Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu
Sự Bùng Nổ Của Quân Tẩu
Xuyên Đến Thập Niên 70 Ác Nữ Ta Ngược Tra Làm Giàu thuộc thể loại Linh Dị, chương 940 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Giờ bà kiếm ra tiền rồi thì khinh thường tôi kiếm ít hả? Triệu Xuân Mai, bà có nhân tình bên ngoài rồi phải không? Khó trách tối nào cũng không về, hóa ra là cắm sừng cho ông đây!"
Chu Thiên Minh thẹn quá hóa giận, ông ta chẳng còn giữ mồm giữ miệng nữa. Dạo gần đây ông ta vốn đã tức sôi máu, muốn ra tiền tuyến nhưng không được chấp thuận, đành phải nán lại thành phố Thượng Hải, trơ mắt nhìn người khác ra tiền tuyến lập công, sau khi trở về đều được thăng cấp. Chỉ có ông ta vẫn giậm chân tại chỗ, vợ thì tối không về ngủ, chẳng quan tâm việc nhà, cuối cùng Chu Thiên Minh đã bộc phát.
Nhưng ông ta không đợi được kết quả như đã dự đoán, Triệu Xuân Mai giờ đã cứng rắn hơn rồi, dám khiêu chiến với ông ta. Chu Thiên Minh cảm thấy mình đã bị coi thường, khẳng định là có thằng đàn ông khác bên ngoài nên mới dám thay đổi đến vậy.
"Miệng lưỡi ông toàn lời bậy bạ. Ngày nào tôi cũng làm việc ở xưởng, đường đường chính chính, không thẹn với lòng, Chu Thiên Minh ông đừng hòng vu oan cho tôi!"
Triệu Xuân Mai tức đến phát khóc, bà ta vất vả cực khổ đi làm kiếm tiền, lại bị chồng vu khống làm ô uế danh dự của bà ta.
"Ai mà biết bà là đi làm ở xưởng, hay là đi tìm thằng đàn ông khác? Triệu Xuân Mai, bà tự nhìn dáng vẻ bây giờ của bà mà xem, tóc uốn xoăn, còn kẻ lông mày tô son, tuổi đã cao mà ăn mặc như gái trẻ, bà không có thằng đàn ông khác ai mà tin?"
Chu Thiên Minh càng nói càng tức, hiện tại Triệu Xuân Mai đã trẻ đẹp hơn không ít. “Đàn bà đẹp vì người mình yêu”[1], khẳng định không phải vì ông ta, rõ ràng là có thằng đàn ông khác.
[1]Gốc là trích trong câu “sĩ vi tri kỷ giả tử, nữ vi duyệt kỷ giả dung”, nghĩa là đàn ông sĩ sẵn sàng c.h.ế.t vì tri kỷ, đàn bà đẹp vì người mình yêu.
"Cạch "
Lại vang lên tiếng đồ vật bị đập, là Triệu Xuân Mai đập, bà ta tức điên lên, đập phá đồ đạc trong nhà mới hả dạ một chút.
"Chu Thiên Minh, cuộc hôn nhân này không thể tiếp tục nữa, ly hôn!"
Triệu Xuân Mai đã quyết tâm, bà ta muốn ly hôn. Con lớn, con thứ đều đã lớn rồi, còn đứa ba, đứa út thì bà ta sẽ nuôi, bà ta không muốn sống với người đàn ông này một ngày nào nữa.
"Ly hôn thì ly hôn, giờ tôi đi báo cáo!"
Chu Thiên Minh nổi nóng, lập tức đồng ý.
Các hàng xóm đã nghe hồi lâu, lập tức tiến đến khuyên can. Họ đều nói Triệu Xuân Mai không phải loại người như vậy, bảo Chu Thiên Minh đừng nói bậy.
"Bà ta là sau khi đi làm mới thay đổi, ngày nào cũng không có ở nhà, cơm không nấu, quần áo không giặt, việc nhà cũng mặc kệ. Cuộc hôn nhân này đã không thể tiếp tục được nữa!" Mặc dù giọng điệu của Chu Thiên Minh đã dịu xuống một chút, nhưng vẫn tiếp tục lên án Triệu Xuân Mai.
Cũng có vài người khuyên Triệu Xuân Mai phải đặt gia đình lên hàng đầu, không thể buông xuôi mặc kệ, những lời này được nói rất nhiều.
Đường Niệm Niệm không nghe lọt tai nữa, cô leo tường sang trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người.
Chu Thiên Minh tức giận đến mức suýt cắn nát răng, tức giận nói: "Đồng chí Đường, cô vào nhà tôi không thể đi cửa chính được sao?"
