Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí
Chương 514: Vì anh muốn gặp em
Xuyên Đến Thập Niên 70, Mỹ Nhân Ốm Yếu Gả Cho Quân Nhân Soái Khí thuộc thể loại Linh Dị, chương 514 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiểu Điềm Điềm chẳng hề ngại ngùng, dắt Bánh Bao định bước vào cửa, rồi hỏi: “Bánh Bao vào được chứ?”
“Tất nhiên rồi.” Tịch Kính gật đầu. Từ khi chuyển đến đây, Bánh Bao cũng thường xuyên ghé nhà anh.
Tiểu Điềm Điềm thật sự tò mò về cách bài trí căn nhà của Tịch Kính, nên vừa bước vào đã chăm chú quan sát xung quanh. Phải công nhận, gu thẩm mỹ của anh không hề tệ.
Vì tối nay có hẹn đi ăn, cô không ở lại quá lâu. Uống xong nửa ly nước, cô dắt Bánh Bao về nhà anh họ, sắp xếp ổn thỏa cho nó rồi chuẩn bị ra ngoài.
Ban đầu, Khương Thiến cũng định đến. Dù sao thì chiếc điện thoại hôm đó Tịch Kính giúp cô lấy lại là của chính cô. Nhưng vì cô vẫn vững tin rằng Tịch Kính thầm thích Tiểu Điềm Điềm, nên sát giờ hẹn, Khương Thiến quyết định gọi điện báo lùi bước.
Nằm trên giường, cô cười khúc khích: “Tiểu Điềm Điềm này, cậu tin tớ đi, Tịch Kính chắc chắn thích cậu. Nếu không tin, nhân cơ hội này quan sát kỹ một chút đi.” Nói xong, cô chẳng đợi hồi âm đã gác máy.
Thực ra Tiểu Điềm Điềm cũng đã nhận ra vài điều. Lời Khương Thiến khiến cô không kìm được liếc nhìn Tịch Kính đang ngồi đối diện.
Tịch Kính không nghe thấy điện thoại, nhưng bắt được ánh mắt của cô, liền khẽ gật đầu, nở nụ cười. Tiểu Điềm Điềm cũng vô thức mỉm cười đáp lại.
Sau khi cúp máy, cô nói với Tịch Kính rằng Khương Thiến không đến, nhưng nhờ cô thay mặt cảm ơn ân nhân tận tình.
Tịch Kính chẳng bận tâm Khương Thiến có tới hay không, chỉ lịch sự đáp: “Không sao cả, chuyện nhỏ thôi, chẳng cần phải mời khách tốn kém thế này.”
“Vậy sao anh Tịch Kính lại đồng ý?” Tiểu Điềm Điềm chống cằm lên bàn, mỉm cười nhìn anh. Cô vốn thẳng thắn, nhiệt tình, chẳng thích vòng vo.
Thực ra trong lòng cô cũng đã nảy sinh một chút cảm xúc với Tịch Kính. Cảm giác ấy đến rất tự nhiên, như lúc nào đó vô tình nhận ra anh thật đáng yêu, rồi từ từ nảy nở thành một thứ tình cảm dịu dàng, không thể phớt lờ.
Lúc đầu, cô chẳng để tâm mấy lời Khương Thiến nói. Nhưng hôm nay, biểu hiện của Tịch Kính khi hai người gặp nhau ở chung cư quá rõ ràng. Cô không thể giả vờ không biết.
Vì vậy, cô quyết định không vòng vo, trực tiếp hỏi cho rõ. Trong lòng cô nghĩ, nếu Tịch Kính không thể đưa ra câu trả lời thỏa đáng, có lẽ mối quan hệ này sẽ khép lại ngay sau bữa cơm này. Dù sao, việc thích cô là một điều đáng tự hào. Nếu anh không dám đối diện, có lẽ vì anh quá cẩn trọng, quá do dự. Cô không đánh giá đó là ưu hay khuyết, chỉ là bản thân cô luôn nghiêng về những người dũng cảm, dám tiến lên phía trước. Thích thì có thể từ từ tiếp cận, nhưng ít nhất cũng phải dám nói ra.
Vì từng bị trêu chọc một lần ở nhà, giờ đây Tịch Kính nói chuyện rất cẩn trọng.
Anh vốn không phải tuýp người khéo léo, càng không quen xử lý những tình huống như thế này. Trước ánh mắt trong veo của Tiểu Điềm Điềm, anh thoáng chốc ngập ngừng, chỉ biết bất lực nhìn cô một thoáng. Sau đó, anh hít một hơi thật sâu, gương mặt trở nên nghiêm túc và chân thành:
“Vì anh muốn gặp em.”
Câu nói “Vì anh muốn gặp em” khiến không khí chợt chùng xuống, không phải vì ngượng ngùng, mà chỉ là một khoảnh khắc yên lặng dị thường.
Tiểu Điềm Điềm thầm nghĩ: Khương Thiến quả là “hỏa nhãn kim tinh”, cái gì cũng nhìn thấu, truyện ngôn tình quả nhiên không lừa người.
Còn Tịch Kính thì như một tù nhân chờ tuyên án. Câu nói ấy đã ngầm thể hiện rõ ràng. Với trí thông minh của Tiểu Điềm Điềm, làm sao cô không hiểu. Vì thế, anh chỉ biết im lặng, chờ cô đưa ra phán quyết.
Tiểu Điềm Điềm bỗng thấy Tịch Kính thật sự rất thú vị. Rõ ràng anh không hề ngốc. Tập đoàn Tịch Thị dưới tay anh phát triển gấp bội, đủ thấy anh đâu phải người tầm thường. Nhưng trước mặt cô, anh lại lộ ra một vẻ ngây ngô đến khó tin. Một người đàn ông tuấn tú như vậy mà trong tình cảm lại non nớt đến thế, khiến người ta không khỏi muốn trêu chọc. Tiểu Điềm Điềm từ nhỏ đã là tiểu công chúa được cưng chiều. Dù không kiêu căng, ngang bướng, nhưng trong xương vẫn ẩn chút “tiểu ác ma”. Trước một người như Tịch Kính, “tiểu ác ma” ngủ yên bấy lâu trong cô bỗng ngo ngoe tỉnh giấc.
Cô chẳng nói gì, chỉ khẽ nhướng mày, rồi bắt đầu gọi món, hỏi Tịch Kính có kiêng gì không.
Lòng Tịch Kính đang treo lơ lửng, làm sao còn tâm trí ăn uống. Nhưng trước câu hỏi của cô, anh vẫn lịch sự đáp: “Không có gì phải kiêng.”
“Anh ăn cay được không?” Đây là một quán Tứ Xuyên nổi tiếng. Dĩ nhiên không phải món nào cũng cay, nhưng Tiểu Điềm Điềm lại rất thích.
“Được.” Tịch Kính gật đầu.
Nghe vậy, cô ngẩng lên nhìn anh: “Anh lớn lên ở Mỹ mà vẫn ăn cay được à?”
“Anh chỉ lớn lên ở đó thôi. Nhà anh không ở đó, hơn nữa ba anh là người Thành Đô.”