920. Ngày Đầu Nhập Học và Những Người Bạn Cùng Phòng

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu

Ngày Đầu Nhập Học và Những Người Bạn Cùng Phòng

Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 920 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuyện nhà máy quần áo Đường Niệm Niệm cũng không vội, hiện tại là năm 1978, chính sách cải cách mở cửa sẽ được ban bố vào tháng 12, khi đó cô mới có thể thành lập nhà máy tư nhân.
Cô dự định liên doanh góp vốn với quân đội, dựa vào uy tín của quân khu, nhưng cô phải nắm giữ hơn một nửa cổ phần, có quyền quản lý và quyền kinh doanh cao nhất. Nếu đàm phán bây giờ chắc chắn sẽ không được thông qua, chờ qua tháng 12 là ổn.
Hiện tại thu nhập hàng ngày của Đường Niệm Niệm đã không hề nhỏ, cô không còn khát khao mãnh liệt với việc kiếm tiền, thành lập nhà máy quần áo chỉ là để có việc làm giết thời gian mà thôi.
Sáng sớm hôm sau, Đường Mãn Đồng đã lái xe tới đón mọi người, đưa cháu trai cháu gái đến trường học làm thủ tục nhập học.
Bốn người Đường Mãn Ngân và Đường Mãn Kim cũng muốn đưa đi, nhưng công việc ở xưởng quá bận rộn, họ không có thời gian rảnh.
Thẩm Kiêu đưa Đường Niệm Niệm đi làm thủ tục nhập học. Hai chiếc xe đồng thời chạy ra khỏi quân đội, tất cả mọi người thấy mà ghen tị vô cùng. Một nhà có đến ba sinh viên đại học. Nghe nói con gái của thím Trương làm việc trong nhà họ Thẩm cũng thi đỗ đại học rồi. Gia đình họ Thẩm đúng là một phúc địa, nhất định phải làm hàng xóm với họ mới được.
Tối hôm qua thím Trương gọi điện thoại tới, nói đã đến thành phố Thượng Hải, đang ở khách sạn với con gái, chờ làm thủ tục nhập học xong sẽ về quân khu.
Đường Niệm Niệm cảm thấy rất hài lòng về sự biết điều của bà ấy. Nếu như thím Trương tự tiện đưa con gái đến nhà cô ngủ qua đêm, cô chắc chắn sẽ không vui. Thân thích nhà mình muốn qua đêm ở nhà cô thì cũng phải thông báo trước một tiếng với cô.
Đường Niệm Niệm xách theo một chiếc vali gọn gàng, còn có chăn đệm. Ở trường học nhất định phải ở ký túc xá, chỉ đến Chủ Nhật cô mới có thể về nhà.
Thẩm Kiêu dừng xe ở cổng trường học, cầm hành lý xuống xe. Anh mặc đồng phục màu xanh quân đội, lưng thẳng tắp, khí chất lạnh lùng, vững chãi như cây tùng, trong đám người rất dễ khiến người khác chú ý.
Đường Niệm Niệm mặc áo bành tô màu đen, quần dài màu trắng gạo. Chiếc áo bành tô được thắt dây lưng hờ hững, khiến phần dưới xòe rộng ra, làm nổi bật vòng eo nhỏ nhắn, mảnh mai của cô. Nhưng cô lại toát lên khí chất “người lạ chớ lại gần”. Khi đứng cùng một chỗ với Thẩm Kiêu thì cũng là trung tâm của mọi ánh nhìn trong đám đông.
Người trong sân trường càng ngày càng nhiều. Các tân sinh viên đến từ khắp mọi miền chen chúc nhau, còn có khu vực đăng ký chuyên ngành riêng biệt. Thẩm Kiêu cao lớn, đã tìm được khu vực đăng ký chuyên ngành Cơ Điện, nắm tay Đường Niệm Niệm, chen qua đám đông để đến đó.
Bọn họ di chuyển rất cẩn thận, bởi vì thật sự là quá nhiều người, còn có rất nhiều thùng hành lý. Nếu như bị góc thùng va phải có thể bị rách da.
