894. Chương 894

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 894 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đường Niệm Niệm đến đón Thượng Quan Tĩnh trước, sau đó ghé nhà khách Cẩm Giang để gặp mẹ con Bào Liên Sinh. Bà Bào lần này không đi cùng mà ở lại Hồng Kông.
Tinh thần Bào lão phu nhân khá hơn tháng trước rất nhiều, nhìn thấy Đường Niệm Niệm, cả hai mẹ con đều tỏ ra vui mừng.
"Đúng là quê hương mình vẫn tốt nhất, bà vừa về là cả người thấy sảng khoái hẳn, uống nước lã thôi cũng thấy ngon." Bà cụ cười nói.
"Bà đã về rồi thì chắc chắn không thể để bà chỉ uống nước lã được. Hôm nay cháu sẽ đưa hai người đi dạo Thượng Hải, ăn uống thỏa thích luôn." Đường Niệm Niệm cười nói.
Cô rất quý Bào lão phu nhân, một người có thể nuôi dạy nên một người con trai thành đạt như Bào Liên Sinh. Bà cụ không chỉ có tấm lòng rộng lớn mà còn có tầm nhìn xa trông rộng, lại không hay nói lải nhải, đúng là một bà cụ rất dễ gần.
"Được, vậy làm phiền các cháu rồi!" Bà cụ rất mong chờ được đi chơi. Đã mấy chục năm bà chưa về lại đây, thành phố này đối với bà vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Chính phủ sắp xếp cho Thượng Quan Tĩnh đi cùng, còn chuẩn bị cả vệ sĩ mặc thường phục hóa trang trà trộn vào đám đông.
Thực ra, có Đường Niệm Niệm ở đây thì việc đảm bảo an toàn tuyệt đối chẳng thành vấn đề.
Bào lão phu nhân tuổi cao, thân thể cũng yếu ớt nên họ chuẩn bị cho bà một chiếc xe lăn.
Theo yêu cầu của lão phu nhân, họ đi miếu Thành Hoàng, Bến Thượng Hải, và cả chùa Tĩnh An. Sau đó còn ghé qua một khu hẻm cũ, nơi hiện tại vẫn có rất nhiều người sinh sống.
"Chính là ở đây, Liên Sinh, con còn nhớ không? Lúc chúng ta mới đến, là ở ngay tại chỗ này này."
Bào lão phu nhân chỉ vào một tòa nhà kiểu thạch khố môn cũ kỹ rồi nói, vẻ mặt đầy hoài niệm.
"Nhớ chứ, chúng ta sống ở gác xép, mẹ giúp người ta giặt quần áo, mỗi ngày trời còn chưa sáng đã đi bày sạp bán đồ ăn sáng để kiếm tiền cho con đi học." Mắt Bào Liên Sinh đỏ hoe, những ký ức tuổi thơ hiện rõ mồn một trong đầu ông.
Gác xép là loại phòng tồi tàn nhất trong kiểu nhà thạch khố môn, phía trên là sân phơi, phía dưới là phòng bếp, rộng chừng sáu, bảy mét vuông, đông thì lạnh buốt, hè thì nóng bức.
Quê của ông ấy ở Ninh Ba, gia đình ông nội có chút của cải, thế nhưng cha ông ấy sức khỏe yếu, bị bệnh rồi qua đời từ khi ông ấy còn chưa chào đời, để lại hai mẹ con thành cô nhi quả phụ với nhà cửa ruộng vườn.
Các chú bác ruột của ông ấy chia nhau hết đất đai cha để lại, mẹ và ông ấy ở quê không thể sống nổi nữa mới chuyển tới Thượng Hải kiếm ăn. Mẹ làm thuê cho người khác, giặt quần áo, bày sạp bán đồ ăn sáng, làm đủ mọi việc vất vả.
Mẹ còn kiếm tiền cho ông ấy đi học. Bà có một chiếc hộp nhỏ, mỗi ngày dù kiếm được bao nhiêu tiền cũng sẽ bỏ ba đồng vào hộp, nói là để dành làm học phí cho ông ấy. Dù cho trong nhà không còn gạo ăn, mẹ thà uống nước lã cho qua cơn đói cũng sẽ không mở chiếc hộp đó ra.
