Xuyên Đến Thập Niên 70 Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệc Thanh Thanh vờ như không hiểu:
“Cháu cảm thấy thím Quế Hoa nói đúng, kết hôn ấy à, không thể quá sớm. Con gái phải sau hai mươi tuổi kết hôn sinh con mới tốt cho cơ thể, còn ít tuổi cơ thể chưa phát triển hoàn thiện, sinh con vô cùng nguy hiểm!”
Kéo dài hai năm, Lư Tiên Tiến chắc chắn không đợi được lâu như vậy, rất có thể sẽ bỏ cuộc?
Nhưng mà cô không nói thẳng rằng nhân phẩm của Lư Tiên Tiến có vấn đề, chủ yếu là cô không có chứng cứ, Lư Tiên Tiến vẫn luôn giả làm người tốt, không thể bắt bẻ được gì.
Quan trọng là nhìn Cao Tiểu Hương thích Lư Tiên Tiến đến tận xương tủy, người khác có nói gì cô ấy cũng khó mà nghe lọt tai, nếu cô cố tình gây khó dễ e rằng sẽ làm hỏng chuyện.
“Còn có cách nói này sao?” Hứa Đông Mai nghi ngờ hỏi.
Diệc Thanh Thanh lấy cớ cũ ra giải thích:
“Trước khi cháu xuống nông thôn không phải bị bệnh, ở bệnh viện hai ngày sao? Nghe chị y tá trong bệnh viện nói, có người mười sáu tuổi ở nông thôn kết hôn, vẫn luôn không có con bị nhà chồng ghét bỏ không sinh được con.
Sau này kiểm tra mới phát hiện kết hôn quá sớm đã làm tổn hại cơ thể đến mức đó, vẫn là sau hai mươi tuổi kết hôn đảm bảo nhất.”
Nghe Diệc Thanh Thanh nói nghiêm túc như vậy, trong lúc nhất thời Hứa Đông Mai cũng chần chừ.
Diệc Thanh Thanh cảm thấy nói như vậy hẳn là đủ, ít nhất gieo rắc chút lo lắng vào lòng vợ trưởng thôn, có lẽ có thể chậm lại thời gian kết hôn của Cao Tiểu Hương và Lư Tiên Tiến.
Không biết có phải ảo giác của cô hay không, hình như gần đây Lư Tiên Tiến luôn cố ý hỏi thăm tình hình gia đình của các thanh niên trí thức mới.
Tuy anh ta không hỏi thẳng, nhưng mấy câu như “phiếu xe đạp vẫn có thể kiếm được, sao gia đình lại để cô xuống nông thôn?” cô tận tai nghe anh ta nói hai lần, lúc thì hỏi cô, lúc thì hỏi Vân Cô Viễn.
Bên Lý Mộng Tuyết, trong cuốn tiểu thuyết hai ngày này cũng có ghi lại, Lư Tiên Tiến hỏi cô ấy:
“Công điểm không đủ dùng, gia đình có thể hỗ trợ cô chi tiêu ở nông thôn không?”
Sau lưng cô, không biết anh ta còn hỏi những ai khác nữa không.
Hai chữ “gia đình” này, anh ta lặp lại với tần suất quá cao.
Lại liên tưởng tới chuyện anh ta làm trong tương lai trong sách, không khó đoán thực ra anh ta đang lựa chọn mục tiêu để ra tay, Cao Tiểu Hương chỉ là lựa chọn đầu tiên của anh ta.
Tan ca buổi trưa xong, Diệc Thanh Thanh lập tức chạy ngay đến đội 6, trước khi các xã viên nam tan ca:
“Chú Hữu Căn, buổi chiều chú nhớ tới giúp cháu làm cửa sau và tường đất phần trăm nhé!”
“Chú nhớ rồi, về nhà ăn cơm xong sẽ đi kéo bùn giúp cháu.” Triệu Hữu Căn vẫy tay nói.
“Vậy chú nhớ giữ sức ăn cơm nhé, lần trước chú xây bếp sửa mái cho cháu, cháu vẫn chưa mời chú ăn cơm, tối nay cháu sẽ nấu một bữa đãi chú!” Diệc Thanh Thanh cười nói: “Thịt sẽ không thiếu đâu!”
“Ồ, thanh niên trí thức Tiểu Diệc, chịu chi như vậy ư? Hay là chú cũng đi giúp đỡ, kiếm chút thịt ăn?” Có người dân làng trêu ghẹo nói.
Diệc Thanh Thanh liên tục lắc đầu, vẻ mặt từ chối:
“Chuyện này thì không được, quá nhiều người sẽ ăn sạch đồ ăn của cháu mất, mời chú Hữu Căn và ông Triệu đã là giới hạn của cháu rồi!”
Ông Triệu là thợ mộc già, cô đã đặt ông ấy làm hai cánh cửa chắc chắn, hôm nay cũng là ngày ông ấy đến lắp.
Sau khi nói xong còn nói với Triệu Hữu Căn: “Chú Hữu Căn, cháu đi trước đây!”
Sau đó như sợ người ta đuổi theo, vội vã chạy đi mất.
“Ha ha!” Mọi người đều bị Diệc Thanh Thanh chọc cười vui vẻ: “Thanh niên trí thức Tiểu Diệc đúng là người thật thà!”
“Anh Vân, anh Vân?” Cao Bắc Trụ vỗ vai Vân Cô Viễn: “Anh nhìn gì vậy? Sao không đi nữa? Không phải anh nói muốn lên núi săn bắn sao?”
Vân Cô Viễn dời mắt đi: “Không có gì.”
Diệc Thanh Thanh vội vã chạy đi không phải là vì sợ bị người khác đuổi theo, cô chỉ đùa một chút với mấy người dân làng mà thôi, chủ yếu là muốn vội vàng đi lên núi.
Cô nhìn thoáng qua giao diện của hệ thống. [Điểm đánh dấu: 19.]
Xuống nông thôn đã sắp nửa tháng, trong khoảng thời gian này cô vẫn luôn nhịn không dùng điểm đánh dấu, chính là để đợi đến khi đội nghỉ ngơi rồi mới dùng một lần cho thỏa thích.
Trong khoảng thời gian này trừ kỹ năng chế tạo đồ gỗ là chưa học, những kỹ năng khác đều có tiến bộ vượt bậc.
Đặc biệt là kỹ năng thi đại học đã thành công tăng lên cấp 2, ngay cả kỹ năng gieo trồng cũng tiến bộ vượt bậc, đã cùng mọi người trồng đủ loại rau trên đất phần trăm.