Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 17: Vào Tù
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Để gỡ gạc lại được mười triệu đã mất, Minh nạp thêm năm mươi triệu.
Nhưng với tâm lý cay cú, Minh không những không gỡ gạc lại được mười triệu đã mất, mà năm mươi triệu sau đó cũng nhanh chóng thua sạch.
Cứ thế, hết năm mươi triệu này lại đến năm mươi triệu khác, Minh cứ nạp rồi lại nạp, thua rồi lại thua, hơn ba trăm triệu giờ chỉ còn vỏn vẹn hơn bốn triệu lẻ.
Hắn gần như đã thua sạch tất cả, mặt Minh bơ phờ, đầu óc trống rỗng, trong lòng chỉ còn lại sự hối tiếc khôn nguôi.
Minh muốn khóc nhưng khóc không ra nước mắt. Cái khoảnh khắc tim hắn đập thình thịch khi đặt cược tất tay lần cuối cùng, nó hồi hộp tựa như lần đầu hắn nắm lấy tay Phượng mà mãi không thốt nên lời tỏ tình, để rồi phải hối hận vì đánh mất cô.
Sau khoảnh khắc trống rỗng ấy, Minh lại chìm sâu vào những suy nghĩ tiêu cực, oán trời trách đất: “Mình thua rồi! Thua mất người con gái mình yêu nhất! Thua mất tất cả tiền! Cuộc đời mình sao mà đen đủi vậy? Ông trời ơi tại sao con lại khổ thế này? Ông còn định hành hạ con đến bao giờ đây?...”
Minh cứ chìm đắm trong những suy nghĩ tiêu cực ấy cả đêm mà không ngủ được. Ngày hôm sau, hắn cũng không trở về nhà, mà cứ nằm im bất động trong căn phòng trọ của mình.
Đến quá buổi trưa, Minh vẫn không có tâm trạng rời khỏi giường để tìm chút gì lót dạ.
Nhưng bên ngoài phòng lại có tiếng gõ cửa dồn dập.
Đoán chắc là Linh hoặc Trang, Minh uể oải rời khỏi giường.
Minh mở cửa phòng, đứng trước mặt hắn không phải Linh hay Trang, mà là cô chủ trọ.
Cô đưa cho hắn một tờ giấy, giọng lạnh tanh cất lời:
- Này, công an vừa mới vào đưa cho tao, là của mày đây!
Nói rồi, cô rời đi, không thèm để ý đến Minh nữa.
Minh ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng những lúc bình thường cô chủ trọ rất thân thiện mà.
Câu trả lời cho thắc mắc của Minh ngay lập tức đã có lời giải đáp.
Minh nhìn vào tờ giấy cô chủ trọ vừa đưa, đó là lệnh triệu tập của công an vì tội đánh bạc.
Thảo nào cô chủ trọ lại đối xử với hắn như thế, nếu là người khác thì chắc đã đuổi hắn đi rồi.
Nhưng Minh lúc này đâu còn tâm trí nào để quan tâm đến cô chủ trọ.
Hắn đứng im bất động như thể bị điểm huyệt.
Hắn tự hỏi tại sao mình lại đen đủi đến vậy, mới đêm qua thua sạch gần hết tiền, hôm nay giấy triệu tập đã tới.
Cố gắng giữ bình tĩnh, Minh đi ra ngoài tìm chút gì bỏ bụng.
Chỉ là miệng hắn nhạt thếch như người mới ốm dậy, bát bún cá mọi khi hắn thích ăn mà hôm nay ăn vào chẳng còn chút vị nào.
Minh chỉ ăn được vài miếng rồi đứng dậy thanh toán rời đi.
Hắn đi ra đầu ngõ, gọi xe ôm công nghệ để đến địa chỉ trụ sở công an ghi trên giấy triệu tập.
Lòng Minh nặng trĩu bao nhiêu tâm sự mà không thể nói ra với ai.
Chẳng mấy chốc, Minh đã đến được trụ sở công an.
Hắn từng bước chậm rãi đi vào bên trong. Chưa kịp vào đến cửa, đã có một anh công an khoảng hơn ba mươi tuổi tiến đến hỏi hắn:
- Em tới đây có việc gì thế?
Minh đưa tờ giấy triệu tập ra rồi nói:
- Dạ! Em chào anh, em mới nhận được giấy triệu tập!
Anh công an cầm lấy tờ giấy triệu tập của Minh, chỉ liếc sơ qua đã nói:
- Là em à? Cũng tuân thủ pháp luật nhỉ? Mấy người khác bọn anh toàn phải gửi giấy đến lần thứ ba cơ!
Minh chỉ đáp một từ ngắn gọn: “Vâng”. Sau đó anh công an lại nói:
- Đi vào đây!
Minh ngoan ngoãn đi theo anh công an.
Hai người ngồi đối diện nhau, anh công an rót cho Minh chén nước chè. Anh hỏi:
- Ngoan thế mà sao lại chơi cờ bạc vậy?
Minh cúi đầu không nói, thật ra hắn cũng chẳng biết phải nói gì.