Còn có không ít tân sinh viên râu ria lởm chởm, gương mặt hằn sâu vẻ từng trải, tuổi đã không còn trẻ. Cũng có người dẫn theo người nhà đến làm thủ tục nhập học.
Đường Niệm Niệm rất khâm phục họ. Thời gian ôn tập chỉ vỏn vẹn ba tháng nhưng có thể thi đỗ vào Đại học Phúc Đán, những người này quả là vô cùng lợi hại. Bảo sao mọi người đều nói sinh viên khóa đầu tiên có tài năng xuất chúng nhất.
Khu vực đăng ký chuyên ngành Cơ Điện, phần lớn là nam, nữ chỉ lác đác vài người. Sự xuất hiện của Đường Niệm Niệm làm cho tất cả mọi người sáng bừng mắt lên.
Thủ tục nhập học cũng không phức tạp. Đường Niệm Niệm chỉ mất một giờ đã hoàn tất, ngoài ra còn nhận đồ dùng hàng ngày. Những vật dụng như chăn đệm, màn, chậu rửa mặt, phích nước nóng, trường học sẽ phát. Trường học còn cấp phát trợ cấp sinh hoạt, được chia thành bốn bậc, dựa trên mức thu nhập của gia đình.
Cao nhất là bậc A, mỗi tháng 19,5 đồng, trong đó 15 đồng là phiếu ăn, 4,5 đồng tiền mặt. Bậc B là 17,5 đồng, bậc C là 15,5 đồng, bậc D là 12,5 đồng.
Còn có trợ cấp lương thực, cao nhất là 37 cân mỗi tháng, thông thường là nam sinh. Nữ sinh chừng 30 cân.
Đường Niệm Niệm không có điền đơn xin, cô không muốn chiếm dụng tài nguyên quốc gia.
"Em Đường, sao em không điền tờ này?" Giảng viên phụ trách khu vực đăng ký rất nhiệt tình. Ngay cả bậc D thấp nhất, mỗi tháng cũng có 12,5 đồng trợ cấp.
Giảng viên tưởng là Đường Niệm Niệm đã bỏ quên, đã cố ý nhắc nhở cô.
"Tiền lương của chồng em vẫn đủ chi tiêu, nên không điền."
Đường Niệm Niệm cười giải thích.
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Thẩm Kiêu, ban đầu tưởng là anh trai, không ngờ là chồng.
Trái tim của mấy bạn học nam... tan nát.
Vốn dĩ bọn họ còn định theo đuổi hoa khôi, nhưng chưa bắt tay vào đã bị dập tắt!
Hoa khôi là biệt danh các bạn học nam mới đặt cho Đường Niệm Niệm, tất cả mọi người đều không có ý kiến gì khác.
Đường Niệm Niệm khẽ mỉm cười với mọi người, nắm tay Thẩm Kiêu rời đi.
Ký túc xá cô được phân vào phòng 309. Trong phòng có ba chiếc giường tầng, đủ cho sáu người ở. Chuyên ngành Cơ Điện có hai lớp, tổng cộng chỉ có năm nữ sinh. Vị trí giường còn lại dành cho một nữ sinh chuyên ngành Tự động hóa.
Ba chiếc giường đã được trải chăn đệm sẵn sàng. Đường Niệm Niệm được phân giường tầng trên, cô rất hài lòng.
Sau khi Thẩm Kiêu vào ký túc xá liền đi múc nước lau bàn, tay chân thoăn thoắt. Sau đó trải đệm, treo màn chống muỗi, còn treo thêm một chiếc màn giường hoa nhí trông thật ấm cúng, để Đường Niệm Niệm có thể nghỉ ngơi thoải mái.
Sau khi làm xong, Thẩm Kiêu lập tức về quân khu, buổi chiều còn phải đi quân khu Nam Kinh họp.
Đến chạng vạng tối, sáu người trong ký túc xá đã đến đầy đủ. Sáu người đến từ sáu nơi, chỉ có Đường Niệm Niệm là người địa phương, năm người còn lại đều là người từ tỉnh khác.
Đến từ Đông Bắc có Viên Hồng Mai, Tương tỉnh có Lưu Đan Hà, Hàng Châu có Ngô Uyển Hoa, Dự tỉnh có Tôn Đông Tú, Biên Cương có Đồng Hiểu Phương.
