Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 11: Cuộc Gọi Từ Số Lạ
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Minh đưa Trang đến cổng trường, bắt gặp một thanh niên đang dựng xe máy trên vỉa hè, đợi sẵn bên cạnh cổng trường đại học của Trang.
Hắn trợn mắt nhìn Minh, vênh mặt lên, miệng nở một nụ cười đểu cáng.
Lần này, dù Minh có kém tinh ý đến mấy, cũng có thể nhận ra hắn có ý với Trang và đang ghen tuông vì Minh đi cùng cô. Hành động khiêu khích của tên thanh niên này đối với Minh đã quá rõ ràng.
Nhưng cả Minh và Trang đều không quan tâm đến hắn. Minh nhìn Trang và nói:
- Anh đi về đây!
Trang đáp lại một cách nhẹ nhàng:
- Vâng! Anh đi về cẩn thận nhé!
Trong lời nói của Trang chứa đựng sự quan tâm dành cho Minh, điều đó lại càng kích động tên thanh niên đi chiếc SH đen kia. Mà Trang lại cố tình làm như vậy.
Minh quay người rời đi, hắn không hề hay biết ý đồ của Trang, nên không hề có chút đề phòng nào.
Minh đi được một đoạn thì tên thanh niên đi chiếc SH đuổi tới, chặn xe trước mặt Minh, vênh mặt nhìn hắn rồi nói với giọng ra lệnh:
- Này, thằng kia, mày khôn hồn thì tránh xa Trang ra, nếu không mày cẩn thận bố mày đấy!
Minh cười nhạt, không đáp lại lời hắn. Hắn tiếp tục đi về phía khu trọ.
Thế nhưng, khi Minh đi ngang qua hắn, hắn buông một câu chửi thề vào Minh:
- Địt con mẹ mày câm à?
Và 'Bụp' một tiếng, Minh bị tên thanh niên đá thẳng vào eo, ngã vật ra đường.
Thật sự đen đủi cho Minh, chẳng hiểu sao mới lên thành phố được mấy hôm, tối qua vừa bị đánh, giờ lại tiếp tục bị đánh.
Giờ này trên đường vẫn khá vắng vẻ, không ai để ý đến bên này. Minh bị đá ngã xuống đường, nhưng tên thanh niên kia cũng bị phản lực làm cho xe đổ, hắn cũng ngã văng khỏi xe.
Cả hai người gần như đứng dậy cùng một lúc, mang theo sự cay cú mà lao vào nhau.
Xét về vóc dáng, tên thanh niên kia to con hơn Minh một chút, chắc hẳn sức mạnh khi đánh nhau cũng nhỉnh hơn Minh một chút.
Chỉ là, khi đánh nhau, không chỉ xem ai to con, ai đánh mạnh hơn, mà quan trọng nhất là xem ai liều mạng hơn.
Minh vốn mang tâm hồn của một thằng trẻ trâu mười lăm tuổi, đương nhiên máu liều của hắn phải cao hơn tên thanh niên kia rồi.
Khi cả hai lao vào nhau trong tầm tấn công, tên thanh niên kia giơ chân phải, nhắm thẳng vào bụng Minh mà đạp.
Đòn này quá dễ né, Minh xoay người né tránh dễ dàng cú đá của đối thủ, thuận thế bật người dậy, vung một cú đấm thẳng vào mặt tên thanh niên, với đường vung tay rộng nhất có thể.
'Bốp' một tiếng, tên thanh niên kia bị đấm quay mặt sang phải, đồng thời lùi lại ba bước.
Trong thực chiến, khi sử dụng nắm đấm, vung tay càng rộng thì uy lực càng mạnh, nhưng điểm yếu là dễ bị đỡ. Còn đấm thẳng tuy nhanh nhưng lại thiếu lực. Cách tốt nhất là kết hợp cả hai lại, vung tay một khoảng vừa đủ, khi đó sẽ vừa có tốc độ lại vừa có sức mạnh.
Hai người lao vào cận chiến, chỉ có đấm đá loạn xạ. Cả hai vừa đánh vừa chửi nhau, và chỉ chửi duy nhất một câu 'Địt con mẹ mày'.
Xét về độ liều, Minh hơn hẳn tên thanh niên kia. Hắn khi đánh nhau, toàn tập trung đánh vào phần thân của Minh, còn Minh thì cứ nhắm vào mặt mà đấm.
Hơn nữa, tên thanh niên kia khi đấm đá lại chỉ toàn đánh thẳng, nên khi Minh bị đánh trúng thì lại cảm thấy không thấm tháp gì, mặc dù tối qua hắn vừa bị tẩn cho nhừ tử.
Dần dần, tên thanh niên kia bị Minh đấm vào mặt đau quá, chỉ còn biết ôm đầu phòng thủ. Cuối cùng bị Minh đè xuống mà đánh tới tấp.
Thật đúng là một thằng thùng rỗng kêu to, chỉ giỏi dọa người khác, còn thực tế thì đéo có cái vẹo gì.