"Không thể, leo tường quen rồi!"
Đường Niệm Niệm từ chối, cô kéo ghế ngồi xuống, nghiêm nghị nói: "Hiện tại xưởng trưởng Triệu Xuân Mai là cấp trên của tôi, là cánh tay đắc lực của tôi, lương tháng hai trăm sáu mươi đồng. Xưởng may của tôi không thể thiếu chị ấy, trước kia đoàn trưởng Chu có mắt mà không nhìn ra vàng khảm ngọc, nhốt một viên minh châu sáng chói như chị Xuân Mai trong nhà, khiến chị ấy mất đi ánh sáng, chỉ biết quanh quẩn cơm nước giặt giũ, phí hoài hai mươi mấy năm tháng quý giá, đồng chí Chu, ông không hề có chút áy náy nào sao?"
"Xuyt…"
Mọi người đều hít một hơi lạnh.
Triệu Xuân Mai có lương cao như vậy sao?
Chu Thiên Minh cũng kinh ngạc, ông ta không nghĩ vợ mình thật sự có lương cao như vậy, còn tưởng rằng bà ta chỉ đang khoác lác.
"Ngày nào chị Xuân Mai cũng bận rộn trong xưởng, khi nhiệm vụ sản xuất gấp gáp, đã thức trắng đêm. Đoàn trưởng Chu, đoàn trưởng vu oan cho chị Xuân Mai quá đáng!"
Một quân tẩu bức xúc thay cho Triệu Xuân Mai, bọn họ ở trong xưởng mỗi ngày, Triệu Xuân Mai có tìm người đàn ông khác hay không, bọn họ rõ ràng nhất.
Bận tối mắt tối mũi đến cả thời gian ngủ cũng không có, nào có thời gian tìm người đàn ông khác?
"Chúng tôi đi làm chung với chị Xuân Mai mỗi ngày, chị ấy bận rộn đến mức chân không chạm đất, thời gian ngủ cũng không có, sao có thời giờ tìm người đàn ông khác. Đoàn trưởng Chu, đoàn trưởng ăn không nói có, vu oan cho chị Xuân Mai, quá khiến người ta nản lòng!"
"Chị Xuân Mai ở trong xưởng bữa nào cũng ăn ở nhà ăn tập thể, lúc bắt đầu bận rộn đến cả cơm nhà ăn còn không kịp ăn, thường xuyên gặm bánh bao ngọt với dưa muối, chị ấy dù khổ cũng không than vãn.”
"Đoàn trưởng Chu, đoàn trưởng đói bụng thì đến nhà ăn mà gọi đồ ăn nóng hổi mà ăn chứ, nhà ăn quân đội còn có thể để đoàn trưởng chịu đói sao?"
Từng quân tẩu một lên tiếng, bọn họ đều đi làm tại xưởng may, đều bênh vực Triệu Xuân Mai, đồng thời cũng là để nói lên nỗi lòng của chính họ.
Loại đàn ông như Chu Thiên Minh này, trong quân đội cũng không hiếm thấy. Về mặt đúng sai phải trái thì tuyệt đối không có vấn đề, ra trận cũng dũng cảm xông pha, ai nấy đều là anh hùng hảo hán, đối xử với đồng đội cũng đoàn kết yêu thương, là anh em sinh tử có thể phó thác cả đời. Nhưng chỉ có đối xử với vợ là những người đàn ông này lại luôn cao cao tại thượng, còn muốn kiểm soát vợ, nói dễ nghe một chút thì là gia trưởng, nói khó nghe thì thực chất là không đối xử bình đẳng với vợ, nên cái khổ của những người vợ phải chịu không bao giờ là ít. Lúc cần hy sinh, vợ cũng là người đứng mũi chịu sào; tóm lại, khổ sở và mệt mỏi đều thuộc về vợ, còn thành công và thành tựu thì thuộc về mình.
Trước kia những quân tẩu này đều giống với Triệu Xuân Mai, có thể nhịn thì nhịn, không thể nhịn cũng đành phải nhịn. Dù sao chồng là trụ cột trong gia đình, bọn họ không có thu nhập, nếu không nghe lời chồng thì họ và con cái đều phải chịu đói. Hiện tại bọn họ đã có công việc, tiền kiếm được mỗi tháng hoàn toàn đủ nuôi sống bản thân và con cái, hiển nhiên không cần phải nhẫn nhịn nữa.
Trước sự công kích tập thể của nhóm quân tẩu, sắc mặt Chu Thiên Minh lúc xanh lúc đỏ, vẻ mặt sưng sỉa cho thấy ông ta đã sắp không thể nhẫn nhịn được nữa.