Trong đó Viên Hồng Mai 29 tuổi, Ngô Uyển Hoa 28 tuổi, đều đã kết hôn và có con, là những người lớn tuổi nhất trong phòng.
Lưu Đan Hà cũng đã 27 tuổi, có điều cô ấy chưa lập gia đình, hơn nữa tính cách cũng có phần lập dị.
Tôn Đông Tú và Đồng Hiểu Phương cùng tuổi, đều là 21 tuổi, chưa lập gia đình.
Mặc dù mọi người là lần đầu gặp mặt, nhưng rất nhanh đã quen nhau, đều kể về những gian khổ khi mình ôn thi đại học.
"Mẹ tôi là người thành phố Thượng Hải, bà ấy dù trong mơ cũng nhớ về thành phố Thượng Hải, cho nên rất ủng hộ tôi thi đại học."
Khi Đồng Hiểu Phương mỉm cười sẽ có lúm đồng tiền. Mặc dù cô ấy là người Hán nhưng ngũ quan sắc sảo, mang chút nét lai của người Duy Ngô Nhĩ, hơn nữa làn da rất trắng, rất xinh đẹp.
Đường Niệm Niệm vừa nghe đã hiểu, chắc chắn cha mẹ Đồng Hiểu Phương là cán bộ công nhân viên thuộc binh đoàn kiến thiết. Vào năm 1965, binh đoàn đã tuyển rất nhiều cô gái chưa chồng tại thành phố Thượng Hải và tỉnh Chiết Giang. Những cô gái này đã cống hiến cả đời để xây dựng vùng đất đó.
"Mẹ em không ủng hộ em thi, còn muốn gả em đi. Bố em ủng hộ em, ông ấy là thầy giáo dạy học tư, còn giúp em làm giáo viên dạy thế ở trường tiểu học trong thôn nên mới có cơ hội ôn tập."
Tôn Đông Tú nói rồi hốc mắt đỏ hoe, nức nở nói: "Mẹ em nói, lần này nếu thi trượt đại học, nhất định phải lấy chồng. Thật ra em rất cảm ơn bà ấy, nếu không nhờ bà ấy ép buộc em như vậy, em đã không kiên trì được."
Trong thôn những cô gái cùng tuổi với cô ấy đã sinh hai, ba đứa con rồi. Cô ấy cũng hiểu cho mẹ, trong thôn có những lời đàm tiếu xì xào, áp lực mà bố mẹ phải chịu là quá lớn.
"Chị thì ly hôn với chồng, thậm chí còn bỏ con."
Vẻ mặt Ngô Uyển Hoa tự chế giễu. Cô ấy là người Hàng Châu, nhưng tám năm thanh xuân của cô ấy đã lãng phí ở vùng đất hoang sơ ở miền Bắc, còn kết hôn sinh con ở bên đó.
"Không thể nói bỏ rơi, chúng ta là vì bay cao hơn, tạm thời gác lại những ràng buộc mà thôi." Viên Hồng Mai cười nói.
Mắt Ngô Uyển Hoa cũng đỏ lên, mặc dù đang cười, thế nhưng rất khiến người khác cảm thấy xót xa.
"Anh ta không ủng hộ chị thi đại học, đã đốt hết tài liệu ôn thi mà chị khó khăn lắm mới tìm được. Còn ép buộc chị mỗi ngày đến mức chị không chịu nổi. Vào hôm thi, anh ấy còn nhốt chị trong nhà, là con gái chị lén tìm chìa khóa, thả chị ra."
"Thi xong chị đã đề nghị ly hôn. Chị sẽ không sống cả một đời với một người đàn ông ngăn cản chị tiến bộ. Hiện tại chị chỉ lo lắng hai đứa bé, anh ta nhất quyết không chịu giao cho chị."
Trong lòng Ngô Uyển Hoa đã kìm nén quá nhiều nỗi đau. Nói với gia đình bên ngoại, bọn họ không hiểu. Cô ấy cũng không có người bạn tâm giao nào. Hôm nay cũng là đột nhiên chạm đến tận đáy lòng, cô ấy mới đột nhiên thổ lộ nhiều đến thế.