Có một lần, mẹ bị bệnh không thể rời giường, sốt mê man rồi vẫn nhất quyết không chịu đi bệnh viện. Ông ấy quá lo lắng liền mở hộp ra, cầm tiền đưa mẹ đi bệnh viện.
Mẹ hết bệnh rồi, nhưng tiền trong hộp đã bị tiêu hết. Lần đầu tiên mẹ đánh ông ấy, mắng ông ấy quá dại dột, sau đó mẹ lại ôm ông ấy khóc, nói bản thân vô dụng nên ông ấy phải chịu khổ cùng mẹ.
Về sau, mẹ càng thêm cố gắng làm việc. Mỗi lần nửa đêm canh ba ông ấy tỉnh lại đều thấy mẹ đang bận rộn. Mẹ dường như không biết mệt mỏi, ngày nào cũng làm việc không ngừng nghỉ.
Thành tích của ông ấy rất tốt, nhưng ông ấy học hết trung học thì không chịu đi học nữa mà đến một hiệu buôn phương Tây làm thợ học việc.
Ông ấy đã đặc biệt nghiên cứu rồi, phàm những công việc nào liên quan đến chữ “tây” đều có thể kiếm được nhiều của. Cho nên, khi còn đi học ông ấy đã rất chú trọng học ngoại ngữ, còn chủ động đi dạo quanh những nơi có đông người nước ngoài để được tiếp xúc gần và học nói tiếng nước ngoài.
Tuy bằng cấp của ông ấy chưa đủ nhưng vì biết nói tiếng nước ngoài nên mới học việc ở hiệu buôn phương Tây chưa tới một năm đã làm được mấy vụ làm ăn cực kỳ giá trị, được ông chủ tán thưởng rồi chính thức trở thành tư sản mại bản. Thu nhập của ông ấy lập tức liền như diều gặp gió.
Qua một thời gian, ông ấy đã trở thành tư sản mại bản giỏi nhất Bến Thượng Hải, tự mở công ty, chuyên buôn bán với người nước ngoài. Ông ấy và mẹ cũng chuyển ra khỏi gác xép, chuyển tới ngôi nhà kiểu Tây có vườn hoa ở tô giới Pháp. Chẳng qua là, về sau mẹ lại quay về quê nhà Ninh Ba sinh sống.
Các chú bác năm đó ức hiếp mẹ con bọn họ, nhìn thấy ông ấy thì không dám ngẩng mặt lên. Nhưng mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra, vẫn qua lại với những người này như bình thường, còn khuyên ông ấy sửa từ đường ở quê. Lúc ấy mẹ nói thế này:
"Liên Sinh à, hiện tại con đã thành đạt rồi, lòng phải rộng lượng. Người lúc nghèo khó tính toán chi li cũng là chuyện bình thường, sẽ không ai nói gì. Nhưng con đã phát đạt rồi, làm người không thể so đo từng ly từng tý như vậy được, dễ rước họa vào thân có hiểu không?"
Thật ra thì Bào Liên Sinh không sợ rước họa vào thân, nhưng ông ấy sợ mẹ giận nên mới nghe lời mẹ sửa từ đường ở quê nhà, cũng không trả thù những người đã từng ức hiếp mình.
Nhớ tới những chuyện cũ này, trong lòng Bào Liên Sinh có trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Thoáng một cái đã rời khỏi Thượng Hải nhiều năm như vậy rồi.
Lúc đó, ông ấy và mẹ là cô nhi quả phụ, không một xu dính túi. Khi rời đi nơi này, bọn họ mang theo gánh nặng gia đình, rất chật vật. Hiện tại trở về cũng coi như vinh quang trở về rồi.
Bào lão phu nhân vỗ nhẹ lên tay con trai, nói giọng khàn khàn: "Liên Sinh, con nghĩ cách mua lại căn gác xép này đi, cứ giữ nguyên ở đó. Về sau cho mấy đứa Tiểu Quang đến xem, cho chúng nó biết ngày xưa cha chúng nó khổ cực thế nào, không thể có tiền rồi quên hết được!"
Tiểu Quang là cháu trai của Bào Liên Sinh, từ nhỏ đã được nuông chiều từ bé, căn bản không biết khổ là gì. Bào lão phu nhân rất thương chắt trai, nhưng cũng lo không ai giàu ba họ nên mới dặn dò như vậy.