"Mấy cô lải nhải cái gì thế? Từ xưa đến nay vẫn là nam chủ ngoại nữ chủ nội, phụ nữ không ở nhà nấu cơm, ngày nào cũng chạy ra ngoài thì ra thể thống gì!"
Một người đàn ông đứng dậy, nhưng lời nói ra thật không giống người. Hắn ta đã sớm không vừa mắt cô vợ nhà mình, giống với Triệu Xuân Mai, từ lúc đến xưởng may đi làm, lòng đã đổi thay, trong nhà cũng chẳng còn cơm canh nóng hổi nữa, có khi buổi tối cũng chẳng thấy bóng dáng đâu.
Hắn ta và Chu Thiên Minh chính là anh em đồng cam cộng khổ, đương nhiên phải giúp anh em nói chuyện.
"Mặc dù anh Lưu nói chuyện hơi khó nghe, nhưng đạo lý thì không sai, dù sao trong nhà cũng phải có người chăm sóc, con cái cũng phải có người quan tâm, đúng không? Đàn ông chúng tôi ở bên ngoài mệt gần chết, về nhà chỉ muốn có miệng cơm canh nóng ăn, không phải tích xưa đã nói sao, vợ con đầm ấm, cuộc đời yên vui. Hiện tại nồi lạnh lò lạnh, không còn đầm ấm nữa, cuộc sống đâu còn yên vui!”
Một người đàn ông khác nói chuyện tương đối khéo léo hơn, nhưng ý nghĩa vẫn y như vậy, cũng là để bảo vệ lợi ích của cánh đàn ông.
Những người đàn ông khác cũng lên tiếng trợ giúp, bây giờ không phải là chuyện cãi nhau của cặp vợ chồng Chu Thiên Minh và Triệu Xuân Mai, mà là mâu thuẫn gay gắt giữa nam và nữ trong khu gia đình quân nhân, đàn ông lên án phụ nữ không để ý nhà cửa, phụ nữ cảm thấy đàn ông không có lương tâm.
Thế là, trong sân nhà họ Chu chia làm hai hàng, nam một hàng, nữ một hàng, đối mặt tranh luận. Ngược lại, Triệu Xuân Mai và Chu Thiên Minh thì đã bị mọi người lãng quên.
"Muốn ăn cơm canh nóng thì không biết ra nhà ăn gọi à? Anh không có tay hay không có chân sao? Bà đây về nhà anh làm trâu làm ngựa hai mươi năm, giờ bà đây muốn vùng lên làm chủ, không hầu hạ cái ông chủ là anh nữa!" Quân tẩu chống nạnh hai tay, mắng ầm lên.
"Bà đây cũng không hầu hạ, mỗi ngày làm trâu làm ngựa, hầu hạ xong già còn hầu hạ nhỏ, không nhận được một câu cảm ơn của mấy người, về sau bà đây tự mình gánh nửa bầu trời, mấy người thích làm gì thì làm!" Quân tẩu A vô cùng khí thế, ý thức độc lập đã hoàn toàn thức tỉnh.
"Hiện tại mỗi tháng bà đây kiếm được bảy tám chục đồng, muốn mặc quần áo mới thì mua, không cần phải tiếp tục nhìn cái bản mặt thối tha của anh nữa, về sau anh đừng mở miệng nói là nuôi tôi nữa, giờ tôi đâu có ăn bám anh!" Quân tẩu B.
"Chị dâu nói vậy là chưa đúng, trước kia chúng ta ở nhà làm việc nhà, ngay cả mời bảo mẫu cũng phải trả lương, chúng ta đâu có để họ nuôi!" Quân tẩu C uốn nắn, xưởng trưởng Đường nói rất đúng, trước kia bọn họ quá ngu ngốc.
Rõ ràng họ đã bỏ công sức lao động, ăn uống đều tự mình kiếm, dựa vào đâu mà nói họ ăn bám đàn ông?
Trong cuộc đối đầu này, nhóm quân tẩu khí thế áp đảo, miệng lưỡi cũng sắc bén, khiến cánh đàn ông bị mắng đến á khẩu, không thốt nên lời, một chữ cũng không phản bác lại được.
Cánh đàn ông đều cảm thấy phụ nữ gây sự vô lý, quá hung hăng càn quấy, nhưng khi họ muốn phản bác thì lại nhận ra không có lý lẽ nào để phản bác.
