Xuyên Đến Thập Niên 70 Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài
Xe đạp và ánh mắt dõi theo
Xuyên Đến Thập Niên 70 Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tuy rằng từ trước đến nay những người dân thôn Hưởng Thủy cô gặp đều rất chất phác, nhưng hiện giờ nhà nào cũng khó khăn, cho dù là ai cũng không vô cớ giúp đỡ người khác. Muốn nhờ người khác giúp, vẫn phải có thành ý.
“Hả? Phòng cô dọn dẹp xong rồi à?” Tiền Lai Lai thấy cửa sổ dán giấy bóng kính của cô.
Diệc Thanh Thanh gật đầu: “Làm xong rồi, cuối cùng cũng có chút dáng vẻ có người sinh sống. Giờ tôi bẩn thỉu quá thể, đang đun ít nước, định lau rửa sạch sẽ rồi ngủ một giấc!”
Tiền Lai Lai sờ đầu tóc mình, nó đã bết lại như mì sợi, cô cũng nói: “Cô nhắc tôi mới nhớ, tôi cũng phải đun ít nước. Mấy ngày rồi không tắm rửa gội đầu, tôi cảm thấy mình sắp bốc mùi rồi. Đúng rồi, ngày mai tôi định tới huyện thành một chuyến, cô có cần mua gì không, đi cùng tôi nhé?”
Diệc Thanh Thanh nghĩ một lát, rồi gật đầu: “Tôi muốn đi mua xe đạp, còn phải mua dao phay, dầu ăn, muối, tương, giấm cũng không có. Ngày kia phải bắt đầu đi làm, phải chuẩn bị đầy đủ.” Dù sao thì sáng sớm cô đã định mua một chiếc xe đạp rồi, giờ nói ra cũng không sao.
“Xe đạp ư?” Tiền Lai Lai đánh giá cô từ đầu đến chân một lượt: “Tôi còn tưởng Trịnh Hiểu Long và Trần Chí Hòa là những người có điều kiện, có quan hệ trong nhà, không ngờ cô cũng giỏi thật, ngay cả xe đạp cũng có thể mua nhanh như vậy. Quả nhiên được cưng chiều thì có khác! Ngày mai tôi mời cô đến Tiệm Cơm Quốc Doanh ăn một bữa ngon, cô có thể chở đồ về giúp tôi nhé? Cô có xe, tôi có thể mua được nhiều đồ hơn một chút.”
“Được, vậy ngày mai tôi không khách sáo nhé.” Diệc Thanh Thanh đồng ý, cô cần mua đều là mấy thứ nhỏ như xà phòng, kem đánh răng, không chiếm quá nhiều chỗ, lại còn được ăn một bữa cơm miễn phí, không thiệt chút nào.
“Vậy quyết định thế nhé, tôi đi dọn dẹp phòng đây!” Tiền Lai Lai nói xong thì chạy về phòng. Người ta có xe đạp mà còn nỗ lực như thế, cô ấy cũng nên cố gắng một chút để cuộc sống tốt đẹp hơn!
Diệc Thanh Thanh thấy cô ấy đột nhiên tràn đầy nhiệt tình rời đi, lắc đầu, bưng chậu nước vào nhà khóa cửa lại. Kéo rèm lại, lau rửa sạch sẽ một lượt, thay quần áo sạch sẽ, lau tóc rồi ra ngoài đổ nước.
...
Diệc Thanh Thanh đi ra ngoài thì thấy Vân Cô Viễn đang ngồi xổm rửa tay, cô nhìn thoáng qua bàn tay dính đầy đất đỏ của anh: “Anh làm gì thế?”
“Xây bếp…” Vân Cô Viễn đáp.
Diệc Thanh Thanh kinh ngạc, người này giỏi như vậy sao? “Tôi có thể xem một chút không?” Cô thật sự tò mò, người này trông không giống người nhà rất nghèo, sao lại còn biết làm mấy chuyện này?
Vân Cô Viễn gật đầu, tránh ra một chút. Diệc Thanh Thanh liếc thấy cái bếp như dùng thước đo ra, rất quy củ, ngăn nắp đến lạ thường. Đột nhiên cô cảm thấy tay nghề của chú Hữu Điền chẳng là gì nữa.
Thuận tiện, cô thấy trong phòng Vân Cô Viễn cũng không khác mấy, anh dán đầy báo lên tường ngay sát giường đất. Trên giường cũng lót chiếu, thoạt nhìn cũng là mua từ nhà thím Đông Mai, cũng có một bộ bàn ghế giống với trong phòng cô, trên bàn bày mấy cuốn sách. Trong phòng cũng đã dọn dẹp gần xong.
“Bếp của anh xây thật đẹp.” Diệc Thanh Thanh tán thưởng: “Sao anh còn biết xây bếp vậy?”
“Trước đây nhìn người khác làm, nên biết làm.” Vân Cô Viễn rửa sạch tay, sau đó đứng dậy.
Diệc Thanh Thanh nghe thấy những lời này của anh thì rất muốn khen anh một câu đại sư Versailles, khen ngợi anh thêm mấy câu rồi định tiếp tục đi đổ nước. Đi hai bước cảm thấy không đúng, quay đầu lại nhìn thì thấy Vân Cô Viễn đi theo sau mình. Thấy cái chậu trong tay anh, Diệc Thanh Thanh hiểu ra anh cũng đi đổ nước bẩn.
Đi theo sau cô, cuối cùng Vân Cô Viễn không cần phải lảng tránh ánh mắt nữa. Không biết từ khi nào, anh luôn không nhịn được mà đặt sự chú ý lên người cô.
Có lẽ là những lần cô đưa cho anh hạt dưa mà anh không thích, có lẽ là khi anh tặng cô kẹo mà mình thích ăn, cô lại chia cho người khác. Có lẽ là khi ở trên xe buýt, cô bị chen lấn dựa sát vào anh. Có lẽ là khi cô ngồi xổm xuống nói chuyện với đại đội trưởng. Lại có lẽ là tối qua khi quét dọn căn phòng. Sáng hôm nay khi nhìn cô đi múc nước. Hay là như bây giờ, cô mới tắm xong, cả người sạch sẽ, mịn màng, khi đi ngang qua bên cạnh anh, anh ngửi được mùi hương cơ thể đặc biệt, rất dễ chịu.
Không, những chuyện này đều không đúng. E rằng khi nhìn thấy cô lần đầu tiên, nhìn dáng vẻ yểu điệu không chịu nổi khổ của cô, cô đã trở nên đặc biệt trong mắt anh.