Cuộc gặp gỡ muộn màng

Xuyên Đến Thập Niên 70: Trêu Chọc Phó Đoàn Trường Phúc Hắc thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hôm đó, vừa bước đến cửa, Trình Cảnh Mặc đã bị Vu Hướng Niệm chặn lại: "Trình Cảnh Mặc, bố mẹ tôi thích anh không có nghĩa là tôi sẽ thích anh! Tôi đã có người mình thích rồi!" Nói xong, cô kéo theo bàn tay Khâu Dương đang đứng bên cạnh: "Người tôi thích là anh ấy, Khâu Dương!"
Tại khoảnh khắc ấy, Trình Cảnh Mặc như bị sét đánh, vừa xấu hổ vừa tức giận đến tột độ. Anh định quay đi, nhưng rồi suy nghĩ lại, quyết định vào chào bố mẹ cô một tiếng.
Khâu Dương ngăn anh: "Trình Cảnh Mặc, loại người như cậu tôi gặp nhiều rồi! Chẳng phải cậu thèm khát gia thế nhà Niệm Niệm à? Tớ nói cho cậu biết, Niệm Niệm không thích cậu đâu, cậu có ngày nào cũng đến đây cũng vô ích thôi!"
"Tôi với Niệm Niệm lớn lên cùng nhau, thanh mai trúc mã, môn đăng hộ đối! Cậu là cái gì, có xứng với cô ấy không?"
Trình Cảnh Mặc chỉ thấy máu dồn lên não. Anh tóm lấy cằm Khâu Dương: "Tôi không là cái gì cả! Tôi cũng chẳng thèm khát gì nhà họ Vu! Mỗi bước đi của tôi đều dựa vào chính mình!"
Vì quá tức giận, anh dồn hết sức lực vào bàn tay. Khâu Dương bị bóp chặt đến không thở nổi, mặt tái xanh, há hốc miệng. Hắn dùng hai tay gỡ cánh tay Trình Cảnh Mặc nhưng vô ích, hai chân liên tục đá vào người anh. Nhưng cơn phẫn nộ đã che mờ hết cảm giác đau đớn.
Cuối cùng, Vu Hướng Niệm dùng hết sức đẩy mạnh vào ngực anh: "Trình Cảnh Mặc, anh làm gì thế?"
Anh chợt bừng tỉnh, buông tay. Khâu Dương ngồi dưới đất vừa thở vừa ho sù sụ, nhưng anh không thèm nhìn lấy một cái, đi thẳng vào nhà họ Vu. Về sau, nghĩ kỹ lại, anh mới hiểu vì sao hôm đó mình lại hành động bộc phát như vậy.
Bởi vì Khâu Dương đã chạm vào nơi nhạy cảm nhất trong lòng anh: xuất thân! Anh không xứng với Vu Hướng Niệm! Vào đến nhà họ Vu, anh không nhắc gì đến chuyện vừa rồi. Anh chỉ nói với Vu Gia Thuận và Triệu Nhược Trúc rằng anh thấy mình và Vu Hướng Niệm không hợp nhau, rồi rời đi luôn.
Kể từ đó, anh không bao giờ quay lại nhà họ Vu, thậm chí ngay cả khi Vu Hướng Dương nhắc đến Vu Hướng Niệm trong ký túc xá, anh cũng cố tình lảng tránh. Giữa tháng 12 năm đó, Vu Hướng Dương đau khổ nói với anh: "Em gái tôi lấy trộm tiền trong nhà, để lại một lá thư rồi theo thằng Khâu Dương chạy ra nước ngoài!"
Khi đó, anh nghĩ, cái cách làm của hai người họ chắc chính là "đào hôn" trong truyền thuyết. Anh đã nghĩ, anh và Vu Hướng Niệm sẽ không bao giờ gặp lại nữa. Không hiểu sao, trong lòng lại cảm thấy chua chát.
