Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí
Chương 27: Trò Đùa Thành Tội
Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Sao thế?” Bùi Từ nghe tiếng động, nụ cười vụt tắt, quay đầu lại hỏi.
Từ Vệ Dân khoanh tay, tựa người vào cửa xe, ánh mắt lấp lánh vẻ tinh quái: “Chăm sóc trẻ con vui không?”
“Trẻ con?” Bùi Từ khép cửa xe lại, bước đến bên cạnh hắn. Nhìn vẻ mặt hóng hớt rõ rành rành trước mặt, anh khẽ mím môi cười, giọng điệu bình thản:
“Vui.”
Từ Vệ Dân suýt vẹo cổ vì choáng váng, trợn mắt nhìn anh một hồi lâu như thể đang dò xét xem người trước mặt có thật sự là Bùi Từ hay không.
Chuyện này có phải là thứ Bùi Từ nên nói đâu?
Trước đây, hắn từng chứng kiến Bùi Từ trông nom mấy đứa cháu nhà mình. Trời ơi, phải dùng từ “thô bạo” mới diễn tả nổi! Đứa trẻ nghịch ngợm, ham chơi, không chịu về nhà ăn cơm, ai gọi cũng không thèm nghe. Vì là út cưng, được nuông chiều nên tính tình ngang ngược, chẳng sợ trời sợ đất. Nhưng chỉ cần Bùi Từ xuất hiện, chẳng cần lên tiếng, mặt lạnh như tiền, lững thững tiến đến, một tay túm một đứa, lôi xềnh xệch về nhà. Những đứa trẻ lúc ấy như mấy con cún bị túm gáy, chân tay đong đưa, chỉ dám ngọ nguậy mà không dám kêu một tiếng.
Một con người như thế...
Lại bảo chăm sóc trẻ con… “vui”?
Từ bao giờ Bùi Từ lại kiên nhẫn với trẻ con đến vậy?
Từ Vệ Dân bỗng dưng thấy thương cảm cho cô gái nhỏ nhà họ Phương. Sao lại xui xẻo gặp phải loại người “không chút nhân tính” như Bùi Từ chứ?
“Em gái nhà họ Phương có bị cậu dọa khóc chưa?”
“À đúng rồi, cô bé đó trông đáng yêu không? Có xem cậu là người xấu không? Có hay khóc nhè không? Cậu biết dỗ dành trẻ con không?”
Bùi Từ và Từ Vệ Dân quen nhau không phải một sớm một chiều, chỉ cần nghe giọng điệu là biết ngay tên này đang “vui khi người gặp họa”. Anh chẳng buồn đôi co, quay người bỏ đi thẳng về phía phòng huấn luyện của trung đội.
Chưa đầy nửa tiếng sau, bảng phân công huấn luyện ngày mai đã được cập nhật. Ngoài Bùi Từ ra, tên của cả trung đội đều bị anh “tận tay” và “tỉ mỉ” ghi vào danh sách huấn luyện tăng cường.
Từ Vệ Dân vừa liếc đến cột “thời gian huấn luyện” đã cứng đờ người, ngẩn người cả hồi lâu mới kịp phản ứng, lập tức hét vang sau lưng anh:
“Bùi Từ! Cái mẹ nó ——!”
Bùi Từ chẳng thèm ngoảnh lại, chỉ khoát tay như thể tiễn biệt:
“Muốn giỡn mặt với anh à? Về nhà luyện thêm ba năm nữa rồi hãy tính!”
Nói xong, anh bước thẳng vào phòng nghỉ của trung đội.
Lúc ấy, trong phòng vẫn chưa ai ngủ. Nghe tiếng bước chân, mấy người lính tưởng Từ Vệ Dân đã quay lại, liền thi nhau thò đầu ra hỏi:
“Từ phó trung đội trưởng, anh hỏi thử chưa? Trung đội trưởng thấy chăm sóc trẻ con có vui không—”
Câu nói nghẹn lại giữa chừng khi nhận ra người đứng ngoài cửa là Bùi Từ.
Không khí lập tức đông cứng.
Những khuôn mặt vừa nãy còn cười đùa giờ bừng thẳng lưng, nét mặt nghiêm nghị như gặp cấp trên.
Bùi Từ liếc mắt một vòng, nhướn mày:
“Quan tâm tôi kỹ vậy hả?”
Không ai dám ho he. Ngay cả tiếng nuốt nước bọt cũng nghe rõ mồm.
Thấy cả đám im thin thít, anh gật đầu, giọng nhẹ nhàng đến rợn người:
“Vừa rồi tôi về, gặp Từ phó trung đội trưởng. Anh ấy nói đã đi tham quan mô hình huấn luyện ở căn cứ Tây Nam, cảm thấy chúng ta cần nâng cao cường độ huấn luyện hơn nữa. Vì thế, đặc biệt đề xuất với tôi… tăng thời lượng huấn luyện ngày mai. Nếu các cậu thấy ổn, tôi sẽ kiến nghị với đại đội, lấy đó làm tiêu chuẩn mới.”
Giọng anh thong thả, không nhanh không chậm.
Bùi Từ không giống Tri Thư — ngày thường chẳng hề tỏ ra uy nghiêm. Trái lại, anh trông rất vô hại, nói chuyện nghe có vẻ dễ thương lượng, không một chút đe dọa, càng không giống đang ép buộc. Nhưng thực chất, một khi anh đã quyết, chẳng ai có thể can thiệp. Ai dám phản đối, chắc chắn sẽ bị trả đũa bằng chiêu độc hơn.
Nghe xong, đám lính như muốn khuỵu gối.
Một người không nhịn được, kêu lên:
“Bùi trung đội trưởng! Bọn em biết lỗi rồi ạ!”
Bùi Từ đứng trước cửa, sắc mặt chẳng hề tức giận, ngược lại còn lộ vẻ ngạc nhiên chân thành:
“Sao lại thế? Ý các cậu là Từ phó trung đội trưởng nhiều chuyện?”
Nhìn đám cấp dưới mặt mày khổ sở, Bùi Từ tỏ vẻ vô tội đến cực điểm, rồi nhẹ nhàng buông thêm một câu:
“Các cậu đừng phụ lòng tốt của Từ phó trung đội trưởng nhé.”
Từ Vệ Dân: ……
Từ Vệ Dân đứng trân trối, câm lặng không nói nên lời.
Một lúc lâu sau, hắn mới nghiến răng, gằn từng chữ:
“Bùi – Từ – cậu – nhớ – cho – tôi!”