808. Chương 808

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 808 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Không cần biết cô Đường kiếm được bao nhiêu, tôi muốn một phần!"
Đặng Mạt Lỵ giơ một ngón tay, đôi mắt hơi híp lại.
"Thành giao!"
Đường Niệm Niệm sảng khoái đồng ý, tiền đưa tới cửa, không lấy thì phí.
Đặng Mạt Lỵ cười tít mắt, khoản này cô ấy có thể kiếm được không ít.
Ngày hôm sau, Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu đến chuồng ngựa, có điều cô chưa vội vàng đặt cược. Khu khách quý của chuồng ngựa đang có không ít phú hào và phu nhân quyền quý ngồi đó, vài phu nhân còn mang theo thú cưng như mèo chó. Cô liền nhanh trí thả Phúc Bảo và Bách Tuế ra, để chúng đi dò la tin tức.
Phúc Bảo và Bách Tuế không hề gây chú ý, vì các khách quý khác cũng mang theo thú cưng nên chúng lảng vảng khắp nơi trên khán đài, cuối cùng dừng lại bên cạnh mấy người đàn ông mặc đồ Âu mang giày da.
Trong số những người đàn ông này, có một người là Đặng Trường Quang, bọn họ đều là cổ đông của trận đua ngựa này.
"Lần này ít nhất có thể kiếm ba tỷ!"
Đặng Trường Quang giơ ba ngón tay, hắn ta đã sớm tính toán, với mức ba tỷ, hắn ta có thể được chia ít nhất năm mươi triệu. Gần như là làm ăn không cần bỏ vốn, tiền này thật là dễ kiếm.
Có một người đàn ông tự mãn nói: "Cái này còn dễ kiếm tiền hơn bán vé số cào.”
Những người khác cười phá lên đầy đắc ý. Trong trò chơi này, bọn họ là ông vua định đoạt thắng thua, những kẻ khác chỉ là phục vụ cho họ. Chẳng khác nào rau xanh mơn mởn tự động dâng đến tận cửa để họ cắt, thật hả hê làm sao!
Phúc Bảo và Bách Tuế nghe xong tin tức thì chạy về báo cáo.
"Gâu... Số ba là quán quân!"
"Ngoan, hai đứa đi chơi đi!"
Đường Niệm Niệm vỗ nhẹ đầu của hai con thú cưng, nắm tay Thẩm Kiêu đi đặt cược.
Số ba hiện tại có tỷ lệ một ăn tám, gần như không ai mua, là một con ngựa bị bỏ rơi nhất.
Mộng Vân Thường
Đường Niệm Niệm và Thẩm Kiêu chia nhau hành động. Một người đặt cược, một người đi ngăn cản người thông báo tin tức. Hai phút trước khi đóng cửa đặt cược, Đường Niệm Niệm lấy ra năm triệu, dùng toàn bộ số tiền mua số ba.
Vừa đặt cược xong, cuộc đua đã bắt đầu. Bọn Đặng Trường Quang đã bước vào khu ghế khách quý, không hề hay biết có người đã đặt cược năm triệu, đắc ý, mãn nguyện thưởng thức cuộc đua.
Thẩm Kiêu ngăn cản người đi báo tin, anh đánh ngất xỉu người đó.
Cho nên, mãi đến khi cuộc đua kết thúc, bọn Đặng Trường Quang vẫn không biết việc này.
Quả nhiên số ba hoàn toàn bị bỏ qua, trở thành ngựa ô giành chức quán quân. Toàn bộ khán đài đều vang lên những tiếng hít thở sâu, tất cả mọi người chửi thề ầm ĩ, la ó về việc có dàn xếp. Rất nhanh đã có bảo vệ đến duy trì trật tự. Những người an ninh này nhìn qua đã biết là xã hội đen, không dễ trêu chọc, nên dù khán giả có bất mãn đến mấy thì cũng không dám náo loạn, chán nản rời đi.
Mấy người Đặng Trường Quang cười phá lên đầy đắc ý, nhưng rất nhanh bọn họ đã không cười nổi nữa, bởi vì thuộc hạ báo tin, có người đặt năm triệu cho số ba, dựa theo tỷ lệ đặt cược, sẽ phải trả cho đối phương bốn mươi triệu.
"Sao không thông báo sớm một chút?" Đặng Trường Quang giận dữ hỏi.
"Hai phút trước khi đóng cửa đặt cược, người báo tin của ngài đã bị đánh ngất xỉu rồi, đối phương đã có chuẩn bị từ trước!"
Vẻ mặt mấy người Đặng Trường Quang đều trở nên thận trọng, hơn nữa ánh mắt nhìn nhau đều đầy hoài nghi. Việc số ba là quán quân chỉ có mấy người bọn họ biết, làm sao người đó lại biết được?
"Tôi ngay cả vợ cũng không nói!"
"Tôi có nằm mơ cũng không nói ra."
"Tôi càng không thể nào, mấy hôm nay chỉ ở một mình."
"Chuyện chỉ có mấy người chúng ta biết, sao bị lộ ra ngoài? Chắc chắn có nội gián trong chúng ta!"
Mấy người đồng loạt đổ lỗi cho nhau, đồng thời hoài nghi lẫn nhau, nhưng sự việc này không có chứng cứ, bọn họ chỉ có thể ngậm đắng nuốt cay chịu đựng, còn đích thân đi xem rốt cuộc là ai. Chỉ là khi bọn họ nhìn thấy Đường Niệm Niệm, vắt óc suy nghĩ cũng không tài nào hiểu được cô gái xinh đẹp này là nhân vật cỡ nào?