không ngủ được, bà đang lo lắng cho con gái mình.
"Tạm thời đừng cho Hồng Hạnh đi xem mắt nữa, cùng lắm thì không lấy chồng, chúng ta sẽ nuôi con bé!"
Bác ba gái vắt óc suy nghĩ, cuối cùng cũng tìm ra một cách, dứt khoát nuôi con gái cả đời. Kẻ khác có cười chê thì cứ để họ cười, dù sao cũng tốt hơn là để con gái tìm đến cái chết.
"Ừm!" Đại đội trưởng buồn bực đáp một tiếng, ông cũng định như thế.
Nhưng không hiểu sao, ông lại có cảm giác lời của con bé Đường Niệm Niệm kia thật sự sẽ ứng nghiệm.
"Ngủ đi, ngày mai tôi sẽ mang cho Niệm Niệm rổ trứng gà. Cũng may có nó và Cửu Cân vì thèm ăn mà đi đánh cá, nếu không thì Hồng Hạnh..."
Bác ba gái thở dài, giờ nghĩ lại bà vẫn còn thấy sợ. May mắn thay con bé Niệm thèm ăn, đêm hôm khuya khoắt chạy ra bờ sông tung lưới, nếu không con gái bà nhất định đã mất mạng rồi.
Xem ra, thèm ăn cũng có lúc tốt thật.
"Đưa nhiều một chút!" Đại đội trưởng dặn dò, đây chính là ân cứu mạng, phải cảm tạ thật chu đáo.
"Biết rồi!" Bác ba gái ngáp một cái, nhưng bà không ngủ ngay mà xuống giường sang phòng bên cạnh. Đường Hồng Hạnh vẫn chưa ngủ, bà nói chuyện với con bé một lúc rồi mới quay về ngủ.
Vừa rạng sáng ngày hôm sau, bác ba gái đã xách theo một rổ trứng gà đến. Đường Niệm Niệm vẫn còn đang ngủ, bà cụ Đường thì đang làm bữa sáng, nào là cháo khoai lang, trứng gà xào dưa cải, rồi đĩa rau xanh xào.
"Thím hai, số trứng gà này là cho Niệm Niệm và Cửu Cân ăn." Bác ba gái đặt một rổ trứng gà đầy ắp xuống, ít nhất cũng phải năm mươi quả, lại còn có một bao đường đỏ, chí ít một cân. Món quà hậu hĩnh như vậy ở nông thôn khiến bà cụ Đường có chút thụ sủng nhược kinh.
"Cháu làm gì thế? Không lễ không tết mà mang quà cáp gì vậy? Mau mang về đi!" Dù bà cụ Đường rất thèm muốn, nhưng vẫn từ chối.
"Là cho Niệm Niệm và Cửu Cân ăn đấy, tối hôm qua may mắn có hai đứa nó." Bác ba gái nhìn dáng vẻ của bà cụ liền biết hai đứa bé về nhà không kể gì, trong lòng càng thêm vui vẻ.
Tối hôm qua, lúc Đường Niệm Niệm rời đi cũng đã dặn dò không được nói chuyện này ra bên ngoài. Miệng của hai đứa bé này kín thật đấy.
Bà kể cho bà cụ Đường nghe chuyện tối ngày hôm qua, người trong nhà không cần giấu giếm. Hơn nữa, bác ba gái cũng muốn nghe ý kiến của bà cụ Đường, bởi hiện tại trong lòng bà đang rối bời vô cùng.
"Khó trách tối hôm qua về nhà quần áo đều ướt sũng, hỏi nó mà nó cũng không nói. Hồng Hạnh sao lại hồ đồ như vậy chứ? A Di Đà Phật, may mắn là không có chuyện gì!"
Bà cụ Đường giật mình kêu lên, trong lòng thầm mắng Đường Niệm Niệm một trận: nhảy sông cứu người mà cũng dám làm, lỡ như có chuyện gì thì biết phải làm sao đây?
Tuy nói Đường Hồng Hạnh là cháu gái, nhưng dù sao cũng cách một tầng. Nếu bà cụ Đường có mặt, nhất định sẽ ngăn cản, chuyện nguy hiểm như vậy tuyệt đối không được tranh làm.
"Hồng Hạnh tính tình quá bướng bỉnh, cháu đừng để con bé đi xem mắt với ai nữa. Dù sao tuổi tác nó cũng không lớn, cứ nuôi trong nhà thêm hai năm. Chờ sau này nó nản lòng thoái chí rồi tính."
Bà cụ Đường suy nghĩ một lát rồi nói: "Tuyên Xuân Vinh tuổi tác không còn nhỏ, nhất định không đợi được hai năm đâu. Chờ thằng bé cưới người khác, Hồng Hạnh cũng sẽ hết hy vọng."
"Cháu và lão Đường cũng nghĩ như vậy. Ai, con cái đều là của nợ mà!" Bác ba gái thở dài, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi mà tóc bà đã bạc đi một nửa rồi.
"Nghĩ thoáng chút đi, con cái đều là đến đòi nợ. Con bé Hồng Hạnh này ngoại trừ tính tình bướng bỉnh ra thì những cái khác đều rất tốt, so với con bé ngu xuẩn Ngũ Cân nhà thím thì tốt hơn nhiều!"
Bà cụ Đường nghĩ đến đứa bé ngu xuẩn trong nhà mình, cũng thấy buồn bã.
Tuyên Xuân Vinh tuy là con địa chủ nhưng thông minh, tài giỏi, tuấn tú lịch sự. Còn Mắt Kính Nhỏ kia thì chẳng có điểm nào tốt. Nếu bảo bà cụ Đường chọn một trong hai người, thôi được rồi, vẫn là để cháu gái ngu xuẩn kia xuất gia làm ni cô đi còn hơn.
Cả hai người đều không phải là mối nhân duyên tốt.
Bác ba gái thấy lòng mình được an ủi một cách kỳ lạ. Bà vào nhà liền thấy phòng Đường Ngũ Cân móc hai cái khóa, cửa sau cũng đóng kín, hiển nhiên Đường Ngũ Cân cũng đã gây ồn ào trong nhà rồi.
Nghĩ như vậy, con gái bà dường như vẫn đỡ hơn Đường Ngũ Cân một chút.