Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 861 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Lại thêm một tên nữa chết rồi, Niệm Niệm giỏi thật!”
Bảo Liên Sinh kích động đến mức thịt trên mặt run lên, chớp mắt đã có ba tên bắt cóc bị giết chết, ông ấy cảm thấy mạng già của mình rất có khả năng sẽ được bảo toàn.
“Vẫn còn ba tên nữa, đừng mừng sớm quá, chạy mau!”
Đường Niệm Niệm như dội một gáo nước lạnh vào ông, rồi kéo ông chạy xuống núi.
Bảo Liên Sinh mập mạp, vừa chạy vừa thở hồng hộc, ba tên bắt cóc đuổi theo, còn bắn mấy phát súng, nhưng Đường Niệm Niệm đều tránh được.
“Con chạy nhanh đi, con trốn trước đi!”
Bảo Liên Sinh chạy đến thở không ra hơi, nếu cứ tiếp tục chạy thế này, cả hai người họ sẽ bị bắt.
“Con sẽ không bỏ bác lại đâu!”
Đường Niệm Niệm rất kiên quyết, khiến Bảo Liên Sinh cảm động vô cùng, thầm thề rằng nếu lần này thoát được, ông nhất định phải báo đáp xứng đáng cho cô bé này. Ông sẽ nhận cô bé làm con gái nuôi, chia cho cô cổ phần công ty.
Một viên đạn bắn sượt qua da đầu Bảo Liên Sinh, thậm chí ông ta còn ngửi thấy mùi tóc cháy khét. Giật mình hoảng sợ, ông ấy như được kích thích tiềm năng, lại tăng tốc.
Chỉ là con đường núi này quá gập ghềnh, Bảo Liên Sinh chỉ hơi lơ là một chút là đã ngã một cái, chân bị đau.
“Bác... bác không chạy nổi nữa rồi, con chạy trước đi!”
Bảo Liên Sinh đã không thể chạy thêm bước nào nữa, trời muốn diệt ông ấy rồi.
Tiếng kêu của bọn bắt cóc càng ngày càng gần, chẳng mấy chốc nữa sẽ đuổi kịp họ.
Đường Niệm Niệm nhìn quanh một lượt, đã có cách giải quyết.
“Ôm đầu lăn xuống đi!”
Đường Niệm Niệm nói ra cách của mình, ven đường là sườn núi với cỏ dại mọc sum suê, lăn xuống có thể thoát khỏi sự truy đuổi của bọn bắt cóc.
Bảo Liên Sinh không do dự quá lâu, chủ yếu là vì bọn bắt cóc đã đuổi tới nơi, nếu ông ấy không lăn xuống sẽ bị chúng đánh chết.
Ông ấy ôm chặt đầu, cuộn tròn người như một quả bóng, Đường Niệm Niệm dùng sức đạp một cú vào mông ông ấy, ông chủ Bào mập mạp lăn xuống tựa như một quả bóng.
“A a a... A a a...”
Tiếng kêu của Bảo Liên Sinh vang vọng tận mây xanh, tốc độ lăn của ông ấy cũng càng lúc càng nhanh. Bọn bắt cóc đã đuổi kịp, Đường Niệm Niệm nổ hai phát súng, nhưng súng đã hết đạn.
Một tên bắt cóc bị cô đánh chết, một tên khác bị thương.
Sau đó cô nhanh nhẹn chạy xuống sườn núi, chạy nhanh đến mức như tạo ra ảo ảnh, rất nhanh đã vượt qua Bảo Liên Sinh.
Dưới sườn núi là bãi cát, may mắn thay cho họ, Bảo Liên Sinh lăn xuống có bãi cát giảm xóc nên không bị tổn thương quá nặng, chỉ là trên mặt, trên cánh tay và trên người có chút xây xát.
“Ôi chao...”
Bảo Liên Sinh nằm trên bờ cát rên rỉ, eo của ông ấy sắp đứt rồi, còn khuôn mặt tuấn tú của ông ấy chắc chắn đã bị trầy xước.
Nhưng ông ấy vẫn rất mừng rỡ, ông đã trốn thoát, mạng già được bảo toàn.
“Chúng ta đã thoát rồi phải không?”
Bảo Liên Sinh dò xét xung quanh, bọn bắt cóc không đuổi kịp, hiện tại họ đã an toàn rồi chứ?
“Vẫn còn hai tên sống sót, chắc chắn bọn chúng sẽ đuổi theo. Súng đã hết đạn rồi, phải rời khỏi đây ngay.”
Đường Niệm Niệm đến phụ cận tìm vài nhánh cây leo và gậy gỗ. Cô bện thành một chiếc cáng cứu thương đơn sơ, đỡ Bảo Liên Sinh lên cáng rồi kéo đi.
“Niệm Niệm, là bác làm liên lụy con rồi. Chờ sau khi bác trở về, bác nhất định sẽ báo đáp con.”
Bảo Liên Sinh cảm động vô cùng, ngay cả con cái ruột thịt cũng chưa chắc đã làm được chuyện không rời không bỏ như Đường Niệm Niệm.
Nhất định phải chia cổ phần cho cô bé, mạng của ông ấy rất quý giá mà.
“Thoát được rồi hãy nói.”
Đường Niệm Niệm “khó khăn” lắm mới kéo được chiếc cáng cứu thương, Bảo Liên Sinh ít nhất nặng 170-180 cân, vô cùng nặng nề.
Họ vất vả đi được hơn một cây số về phía trước thì hai tên bắt cóc đã đuổi tới.
Đường Niệm Niệm giấu Bảo Liên Sinh vào trong lùm cây, cô cũng trốn đi, tay cầm một nắm cát.
Hai tên bắt cóc càng ngày càng gần, nhưng lúc này không cần Đường Niệm Niệm ra tay nữa, Thẩm Kiêu đã chạy tới.
Anh giết chết hai tên đó rất dễ dàng.
“Niệm Niệm không sao chứ?”
Vẻ mặt Thẩm Kiêu đầy lo lắng, còn tự trách nói: “Anh đến chậm rồi, đều tại anh.”
“Không sao, hữu nguy vô hiểm.”
Mặc dù ngoài miệng Đường Niệm Niệm nói vậy, nhưng cơ thể cô lại yếu ớt tựa vào người Thẩm Kiêu. Thấy vậy, Bảo Liên Sinh càng thêm áy náy.