Thoáng một cái, đã sang tháng 10 năm sau. Hôm đó, anh đang huấn luyện thì một chiến sĩ đột nhiên chạy tới báo tin: "Trình Cảnh Mặc, lãnh đạo muốn gặp đồng chí, đi theo tôi ngay."
Sau hơn một năm, anh lại một lần nữa gặp lại Vu Gia Thuận. Trong văn phòng, chỉ có hai người họ, ngồi đối mặt nhau.
Vu Gia Thuận đầu tiên nói chuyện công việc với anh, rồi hỏi thăm tình hình gia đình, sau đó mới nói: "Phó đoàn trưởng Trình, tôi rất coi trọng cậu. Không chỉ với tư cách là lãnh đạo, mà còn với tư cách một trưởng bối."
"Về sau tôi mới biết chuyện Niệm Niệm và Khâu Dương đã gây ra với cậu, thật sự xin lỗi! Nhưng chắc cậu cũng nhận ra, nếu nhà chúng tôi chỉ coi trọng xuất thân, thì đã chẳng mời cậu về nhà mấy lần. Cái mà chúng tôi coi trọng hơn cả chính là phẩm chất và năng lực con người cậu."
"Lấy tôi làm ví dụ, bố mẹ tôi đều là dân làm thuê cho địa chủ, từ nhỏ tôi đã phải đi chăn trâu cho nhà địa chủ, ăn không đủ no mặc không đủ ấm, cái đòn gánh có đổ xuống cũng chẳng biết nó là chữ gì! Còn mẹ Hướng Dương thì sao, là tiểu thư nhà tư sản, từ bé sống trong nhung lụa, học trường tư thục, học y, có văn hóa và kiến thức hơn tôi rất nhiều."
"Năm đó, tôi chướng mắt cô tiểu thư nhà tư sản ấy, ngại xuất thân của cô ấy, ngại tính tiểu thư kiêu căng của cô ấy. Nhưng sau khi cưới, chúng tôi vẫn sống tốt với nhau đấy thôi. Niệm Niệm và Khâu Dương lớn lên cùng nhau, coi nhau như anh em ruột thịt, không thể nào thích nhau được."
"Hôm nay tôi tìm cậu nói chuyện còn có một phần vì tư tình, bấy lâu nay, tôi và mẹ Niệm Niệm đều muốn giao phó con bé cho cậu. Nhưng sau đó xảy ra một vài chuyện, chuyện này cũng tạm gác lại. Giờ thì Niệm Niệm đã trở về rồi, nếu cậu bằng lòng, cuối tuần này cùng Hướng Dương về nhà, hai đứa gặp lại nhau..."
Những lời sau đó của Vu Gia Thuận, Trình Cảnh Mặc không còn nghe lọt tai. Trong đầu anh chỉ văng vẳng hai câu: Niệm Niệm và Khâu Dương lớn lên cùng nhau, coi nhau như anh em ruột thịt, không thể nào thích nhau được, và Niệm Niệm đã trở về. Anh thất thần, đến khi Vu Gia Thuận hỏi lại lần thứ hai: "Vậy cậu có đồng ý gặp lại Niệm Niệm một lần nữa không?" thì anh mới sực tỉnh.
Hơn một năm không gặp, tất nhiên anh muốn gặp lại Vu Hướng Niệm. Suốt một năm qua, anh vẫn thường xuyên nghĩ đến cô. Nhưng anh vẫn lý trí nói: "Bây giờ tôi đã nhận nuôi một đứa trẻ, tôi sẽ nuôi dưỡng thằng bé đến khi trưởng thành. Nếu Vu Hướng Niệm không ngại, chúng tôi mới nên gặp mặt."
Vu Gia Thuận nói: "Chuyện này chúng tôi biết, cả nhà chúng tôi đều ủng hộ cậu. Chính chuyện này càng khiến chúng tôi nhận ra, cậu là người xứng đáng để chúng tôi giao phó Niệm Niệm. Phía Niệm Niệm chúng tôi sẽ làm tư tưởng, cậu không cần phải lo lắng."
Và cứ như thế, hai người họ lại một lần nữa gặp lại nhau.