828. Sư Phụ Dạy Dỗ

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 828 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Niệm Niệm lấy ra hai hạt bắp rang từ trong túi bắp rang nhỏ trong tay Đường Trường Phong, bắn về phía hai kẻ ngây ngô chẳng đúng tuổi chút nào.
Hai hạt bắp rang bắn trúng trán của hai người.
“Cái quái gì bắn trúng đầu ông đây? Có gan thì đường đường chính chính bước ra, ông đây một chọi một với mày!”
Emir sờ gáy, tuyên chiến hệt như một đứa trẻ con.
Beauvoir cũng sờ gáy, ra sức châm chọc, cổ vũ: “Dùng Phi Hoa Trích Diệp của cậu bắn chết hắn đi!”
Emir móc ra một nắm bài poker từ trong túi, ngẩng đầu, hếch mũi lên trời. Hiện tại, trình độ chơi bài của cậu ta đã đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa, ngay cả Lý Tiểu Long, cậu ta cũng dám một chọi một.
Đường Niệm Niệm thật không muốn nhận hai tên ngốc này, thật mất mặt.
Cô lại bắn thêm hai hạt bắp rang nữa, lần này cuối cùng hai tên ngốc kia cũng chịu quay đầu nhìn lại.
“Lại dám bắn vào đầu ông nữa, mày chán sống rồi à, bước ra đây, ông đây…”
Khi Emir đang hùng hổ mắng chửi thì cuối cùng cũng nhìn thấy Đường Niệm Niệm, tiếng mắng lập tức tắt ngúm, cậu ta vui vẻ kêu lên: “Sư phụ!”
“Niệm Niệm!”
Beauvoir cũng nhìn thấy, kích động đến mức nhảy cẫng lên. Người xem phía sau đã bắt đầu có ý kiến, mắng: “Không xem thì ra ngoài, đừng cản trở bọn tôi!”
Hai người vội vàng xin lỗi, nhường chỗ. Anh đẹp trai kia cũng đi theo ra ngoài.
“Niệm Niệm, tôi nhớ cô chết đi được!”
Beauvoir vội vàng chạy đến, định lao vào ôm Đường Niệm Niệm.
Chỉ có điều cô ấy đã không thành công được, bởi vì đã bị Thẩm Kiêu túm cổ áo, ném sang một bên.
“Đừng có ôm ấp lôi kéo, giữ khoảng cách!”
Thẩm Kiêu rất không khách khí, bất kể là nam hay nữ, đều không được ôm Niệm Niệm nhà anh.
Beauvoir bĩu môi, ủ rũ nhìn về phía Đường Niệm Niệm.
“Nam nữ thụ thụ bất thân, đứng thẳng người nói chuyện!”
Đường Niệm Niệm cũng không muốn ôm, Beauvoir này quá bám người.
“Niệm Niệm, cô không yêu tôi nữa.” Beauvoir làm ra vẻ sắp khóc thút thít, Đường Niệm Niệm liếc nhìn cô ấy một cái.
“Beauvoir, cô gái xinh đẹp này là bạn của cô sao?”
Anh chàng phương Tây đẹp trai bị ngó lơ bèn chủ động lên tiếng. Giọng nói của anh ấy rất trầm ấm, không đoán được tuổi.
Tuổi của người phương Tây rất khó đoán, Đường Niệm Niệm thường đoán già hơn tuổi thật. Cô đã từng đoán con gái mười ba tuổi của khách hàng là phu nhân của ông ta, khiến bầu không khí vô cùng lúng túng. Nhưng cũng không thể trách cô, con gái mười ba tuổi nhà ai đã trang điểm đậm còn có vóc dáng cực kỳ gợi cảm, khiến nhiều phụ nữ phải cúi đầu chán nản. Trông hoàn toàn không giống thiếu niên, mà ngược lại hệt như một phụ nữ đã có gia đình, quá đỗi trưởng thành.
“Là người bạn tốt nhất của tôi, chính là Niệm Niệm đây, tôi đã từng nói với anh.”
Beauvoir ngượng ngùng cười với anh đẹp trai, còn giới thiệu thân phận của anh ấy cho Đường Niệm Niệm: “Niệm Niệm, anh ấy là người bạn mới quen của tôi, Vittorio.”
Đường Niệm Niệm nhướng mày, hóa ra là người đàn ông Italy.
“Cô Niệm Niệm xinh đẹp, rất vinh hạnh được biết cô.”
Vittorio đột nhiên cúi người xuống, muốn hôn tay của Đường Niệm Niệm.
“Chào anh!”
Đường Niệm Niệm ngăn anh ta lại, chủ động bắt tay với anh ta, còn dùng lực khá mạnh.
Vẻ mặt Vittorio hơi biến sắc, ánh mắt nhìn Đường Niệm Niệm cũng thay đổi. Vốn cho rằng là một cô gái nhỏ phương Đông, đáng tiếc lại là một kẻ cuồng bạo.
Emir khẽ hừ một tiếng, còn liếc xéo anh ta một cái, không hề che giấu sự không ưa đối với anh ta.
“Ra ngoài nói chuyện, chỗ này ồn ào quá.”
Đường Niệm Niệm gạt đám đông sang một bên, tìm một chỗ yên tĩnh. Emir ngồi xuống, sau đó bắt đầu nói luyên thuyên không ngừng. Cậu ta vừa được nghỉ học là đến Hồng Kông chơi ngay, đi cùng cậu của mình. Beauvoir thì đi cùng chú của mình. Về phần Vittorio, thì là quen biết ở quán bar.
“Hai người đi quán bar rồi? Cậu và chú của hai người có biết không?” Đường Niệm Niệm cười mỉa.
Mới mười sáu tuổi đã đến quán bar chơi, muốn bị ăn đòn à!
Hai người chột dạ giải thích: “Chúng tôi chỉ đến để mở mang tầm mắt thôi, sau này sẽ không đi nữa.”
“Trước khi tròn mười tám tuổi, tuyệt đối cấm đến quán bar. Nếu còn đi nữa, tuyệt kỹ ‘sống để bụng, chết mang theo’ của ta tuyệt đối không dạy cậu nữa. Còn cô nữa, sau này đừng đến nhà tôi chơi!”
Giọng điệu của Đường Niệm Niệm nghiêm nghị. Một cậu nhóc chưa ráo máu đầu với một nhóc con còn đang bú mẹ tới quán bar chơi bời cái gì, phải ngoan ngoãn mà đi học.
“Không đi, tuyệt đối không đi!”
Hai người đều thề thốt.
“Sư phụ, tuyệt kỹ ‘sống để bụng, chết mang theo’ của sư phụ là gì vậy?” Emir thấy lòng ngứa ngáy, cậu ta muốn học.
“Chưa học đi đã lo học bay sao? Trước tiên phải luyện những cái cơ bản đã!”
Đường Niệm Niệm trừng mắt, Emir ngoan ngoãn ngậm miệng, không dám hỏi thêm nữa.
Thật ra nếu cậu ta cứ tiếp tục kiên trì hỏi, chắc chắn sẽ bị đánh, bởi vì Đường Niệm Niệm hoàn toàn không có tuyệt kỹ ‘sống để bụng, chết mang theo’, cô ấy chỉ nói bừa mà thôi.