Trước kia quả thực phụ nữ đã làm trâu làm ngựa trong nhà, điểm này họ không thể không thừa nhận, đúng là chịu không ít khổ sở, đúng là họ cũng không nhận lương, không đúng, người một nhà thì đòi tiền lương gì chứ, vớ vẩn.
"Mấy người toàn là những kẻ hung hăng càn quấy, đàn ông tốt không chấp phụ nữ, mau về nhà đi, đừng ở ngoài làm mất mặt xấu hổ!"
Cánh đàn ông không phản bác được, trong lòng lại bực bội ức chế, cuối cùng thẹn quá hóa giận, lấy ra cái uy của chủ gia đình, ra lệnh cho vợ về nhà.
"Tôi làm mất mặt ai cái gì chứ? Tôi cứ không về đấy, muốn về thì tự anh về!"
Nhóm quân tẩu đều không nhúc nhích, xưởng trưởng Đường nói, hiện tại bọn họ là những người phụ nữ độc lập tự chủ, có sự nghiệp, là có thể gánh nửa bầu trời, không cần phải chịu thua trước những người đàn ông cố tình gây sự nữa.
Bọn họ còn muốn giúp Triệu Xuân Mai đối phó Chu Thiên Minh nữa, nhất quyết không trở về.
Cánh đàn ông mất hết thể diện, sắc mặt đều trở nên rất khó coi. Họ thở phì phò, cũng không về, mà ở lại giám sát mấy bà vợ nhà mình, sợ họ làm mất mặt thêm nữa.
Đường Niệm Niệm luôn ở bên cạnh, khá hài lòng với biểu hiện của nhóm quân tẩu, dù sao cũng là bị tư tưởng nam tôn nữ ti tẩy não từ bé, trong thời gian ngắn chắc chắn không thể thay đổi, nhưng khả năng kinh tế quyết định tư tưởng độc lập.
Hiện tại những quân tẩu này đều đã kiếm được tiền, đương nhiên sẽ không nén giận như trước kia nữa.
Triệu Xuân Mai là người đầu tiên bùng nổ, bởi vì tiền lương của bà ta cao nhất.
"Chu Thiên Minh, tôi cho ông biết, về sau tôi sẽ không làm việc nhà nữa, công việc của tôi bận rộn nhiều, không có thời gian chăm sóc ông ba bữa một ngày, càng không có thời gian giặt vớ thối cho ông, ông tự thu xếp được thì mời bảo mẫu về làm!"
Cảm xúc của Triệu Xuân Mai đã bình tĩnh lại, bà ta lau nước mắt, lớn tiếng tuyên bố bà ta sẽ không làm bà chủ gia đình nữa.
Chu Thiên Minh sa sầm mặt, nghiến răng hỏi: "Triệu Xuân Mai, bà không muốn sống nữa sao?”
"Khả năng tiếp thu của bác có vấn đề à? Chị Xuân Mai đã nói rất rõ ràng là chị ấy bận rộn công việc, không có thời gian làm việc nhà, bảo bác mời bảo mẫu về làm việc nhà, sao đoàn trưởng lại hiểu thành không muốn sống nữa thế?”
Đường Niệm Niệm cảm thấy kỳ quái, tai của đoàn trưởng Chu này để làm cảnh hay sao. Sao điều cô nghe được lại khác hoàn toàn với điều người đàn ông này nghe thấy.
"Đồng chí Đường, chuyện nhà tôi cô đừng xen vào!”
Chu Thiên Minh nổi giận rống lên, đều tại Đường Niệm Niệm này mà ra, trước kia khi Triệu Xuân Mai chưa đi làm, trong nhà ông ta nói gì bà ấy cũng nghe nấy, nói chuyện cũng nhỏ nhẹ dễ nghe, bây giờ lại trở nên giống như Dạ Xoa.
"Chị Xuân Mai là cấp dưới của tôi, sao tôi có thể không để ý được chứ? Đồng chí Chu muốn ly hôn phải không? Tôi ủng hộ! Chị Xuân Mai, chúng ta không sống với ông ta nữa! Người đàn ông này lười biếng muốn chết, có tay có chân mà đến cơm cũng không nấu, vớ cũng không giặt, trong nhà bẩn như ổ heo cũng không dọn dẹp, còn sĩ diện không chịu mời bảo mẫu. Chị Xuân Mai, chị kiếm được nhiều hơn ông ta, sao phải chịu ấm ức này chứ! Ly hôn đi!”
Đường Niệm Niệm cũng nổi giận, quay đầu hét lên với Triệu Xuân Mai.
Cô giơ cả hai tay hai chân ủng hộ ly hôn, nhất định phải ly hôn!