Anh công an lại lấy điện thoại ra, mở một đoạn video lên, đẩy ra trước mặt Minh.
Minh nhìn vào màn hình điện thoại, trong video là cảnh hắn ngồi trong góc phòng nghỉ nhân viên chơi cờ bạc online, biểu cảm và màn hình điện thoại của hắn được quay lại rất rõ nét.
Nhìn vào đoạn video này, Minh đã hiểu tại sao lại có giấy triệu tập của công an gửi đến cho hắn. Là Hùng, chính hắn ta đã quay video này và đi tố cáo Minh.
Minh vẫn im lặng không nói gì, nhưng hắn cảm thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn, bởi vì hắn đã biết có người hại mình và biết rõ kẻ đó là ai.
Anh công an lại nói với Minh:
- Được rồi, đi về đi, chúng tôi sẽ không tạm giam em, nhưng em sẽ bị cấm rời khỏi nơi cư trú. Việc này là do có người tố cáo, em đi tù là chắc chắn rồi. Đừng làm điều gì để tội nặng thêm đấy!
Đích thân anh công an đưa Minh về phòng trọ. Minh biết dù không bị giam giữ, nhưng hắn ở đây vẫn có người giám sát, đề phòng hắn bỏ trốn.
Cho đến khi bị bắt vào tù, Minh không hề tiếp xúc với bất kỳ ai, điện thoại cũng không nghe. Dù mẹ hắn đến hay Linh và Trang tìm gặp, hắn cũng không gặp mặt nói chuyện. Trừ những lúc bắt buộc phải ra ngoài, cánh cửa phòng hắn luôn đóng chặt.
Trong khoảng thời gian đó, Minh rất muốn tự sát nhưng cuối cùng hắn vẫn không dám. Hắn cũng muốn đi giết Hùng, nhưng làm gì có cơ hội.
Mặc dù để bị bắt vào tù còn phải trải qua nhiều quá trình tố tụng và kết án, nhưng khoảng thời gian từ lúc Minh bị cấm rời khỏi nơi cư trú đến khi hắn chính thức bị bắt vào tù lại rất ngắn.
Tất cả là bởi vì bằng chứng đã quá rõ ràng và cụ thể, Minh cũng hoàn toàn thành thật trong quá trình điều tra.
Minh bị kết án bảy năm tù, mức phạt nặng nhất dành cho người chơi cờ bạc.
Vào tù, Minh không được mang theo bất cứ thứ gì, từ quần áo đến giày dép đều do nhà tù cấp phát.
Thay bộ quần áo tù nhân và ôm theo những vật dụng được cấp phát, Minh đi theo anh cảnh sát trại giam đến phòng giam đã được sắp xếp cho hắn.
Anh cảnh sát trại giam sau khi mở khóa cửa, đẩy cánh cửa phòng giam bước vào, Minh cũng theo sau bước vào.
Tất cả tù nhân trong phòng đều đã đứng lên, thậm chí còn xếp hàng ngay ngắn.
Anh cảnh sát trại giam liếc nhìn quanh một lượt, sau đó quay sang nhìn Minh, anh nói:
- Được rồi, từ giờ ở trong này, cố gắng cải tạo cho tốt rồi về với xã hội.
Minh đáp:
- Vâng!
Sau đó, anh cảnh sát trại giam rời khỏi phòng, khóa chốt cửa lại.
Đợi anh cảnh sát trại giam rời đi, Minh vẫn đứng bất động. Hắn dè dặt nhìn quanh phòng giam một vòng để tìm chỗ trống.
Nhưng Minh chưa kịp nhìn được bao nhiêu, đã có người lên tiếng:
- Tội gì đấy?
Người này có vẻ là người đứng đầu trong buồng giam này, là đại ca trong buồng, hay còn gọi là buồng trưởng. Hắn hỏi Minh vào đây vì tội gì, không phải là quan tâm người mới hay gì, mà là để xem xét sau này sẽ đối xử với hắn thế nào.
Minh vẫn còn non nớt, chưa hiểu chuyện, hắn ngoan ngoãn trả lời thành thật:
- Dạ em cờ bạc online ạ!
Buồng trưởng lại hỏi:
- Biết luật ở đây chưa?
Minh lắc đầu một cách rụt rè.
Buồng trưởng phất tay ra lệnh cho tất cả những người trong buồng:
- Anh em, chào buồng cho thằng bé, cho nó biết luật buồng này là gì!
Buồng trưởng vừa dứt lời, đồ trong tay Minh đã bị một người giật lấy. Sau đó là mấy chục người lao vào đánh hội đồng Minh.
Minh biết, bên ngoài có cảnh sát trại giam canh giữ, nhưng tại sao bọn họ không vào cản những kẻ này lại?
Chẳng lẽ, đây chính là luật ngầm trong tù, và bị đánh khi mới vào là điều không thể tránh khỏi? Hay là, bọn họ cố tình để Minh bị đánh, cốt để hắn trong tù phải ngoan ngoãn hơn?