Chương 20: Bái Sư

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh quay người lại, đứng thẳng lưng, nhìn ông lão tóc xám với ánh mắt đầy phẫn nộ, hắn hét lớn: – Ông già, ông muốn gì?
Ông lão tóc xám vẫn bất động, chỉ nhẹ nhàng nói: – Quỳ xuống!
Một áp lực vô hình lại đè nặng lên người Minh, ép hắn quỳ sụp hai chân xuống, không cách nào đứng dậy nổi.
Giọng Minh vẫn còn đầy tức giận: – Ông già, nếu ông muốn giết tôi, sao phải nói nhiều lời với tôi như vậy? Còn nếu ông không muốn giết tôi, sao không để tôi rời đi?
Không hề bị ảnh hưởng bởi sự tức giận của Minh, ông lão tóc xám vẫn ung dung nói: – Nhóc con, mày muốn ra ngoài, muốn trả thù những kẻ đã hủy hoại cuộc đời mày, muốn mang lại hạnh phúc cho những người thân yêu của mày. Nhưng mày có đủ năng lực, có đủ bản lĩnh không?
Từng câu từng chữ của ông lão tóc xám đều khiến Minh phải suy nghĩ sâu sắc.
Sau khi bình tĩnh lại, Minh kiểm điểm lại bản thân mình. Lời ông lão nói quả thật đúng, hắn hiện tại là một kẻ vô dụng, không có năng lực.
Minh lại thất vọng về bản thân, hắn lại rơi vào ngõ cụt của những suy nghĩ tiêu cực. Hắn không biết phải làm sao, không biết phải bắt đầu từ đâu, rồi lại tự ti về chính mình.
Trong đầu Minh có rất nhiều câu hỏi mà hắn không thể tự mình trả lời. Hắn cần một người thầy, cần một người chỉ đường dẫn lối cho hắn.
Và có lẽ, ông lão trước mặt hắn chính là người có thể giúp hắn.
Và cho dù ông ta không thể giúp Minh, nhưng có một người ở bên cạnh lúc này để hắn trút bầu tâm sự cũng đã rất tốt rồi.
Minh không biết vì sao ông lão tóc xám trước mắt lại cho hắn cảm giác yên tâm và tin tưởng đến thế.
Minh chuyển sang giọng đầy kính trọng, nói với ông lão tóc xám về tâm trạng của mình lúc này: – Ông ơi, cháu không biết phải làm gì, cháu không biết phải làm sao, cháu cảm thấy mình vô dụng quá...
Nói rồi, nước mắt Minh trào ra. Có lẽ sau khi nói ra được những lời trong lòng, cảm xúc của Minh dâng trào.
Ông lão tóc xám nói với Minh: – Là một người đàn ông, sao hơi một tí đã khóc. Trời mưa mãi rồi cũng có ngày nắng lên, chỉ cần vượt qua được bão tố, rồi cũng sẽ có ngày được ngắm ánh bình minh!
Nước mắt Minh vẫn rơi, hắn nói: – Nhưng trong cơn bão tố là sự tuyệt vọng!
Ông lão tóc xám đáp lời: – Chỉ có người đàn ông yếu đuối, không đủ mạnh mẽ, mới cảm thấy trong cơn bão tố là tuyệt vọng mà thôi. Một người đàn ông bản lĩnh thật sự, trải qua bão tố sẽ càng kiên cường hơn!
Minh vẫn đang quỳ, trong lòng hắn cảm thấy biết ơn ông lão tóc bạc này vô cùng. Hắn dập đầu ba cái thật mạnh, nói: – Con cảm ơn lời khuyên của ông! Tuy hiện tại con vẫn chưa tìm thấy con đường cho riêng mình, nhưng con sẽ không bỏ cuộc đâu!
Dứt lời, Minh lau nước mắt, hắn định đứng dậy, nhưng áp lực vô hình kia vẫn đè hắn xuống.
Minh chưa kịp nói thêm, ông lão tóc xám đã lên tiếng: – Lạy thêm năm lần nữa!
Minh không hiểu mục đích ông lão bảo mình lạy để làm gì, nhưng hắn vẫn làm theo lời ông lão.
Sau khi lạy xong, Minh cảm nhận được áp lực vô hình ban nãy đè lên người hắn đã biến mất.
Hắn đang định rời đi, lúc này ông lão lại nói một tràng dài: – Nhóc con, lão già này đã bảo nhóc từ trước rồi, chưa từng có bất kỳ tên phạm nhân nào bước vào căn phòng này mà sống sót bước ra ngoài! Nhưng con thì khác, vừa rồi con đã lạy ta tám lạy, đã trở thành đệ tử của ta. Con không cần phải rời khỏi căn phòng này nữa! Từ giờ hãy sống ở đây cho đến khi con được ra tù!
Minh đứng sững người vì bất ngờ, trong đầu hắn hiện lên một câu cảm thán: “Ông chưa bao giờ hỏi con có muốn làm đệ tử của ông không.”
Không ngờ, như đọc được suy nghĩ trong đầu của Minh, ông lão tóc xám lại hỏi: – Con có muốn làm đệ tử của ta không? Có muốn sống trong căn phòng này cùng với ta không? Chỉ cần trả lời có muốn hay không!
