892. Chương 892

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 892 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Vợ của Đoàn trưởng Thẩm và vợ của Tiểu đoàn trưởng Lục quá lười biếng, chẳng động tay vào việc nhà, khiến vợ ông ta cũng bắt đầu nảy sinh ý nghĩ riêng. Quả nhiên là gần đèn thì sáng, gần mực thì đen.
Có hai người vợ lười biếng như vậy làm hàng xóm, vợ ông ta vốn chăm chỉ cũng sẽ có xu hướng trở nên lười biếng.
Không được, ông ta phải tìm Thẩm Kiêu và Lục Quang Lượng nói chuyện tử tế. Từ xưa đến nay, nam chủ ngoại, nữ chủ nội, quy tắc tổ tiên truyền lại không thể phá vỡ. Sao có thể chiều vợ đến mức để họ ngày càng lười biếng như vậy được?
Ngày hôm sau, Đoàn trưởng Chu đã gọi Lục Quang Lượng và Thẩm Kiêu lại, nhắc nhở họ một vài điều.
"Tôi thích làm việc nhà!" Thẩm Kiêu lạnh lùng nói.
"Từ Yến mang thai, không thể vất vả!" Lục Quang Lượng giải thích.
"Nào có đàn ông làm việc nhà? Nam tử hán đại trượng phu kiến công lập nghiệp, phụ nữ ở nhà giúp chồng dạy con. Em làm hết việc nhà thì để phụ nữ làm cái gì?" Đoàn trưởng Chu nhìn Thẩm Kiêu, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
"Niệm Niệm muốn làm gì thì gì!" Thẩm Kiêu trả lời.
Anh cưới vợ không phải dùng để làm việc.
Đoàn trưởng Chu đành chịu, rất muốn bổ đầu Thẩm Kiêu ra xem bên trong chứa đựng cái gì!
"Còn có em, vợ anh đã sinh bốn đứa con, vẫn cơm nước giặt giũ việc nhà như thường lệ. Tôi ngay cả tất cũng chưa từng giặt, hai người thật sự khiến đàn ông mất mặt!"
Đoàn trưởng Chu không nói nên lời, cả hai người này đều chẳng có chí tiến thủ gì cả.
"Sức khỏe của Từ Yến không tốt bằng chị dâu." Lục Quang Lượng cười cười.
"Anh ngay cả tất cũng chưa từng giặt, cảm thấy rất vinh quang?"
Thẩm Kiêu rất thắc mắc, vì sao Đoàn trưởng Chu lại đắc ý?
Tất cũng không biết giặt, quá vô dụng.
Vẻ đắc ý trên mặt Đoàn trưởng Chu cứng lại trong nháy mắt, ông ta xấu hổ nói: "Anh làm việc bên ngoài mệt gần chết, trong nhà còn phải trông cậy vào anh. Về nhà anh không thể thoải mái một chút sao?"
"Đương nhiên có thể!" Lục Quang Lượng nói mau.
"Vợ anh vui là được.”
Thẩm Kiêu nhún vai, lười nghe Đoàn trưởng Chu nói thêm những lời vô nghĩa, bèn bước nhanh rời đi.
Anh cảm thấy Đoàn trưởng Chu bị khùng, còn rất nặng. Bản thân lười muốn chết, còn muốn những người xung quanh cũng trở nên lười biếng. Người này thật quá xấu xa rồi.
Lục Quang Lượng cũng tìm một cái cớ để rời đi. Vợ anh ta mang thai con cái vất vả, dù anh ta có cực khổ đến mấy cũng phải dỗ cho vợ vui.
Đoàn trưởng Chu hậm hực hừ một tiếng, hai cây gỗ mục không khắc được, ông ta mặc kệ vậy!
Đường Niệm Niệm không biết chút gì về mấy chuyện này, cô đã vào thành phố.
Đi đón Thượng Quan Tĩnh trước, sau đó đến nhà hàng Cẩm Giang gặp Bảo Liên Sinh.
Xe dừng ở ngã tư khu gia thuộc, đã qua vài phút. Hôm nay Đường Niệm Niệm cố ý ăn mặc khá trang trọng, áo sơ mi tơ tằm màu xanh nhạt kết hợp với quần dài vải đay màu xám nhạt, trông như một người phụ nữ thành đạt trong sự nghiệp.
Từ Yến cũng phải đi làm, cô ta vừa mới mang thai, không thể xin nghỉ sinh.
Cô ta đạp chiếc xe đạp nữ màu xanh lam phấn, tinh thần không tốt lắm. Bản thân cô ta là bác sĩ phụ sản, biết rằng thời kỳ đầu mang thai thường không có phản ứng quá lớn, nhưng cô ta lại cảm thấy khắp người không thoải mái, buồn nôn, choáng váng đầu óc, còn không có sức lực, thật sự không hề muốn sinh con chút nào. Nhưng cô ta không dám nói tới nữa, cha đã gọi điện thoại đến, mắng cô ta một trận té tát, còn nói nếu lần này lại ly hôn thì đừng về nhà.
Mộng Vân Thường
Từ Yến luống cuống, cô ta biết cha nói một là một, hai là hai, cũng biết không có cha làm chỗ dựa thì thật ra cô ta chẳng là gì cả. Cho nên cô ta đành phải đồng ý sinh con, nhưng trớ trêu thay số cô ta không may mắn, mới một lần đã mang bầu.
Một cơn buồn nôn ập đến, Từ Yến nôn khan vài tiếng. Thấy Đường Niệm Niệm đang mở cửa, cô ta liếc nhìn chiếc xe đạp của mình một cái, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.