"Mẹ, con sẽ lo liệu ổn thỏa." Bào Liên Sinh đồng ý.
"Nhà họ Bào chúng ta tuyệt đối không thể nuôi ra đứa phá gia chi tử được! Tiểu Quang tiêu xài phung phí quá rồi, mua đôi giày mà hết tận mấy vạn đồng, cái giày kia nạm vàng hay nạm bạc mà đắt thế? Cái thói xấu tiêu tiền như nước này nhất định phải sửa!"
Bào lão phu nhân cằn nhằn không ngớt. Bà cụ thật sự không quen nhìn cháu trai và cháu dâu tiêu xài hoang phí, bỏ mấy vạn đồng mua quần áo và túi xách trong mắt bà cụ chính là phá gia chi tử.
Bào Liên Sinh cũng cảm thấy con mình là đồ phá gia chi tử. Chẳng qua, ông ấy cũng coi như là người có tư tưởng thoáng, chỉ cần không phá hoại đến mức ảnh hưởng đến ông ấy thì ông ấy sẽ không can thiệp.
Dù sao con dâu cũng có nhiều của hồi môn, người ta tiêu tiền của mình, ông ấy là cha chồng sẽ không xen vào.
"Con hiểu rồi, về con sẽ dạy dỗ lại chúng nó."
Bào Liên Sinh dỗ dành mẹ già suốt dọc đường đi. Đường Niệm Niệm và Thượng Quan Tĩnh cũng không can thiệp, chỉ đi dạo nửa ngày, Bào lão phu nhân đã mệt mỏi phải về khách sạn nghỉ ngơi rồi.
Hai mẹ con hai ngày sau sẽ trở về quê nhà Ninh Ba. Quốc gia rất coi trọng lần trở lại này của bọn họ, cố ý phái thần y Diệp từ Bắc Kinh về chẩn trị cho Bào lão phu nhân. Đương nhiên, vụ hợp tác làm ăn trong tương lai cũng sẽ được đàm phán xong xuôi trong khoảng thời gian này.
Mấy chuyện đó đều không liên quan gì đến Đường Niệm Niệm. Cô đã dụ được người ta về rồi, còn lại là chuyện của quốc gia, cô cũng không quan tâm nữa.
Mấy ngày nay Đường Niệm Niệm chỉ toàn đi tiếp khách, mãi đến khi mẹ con Bào Liên Sinh trở về quê nhà Ninh Ba cô mới được thanh nhàn.
Liên tục dậy sớm mấy ngày liền, Đường Niệm Niệm buồn ngủ muốn chết đi được. Ngày hôm sau cô ngủ thẳng đến buổi trưa mới dậy, sau khi đánh răng rửa mặt xong, cô trực tiếp ra sân nằm, chờ Thẩm Kiêu mua cơm từ nhà về rồi ăn, không buồn động tay động chân, nằm ườn ra như người chết.
"Tiểu Đường, em mới ngủ dậy à?"
Triệu Xuân Mai xuất hiện ở đầu tường, quan tâm hỏi.
"Vâng!"
Đường Niệm Niệm mắt còn chưa mở.
"Em ngủ ngon thật đấy, cho em bánh nhân hẹ này."
Triệu Xuân Mai cực kỳ hâm mộ. Chị ấy chỉ nằm trên giường lâu thêm một lát là eo đau lưng mỏi, rõ là số phải lao lực, ngay cả nằm cũng không nằm được.
Đúng lúc Đường Niệm Niệm đang đói bụng, vừa nghe đến bánh nhân hẹ là tinh thần tỉnh táo hẳn, bật dậy một cái, đi đến nhận bánh nhân hẹ Triệu Xuân Mai đưa qua.
Trong rổ đặt ba cái bánh nhân hẹ, thơm nức mũi. Triệu Xuân Mai đã tính toán rồi, Thẩm Kiêu hai cái, Đường Niệm Niệm một cái, vừa đủ.
"Chị dâu, chị làm bao nhiêu cái thế?"
Đường Niệm Niệm cắn một miếng to, hương vị thật sự không tệ, chỉ là bánh có hơi ít một chút.