836. Bào Liên Sinh Kết Thân, Đặng Mạt Lỵ Ghé Thăm

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Bào Liên Sinh Kết Thân, Đặng Mạt Lỵ Ghé Thăm

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 836 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Niệm Niệm đứng dậy cáo từ. Hiện tại mới là tháng Tám, thời điểm Bào Liên Sinh bị bắt cóc chính là đầu tháng Tám, tức là những ngày sắp tới đây.
Nàng chưa nói về chuyện bắt cóc sắp xảy ra, e rằng nói ra Bào Liên Sinh cũng sẽ không tin. Thà rằng nàng cứ theo dõi người đàn ông xui xẻo này, đến lúc đó diệt trừ bọn bắt cóc luôn cho xong.
"Cô Đường, cô nhớ nói với lãnh đạo của cô rằng hai chuyến vật tư tôi gửi qua đó đều là hàng tốt nhất đấy."
Bào Liên Sinh đưa nàng ra ngoài, vẫn cứ nhắc đi nhắc lại không ngừng.
"Nhất định tôi sẽ nói, ông chủ Bào cứ yên tâm."
"À thì..."
Bào Liên Sinh ngập ngừng một lát, cuối cùng vẫn nói ra mục đích của mình: "Cô nhớ nói với lãnh đạo, đến khi thị trường nội địa mở cửa, có lợi ích gì tốt đẹp nhất định phải nghĩ đến tôi đầu tiên nhé. Tôi đối với quốc gia tuyệt đối là toàn tâm toàn ý, soi khắp núi sông, trời trăng tỏ tường, trời đất chứng giám, thi gan cùng tuế nguyệt..."
"Biết rồi, biết rồi. Tấm lòng của ông chủ Bào đối với quốc gia kiên định hơn cả kim cương, tôi nhất định sẽ truyền đạt đầy đủ đến lãnh đạo. Ông cứ yên tâm đi, chỉ cần thị trường nội địa vừa mở cửa, ông chủ Bào chắc chắn sẽ nhận được phần lợi đầu tiên."
Đường Niệm Niệm cắt ngang lời ông ấy, mấy lời sướt mướt này thật sự quá dài dòng. Nàng hiểu ý của Bào Liên Sinh, vật tư không thể quyên góp không công, phải thu về một chút lợi ích mới được, cần phải trấn an để ông ấy yên lòng.
Trong giai đoạn đầu cải cách mở cửa, làn sóng những người quay về nội địa đầu tư kia, chỉ cần không tự tìm cái chết, về cơ bản đều kiếm được khoản lợi lớn đầu tiên. Bào Liên Sinh làm ăn vô cùng khôn khéo, tầm nhìn đầu tư nhanh nhạy, độc đáo, chuẩn xác, lại còn tránh xa cờ bạc, rượu chè, gái gú. Tiền kiếm được gần như chỉ có vào mà không có ra, chỉ cần tránh được vụ bắt cóc kia, ông ta nhất định sẽ phát tài lớn.
Bào Liên Sinh cười như hồ ly vớ được mồi, cảm động kêu lên: "Niệm Niệm, từ nay về sau bác gọi con là Niệm Niệm nhé. Chúng ta như người một nhà, con gọi bác là bác Bào là được rồi. Bác còn lớn hơn cha con mấy tuổi, gọi là bác rất hợp."
Tâm trạng Bào Liên Sinh tốt, cả tiếng địa phương cũng phun ra rồi, còn muốn làm thân thích với Đường Niệm Niệm.
"Bác Bào."
Đường Niệm Niệm cũng không khách khí. Chỉ cần Bào Liên Sinh lại quyên thêm một chuyến vật tư, nàng có gọi cha cũng không thành vấn đề.
"Ừ!"
Miệng Bào Liên Sinh cười toe toét đến tận mang tai, mắt cũng híp lại. Ông ta cực kỳ hưng phấn lấy ra một cái bao lì xì từ túi áo, nhét vào tay nàng.
"Từ nay về sau chúng ta chính là người nhà rồi, rảnh rỗi nhớ ghé qua nhà bác ăn cơm nhé!"
Ngữ khí của Bào Liên Sinh thân thiết hơn rất nhiều, đích thân đưa nàng đến cổng chính, khiến nhóm người hầu đều thầm thắc mắc trong lòng. Trong nhà đã tiếp không ít khách quý, nhưng chưa từng có ai được lão gia đích thân đưa đến tận cửa đâu.
Cô Đường này thân phận không tầm thường nha! Nhóm người hầu vốn giỏi nhìn sắc mặt chủ nhân mà đối đãi, thái độ của chủ nhân vô cùng quan trọng. Ngày sau, bọn họ sẽ càng thêm lễ độ, cung kính với Đường Niệm Niệm, cũng không dám lơ là chút nào.
Đường Niệm Niệm rời khỏi nhà họ Bào, lái xe trở về nhà. Nàng còn chưa ngồi ấm chỗ thì điện thoại đã reo, là Đặng Mạt Lỵ gọi tới.
"Niệm Niệm, hiện tại cô có rảnh không? Gần đây tôi đang học làm bánh, mới nướng được một mẻ bánh quy, mang sang cho cô nếm thử nhé?"
"Được, cô cứ qua đây."
Đường Niệm Niệm đi tắm rửa, tóc còn chưa kịp sấy khô thì Đặng Mạt Lỵ đã mang theo bánh quy đến ghé thăm rồi.
"Bánh cô nướng sao?"
Đường Niệm Niệm cầm miếng bánh quy lên ăn thử, hương vị rất ngon, tuyệt đối không phải là tay nghề của Đặng Mạt Lỵ.
"Đầu bếp nướng đấy, tôi không đủ kiên nhẫn để học cái này đâu."
Đặng Mạt Lỵ ăn ngay nói thật, nướng bánh quy chỉ là lấy cớ thôi.
"Ông nội cô bảo cô tới à?"
Đường Niệm Niệm lại lấy thêm một miếng bánh nữa ăn, nàng đã nhìn thấu mục đích của Đặng Mạt Lỵ.
Gần đây nàng và Bào Liên Sinh hay qua lại, Đặng Trường Quang khẳng định đang đứng ngồi không yên.
"Đúng là không gì có thể qua mắt được cô, chính là ông nội tôi bảo tôi tới đấy. Cô và ông chủ Bào qua lại thường xuyên, ông nội tôi sốt ruột, muốn biết hai người đã nói chuyện gì, nhưng lại không thể bỏ hết thể diện đi hỏi cô nên tôi tự nguyện đến đây dò hỏi tin tức."
Đặng Mạt Lỵ cũng không chút giấu giếm, một là cô ấy không muốn lừa gạt ân nhân cứu mạng, hai là cô ấy không chắc có thể lừa gạt được nàng hay không, vì bản lĩnh của Đường Niệm Niệm lớn hơn cô ấy rất nhiều.