Xuyên Đến Thập Niên 70 Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài
Lên đường xuống nông thôn
Xuyên Đến Thập Niên 70 Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Đến nơi đó thiếu gì thì con tự đi mua, dùng hết thì viết thư về mẹ sẽ gửi cho con. Phải sống thật tốt, tuyệt đối đừng qua lại nhiều với đàn ông chưa lập gia đình cùng tuổi ở nông thôn, kẻo lại chịu thiệt thòi. Nhất định không được như con gái thím Vương, vì sợ vất vả mà lấy đàn ông ở nông thôn. Đến lúc đó không về được thì cha mẹ sẽ đau lòng lắm đấy...”
Diệc Thanh Thanh ôm cánh tay mẹ, đầu tựa vào vai bà, giọng nói hơi nghèn nghẹn: “Mẹ ơi, con biết rồi ạ, mẹ yên tâm đi. Chỉ vài năm nữa thôi, con nhất định sẽ dựa vào bản thân để thi đại học rồi trở về thành phố, đến lúc đó con còn phải cho mẹ hưởng phúc nữa chứ!”
Triệu Hương Lan cười mà nước mắt lưng tròng. Con gái ngốc của bà, không biết thi đại học có được mở lại hay không mà còn nói đến chuyện thi đại học? Hơn nữa, thành tích của con bé thế nào, bà làm sao mà không biết chứ? Cho dù thi đại học chưa bị hủy bỏ, con bé cũng khó mà thi đỗ được! Nhưng dù sao con gái bà có chí khí là điều tốt, có chí khí thì sẽ không bị nơi như nông thôn này trói buộc. Thế nên bà vui vẻ phụ họa: “Được, con gái của mẹ đúng là có chí khí, mẹ đợi hưởng phúc của con đây!”
“Mẹ ơi, Chí Cương và cha sắp về rồi, cơm vẫn chưa nấu đâu!” Lưu Mỹ Lệ đứng bên ngoài không nghe thấy động tĩnh gì, không nhịn được liền gõ cửa.
Triệu Hương Lan lau mắt, nói: “Con tự sắp xếp đi, mẹ ra ngoài đây.”
Bà mở cửa đi ra ngoài, mắng: “Giục giã cái gì mà giục giã, con không tự nấu cơm được à? Con dâu mới mà ngày nào cũng tìm mẹ chồng đòi ăn, có biết xấu hổ không hả?”
“Không phải con đang mang thai cháu nội của Diệc gia mẹ sao?” Lưu Mỹ Lệ sờ bụng mình hơi nhô lên.
Ngày hôm sau, cả nhà, trừ Lưu Mỹ Lệ đang mang thai, đều ra tiễn Diệc Thanh Thanh xuống nông thôn. Cô ngồi lên chuyến xe riêng dành cho thanh niên trí thức đi từ Kim Lăng đến Đông Bắc. Vé xe màu đỏ, trên đó ghi rõ tên cô.
Trên toa tàu sơn màu xanh dán những dòng chữ giấy lớn màu đỏ, trích lời của Chủ tịch Mao: “Thanh niên trí thức hãy đến nông thôn, tiếp nhận sự giáo dục của bần nông và trung nông!” Hơi thở của thời đại cũ phả thẳng vào mặt.
Những người trẻ tuổi mười mấy, hai mươi, tốt nghiệp cấp 2, cấp 3, hay vừa mới tốt nghiệp xong, ai nấy đều vác túi lớn túi nhỏ bước lên tàu hỏa dưới ánh mắt lưu luyến của người thân. Có người khóc lóc thảm thiết, có người lại vẻ mặt kích động. Nhưng rất nhiều người không hề hay biết, đây là chuyến tàu sẽ thay đổi cuộc đời họ, chở họ đến một tương lai gian khổ.
Diệc Thanh Thanh không có chút nhiệt tình nào muốn đi xây dựng tổ quốc, cũng không sầu bi vì cuộc sống tương lai mờ mịt. Đối với cô, đơn giản đây chỉ là một chuyến đi xa nhà mà thôi. Cô mang theo chút chờ mong, thậm chí có chút tò mò nhìn chuyến xe này, nhìn những gương mặt trẻ tuổi xung quanh.
Triệu Hương Lan nắm tay con gái, lau nước mắt nói: “Thanh Thanh à, con nhớ kỹ lời mẹ nói hôm qua với con đấy nhé!”
“Mẹ yên tâm đi ạ, con nhớ kỹ mà!” Diệc Thanh Thanh ôm mẹ, rồi gật đầu với cha và anh trai: “Tiễn đến đây thôi ạ, con lên xe đây, mọi người cũng về sớm đi.”
Cô vác hai tay nải của mình lên tàu hỏa.
[Phát hiện điểm đánh dấu trên chuyến xe riêng của thanh niên trí thức đi từ Kim Lăng đến Đông Bắc, có muốn tiêu hao 1 điểm đánh dấu để đánh dấu hay không?]
[Khi đánh dấu tại địa điểm này trên chuyến xe riêng của thanh niên trí thức từ Kim Lăng đến Đông Bắc, sẽ nhận được một phần quà lớn dành cho thanh niên trí thức xuống nông thôn.]
Diệc Thanh Thanh giữ nguyên vẻ mặt bình thản, đồng ý, nhưng không vội vàng đi xem.
Chỗ khoang tàu của cô ngồi sát cửa sổ. Ngồi đối diện cô, cũng cạnh cửa sổ, là một nam sinh. Anh ta ngồi thẳng tắp, cúi đầu đọc sách, không nhìn rõ mặt, cứ như thể mọi âm thanh ồn ào xung quanh đều chẳng liên quan gì đến anh ta. Chỉ nhìn cổ tay áo không một nếp nhăn, cùng với quyển sách đã lật xem không ít lần nhưng trang giấy vẫn phẳng phiu, có thể thấy rõ người này hẳn là rất sạch sẽ, tính cách cũng cẩn thận, tỉ mỉ.
Dường như nhận thấy có người dừng lại ở vị trí bên cạnh, nam sinh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua. Đôi mắt đen như mực, gương mặt lạnh như băng, môi mỏng hơi mím lại, toát lên vẻ phong độ của một trí thức nhưng cũng xen lẫn chút xa cách.