839. Kế Sách Của Mạt Lỵ

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 839 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đặng Mạt Lỵ bị xô, giẫm vào giày của Đặng Gia Kì. Trên đôi giày da dê trắng tinh, in hằn một vết bẩn màu xám.
Đặng Gia Kì định tát thêm một cái, nhưng Đặng Mạt Lỵ kịp tránh, thản nhiên nói: "Chị năm, là chị đụng vào tôi."
"Mày còn dám cãi lại à, đúng là đồ nhà quê từ đại lục tới, chẳng có chút giáo dục nào. Nếu mày liếm sạch giày của tao, tao sẽ rộng lượng bỏ qua, không bắt mày bồi thường!"
Đặng Gia Kì hừ lạnh một tiếng, vênh váo đắc ý duỗi chiếc giày dơ bẩn ra.
Những người khác trong nhà họ Đặng nghe thấy tiếng động thì xúm lại xem chuyện. Ai nấy đều mong chuyện ồn ào càng lớn, tốt nhất là chọc Đặng Trường Quang nổi giận, để mỗi người bị đánh năm mươi gậy mới hả dạ.
Đặng Mạt Lỵ siết chặt nắm đấm, âm thầm tự nhủ mình nhất định phải nhịn.
Việc nhỏ không nhịn sẽ hỏng đại sự. Cô ấy không thể xúc động, về sau còn rất nhiều cơ hội để dạy dỗ con ả ngu ngốc này, tuyệt đối không thể gây gổ trong nhà.
"Chị năm, chị là chị, lời chị nói tôi không dám không nghe, nhưng tôi còn phải làm việc giúp ông nội. Chuyện này xin khất lại, chờ tôi làm xong việc cho ông nội rồi mới liếm giày của chị, chị thấy được không?"
Giọng điệu của Đặng Mạt Lỵ ấm ức, mắt cũng đỏ hoe, nước mắt lưng tròng, chực trào ra. Thấy vậy, Đặng Gia Kì càng tức giận điên cuồng, dùng sức đẩy cô ấy: "Bây giờ liếm ngay cho tao! Đừng lôi ông nội vào dọa tao, đó là ông nội của tao, mày là một đứa con hoang có tư cách gì mà gọi..."
"Gia Kì!"
Nhị phu nhân ung dung, cao quý bước ra, nghiêm nghị quát lớn, ngắt lời Đặng Gia Kì đang nói dở.
Bà ta đi đến chỗ Đặng Mạt Lỵ đang ngã dưới đất, tự tay dìu cô ấy dậy, quan tâm hỏi: "Không bị thương ở đâu chứ?"
"Không sao… xít…"
Vẻ mặt Đặng Mạt Lỵ rất đau đớn, cánh tay trái rũ xuống một cách bất thường. Đúng lúc nhị phu nhân đang đỡ cánh tay trái của cô ấy, cô ấy đau đến toát mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch.
"Đừng đụng vào tay trái của nó!"
Đặng Trường Quang bước nhanh tới, cầm cánh tay trái đã trật khớp của cô ấy, nắn lại. Đặng Mạt Lỵ cắn chặt răng, không kêu một tiếng nào, mồ hôi hột to như hạt đậu không ngừng lăn dài trên trán.
"Được rồi!"
Đặng Trường Quang bảo cô ấy cử động cánh tay.
Đặng Mạt Lỵ hạ tay xuống, cánh tay đã cử động tự nhiên. Cô ấy cười nói: "Cảm ơn ông nội!"
"Ban nãy sao không trả đòn?"
Vẻ mặt Đặng Trường Quang rất nghiêm túc. Lúc hai đứa cháu gái cãi cọ, ông đã nghe thấy, muốn xem thử Đặng Mạt Lỵ sẽ ứng phó như thế nào, nhưng cô ấy lại tỏ ra sợ hãi, khiến ông thất vọng.
"Ông nội, nắm đấm của con chỉ nhắm vào kẻ thù, không phải người thân!"
Đặng Mạt Lỵ trả lời.
Nhưng trong lòng thì đang thầm mắng, chờ sau khi làm gia chủ, những người ức hiếp cô ấy, sẽ giết sạch hết!
Trong lòng Đặng Trường Quang bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Câu trả lời này vừa ngoài dự liệu, nhưng cũng nằm trong dự liệu của ông. Đặng Mạt Lỵ có tính cách thế này, dường như là điều hiển nhiên.
Chẳng lẽ trong lòng ông, con bé này đã có đánh giá cao đến vậy sao?
"Trở về nghỉ ngơi đi!"
Ánh mắt của Đặng Trường Quang đã hiền hòa hơn nhiều, sự kỳ vọng dành cho Đặng Mạt Lỵ cũng càng lớn.
Đặng Mạt Lỵ khập khiễng bước lên lầu, quay lưng về phía Đặng Trường Quang và những người khác, khóe miệng cô ấy cong lên một nụ cười giễu cợt.
Vừa rồi Đặng Gia Kì không dùng sức mạnh đến vậy, bàn tay yếu ớt của cô chị gái nhỏ nhắn xinh xắn đó thì có thể mạnh đến mức nào. Lúc cô ấy ngã xuống đã cố ý dùng sức ngã mạnh xuống đất, còn nghiêng người, là để trông có vẻ nghiêm trọng hơn một chút.
Hi vọng Đặng Trường Quang đừng để cô thất vọng!
"Bốp!"
Tiếng tát tai vang vọng truyền lên lầu, khóe miệng Đặng Mạt Lỵ nhếch lên cao hơn, thật là tuyệt vời.
"Tôi tốn bao nhiêu tiền cho cô đi học, còn nhờ giáo viên lễ nghi dạy dỗ cô, vậy mà lại nuôi ra một đứa đần độn như cô? Nếu Mạt Lỵ là con hoang, vậy cô là cái thứ gì? Ngu ngốc không ai bằng, cô cũng chỉ đẹp hơn con heo một chút, về sau đi ra ngoài đừng nói là cháu gái của tôi, mất mặt, nhục nhã!"
Đây là lần đầu tiên Đặng Trường Quang quở mắng Đặng Gia Kì, còn so sánh cô ta với heo. Đặng Gia Kì ôm mặt khóc nức nở, trên mặt rất đau, nhưng trong lòng càng đau, cũng càng hận Đặng Mạt Lỵ.