Minh sau khi đè tên thanh niên này xuống, đánh chửi chán chê rồi dừng lại. Nhưng chỉ cần hắn có động thái muốn đánh lại, là Minh lại tiếp tục nhằm vào mặt hắn mà đấm xuống.
Đến khi hắn không còn phản kháng nữa, Minh mới nói:
- Con mẹ mày! Bố mày đếch quan tâm mày với Trang có quan hệ gì! Nhưng bố mày với Trang chỉ là hàng xóm! Còn mày biết điều thì tránh xa bố mày ra! Hiểu chưa?
Thấy hắn ngoan ngoãn gật đầu, Minh mới thôi, không đè lên người hắn nữa, đứng dậy đi về, mặc kệ hắn hiểu được bao nhiêu thì hiểu.
Minh đi về phòng và nằm vật xuống giường ngay lập tức. Hai trận đánh liên tiếp khiến cơ thể hắn vốn đã ê ẩm lại càng thêm ê ẩm. Lúc này Minh chẳng muốn làm gì ngoài việc nằm im bất động.
Nhưng đổi lại, sau trận đánh nhau ngày hôm nay, Minh không còn phải đánh nhau trong một khoảng thời gian dài sau đó.
Ba tháng trôi qua thật yên bình, Minh hàng ngày chỉ có ăn, ngủ, tắm rửa và đi làm, không hề làm thêm bất cứ việc gì khác.
Trong khu trọ, gần như phòng nào chỉ biết phòng nấy, nên Minh chỉ quen thân với hai chị em Linh và Trang ở phòng bên cạnh, còn những người hàng xóm khác, hắn thậm chí còn không biết tên là gì.
Bây giờ, Minh thường xuyên làm ca gãy, không còn chỉ làm ca ngày như lúc mới vào nữa.
Hắn cũng vì thế mà quen biết hết toàn bộ nhân viên nhà hàng. Ban quản lý nhà hàng, ngoài chị Hương còn có anh Giang. Buổi tối, nhà hàng còn có cô thu ngân tên Liên. Bên ngoài, bảo vệ ngoài chú Trọng còn có chú Kiên và anh Quang. Nhóm nam phục vụ có năm anh em: hai Minh, Hùng, Hoàng, Mạnh. Quầy bar có ba người: hai Long và Hải. PG nữ có đến bảy người: ngoài Ngọc Anh và Linh còn có Tiên, Vân, Ngân, Vy, Thảo. Bếp có năm người: ngoài anh Khánh và Đạt còn có chú Huy bếp phó, em Thảo salad, và một Đạt khác. Tạp vụ thì ngoài cô Bình còn có cô Hoa.
Và chuyện Minh và Linh là hàng xóm của nhau cũng đã sớm bị mọi người phát hiện.
Khoảng tám giờ tối, khi nhà hàng đang đông khách, Minh nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Thấy Hoàng đứng bên cạnh, Minh vỗ vai Hoàng nói:
- Em giúp anh một lát nhé, anh đi nghe điện thoại!
Hoàng gật đầu, vui vẻ đáp:
- Vâng, anh cứ đi đi!
Minh chạy vào nhà vệ sinh nam để nghe điện thoại. Bắt máy, Minh lên tiếng trước:
- Alo, ai vậy?
Từ đầu dây bên kia truyền đến một giọng nữ quen thuộc với Minh:
- Minh à, tớ Phượng đây, dạo này sao rồi?
Là Phượng – bạch nguyệt quang trong lòng Minh, thật vui khi được nghe lại giọng nói ấy. Minh không để ý vì sao Phượng tự nhiên lại liên lạc với mình, hắn vô tư đáp lời:
- Tớ vẫn ổn, đang đi làm!
Phượng tỏ ra quan tâm:
- Sao muộn vậy mà cậu còn đi làm?
Minh đáp lại bằng câu cửa miệng của những kẻ bi quan hay tiêu cực thời hắn còn bé:
- Cuộc sống mà!
Nói rồi, Minh còn cố tình thở dài, để xem Phượng có lo lắng cho hắn không.
Nhưng không, những lời tiếp theo của Phượng khiến Minh sụp đổ hoàn toàn:
- Vậy hả, cậu cố lên nhé. Tớ sắp gả chồng rồi, chủ nhật tuần sau bố mẹ tớ làm cỗ cưới cho tớ, tớ mời cậu sáu giờ ba mươi tối thứ bảy đến chung vui với tớ nhé!
Tai Minh ù đi, những giọt nước mắt đã lăn dài trên má hắn từ lúc nào không hay. Lúc này, hắn chỉ muốn hét thật to để vơi bớt nỗi buồn đau trong lòng.
Nhưng vì sĩ diện với Phượng, Minh cố gắng nói một cách bình thường:
- Để tớ xem đã nhé, nếu sắp xếp được tớ sẽ đến.
Vừa dứt lời, Minh đã tắt máy ngay, không để Phượng nói thêm bất cứ lời nào nữa.