Minh không suy nghĩ nhiều, hắn bây giờ cần một người thầy hơn ai hết. Tự nhiên có một ông lão trông có vẻ đầy bản lĩnh và kinh nghiệm lại nhận hắn làm đệ tử, vậy thì tại sao hắn phải từ chối? Minh đáp: – Con muốn!
Ông lão tóc xám, giờ đã là sư phụ của Minh, liền cười ha hả, nói: – Vậy còn không mau dâng trà!
Minh nhìn quanh căn phòng, thấy có một bộ bàn trà với một ấm nước và sáu cái cốc. Hắn liền rót nước vào cốc, thì ra bên trong đã pha trà sẵn rồi. Minh liền thuận tay dâng lên sư phụ.
Sư phụ của Minh nhận cốc trà từ tay hắn rồi uống một ngụm. Từ giây phút này, hai người chính thức trở thành sư đồ của nhau.
Uống xong cốc trà mà Minh rót, sư phụ hắn liền nói: – Con trai, tuy con đã là đệ tử của ta, nhưng ta sẽ không trả thù thay con, hay trực tiếp ban cho con cuộc sống mà con mong muốn. Ta chỉ có thể truyền dạy bản lĩnh của ta cho con, để con tự mình đạt được những gì con muốn!
Minh đương nhiên cũng chỉ cần có thế mà không trông mong gì thêm, hắn vội đáp: – Vâng thưa sư phụ!
Minh lại thắc mắc: – Sư phụ, sao người lại nhận con làm đệ tử vậy? Đã có rất nhiều người vào đây trước đó rồi mà?
Sư phụ của Minh chỉ đáp ngắn gọn: – Bởi vì con đặc biệt!
Minh suy nghĩ, sư phụ nói hắn đặc biệt, vậy hắn so với những người khác từng vào đây thì đặc biệt ở điểm nào?
Minh có rất nhiều điểm khác biệt so với những người từng bước vào căn phòng này.
Thứ nhất, hắn có thể là linh hồn xuyên không đến tương lai, hoặc là một người mất đi một phần trí nhớ. Điều này khiến hắn trở nên đặc biệt.
Thứ hai, hắn bước vào căn phòng này là để tìm cái chết, chứ không giống như những người khác. Những người khác vào phòng này, một là vì tò mò, hai là vì muốn lập uy, ba là vì muốn kết giao với nhân vật quyền lực và bí ẩn trong phòng.
Mới nghĩ đến đây, sống lưng Minh đã lạnh toát. Trong căn phòng này, rốt cuộc đã chết bao nhiêu người, hơn nữa, những người đó đều chết trong tay sư phụ của hắn.
Như vậy, chắc chắn sư phụ của hắn cũng không phải một người thiện lành gì.
Nhưng Minh cũng lập tức lấy lại bình tĩnh, vì hắn biết hắn sẽ không chết.
Minh lại nghĩ đến những điểm đặc biệt của mình, cuối cùng hắn nghĩ đến điểm đặc biệt nhất.
Hắn có một người cha máu lạnh, tàn nhẫn như ác quỷ, được nuôi dạy bởi lòng thù hận của mẹ hắn dành cho cha hắn, cũng đã làm nhiều việc xấu và tiếp xúc với không ít kẻ xấu. Nhưng Minh vẫn giữ được trái tim lương thiện.
Còn những ảo tưởng như trời sinh thông minh, thiên phú dị bẩm, kỳ tài hiếm gặp, ngàn người có một... Minh cũng từng nghĩ đến, nhưng ngay lập tức loại bỏ chúng ra khỏi đầu.
Minh còn đang chìm đắm trong những suy nghĩ của mình, cánh cửa phòng giam lại một lần nữa được đẩy ra bởi người bên ngoài.
Giám thị trại giam, hay còn gọi là giám đốc nhà tù, bước vào. Ông ta khúm núm trước mặt sư phụ của Minh, hỏi: – Thưa ngài, ngài có gì sai khiến không ạ!
Sư phụ của Minh ra lệnh: – Mang thêm một chiếc giường vào phòng này cho đệ tử của tôi!
Giám thị trại giam nhìn Minh với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và kính trọng, cũng đan xen cả chút ghen tỵ.
Người mà trước đây đến nhìn Minh một cái cũng không thèm, người mà chẳng cần phải quan tâm đến một tên tù nhân như Minh, bây giờ lại phải nhìn Minh bằng ánh mắt khác.
Điều này khiến Minh cảm thấy tự hào vô cùng, sự tự tin có phần ngông cuồng mà tuổi thiếu niên đã đánh mất ngay lập tức quay trở lại.
Giám thị trại giam cũng là người khôn khéo, chỉ nhìn Minh một cái rồi vội đáp lời sư phụ của Minh: – Vâng!
Nói rồi, ông ta đi lùi ra ngoài, chuẩn bị giường cho Minh.
Sau khi cánh cửa phòng giam được đóng lại, sư phụ của Minh lại nói với hắn: – Con đã cảm nhận được thể diện khi trở thành đệ tử của ta rồi. Nhưng chung quy, thể diện ấy vẫn là do ta ban cho con. Con vẫn phải tự mình tạo dựng thể diện cho chính mình mới được!
Nhiệt huyết trong tim Minh sôi trào, hắn đáp lời sư phụ đầy khí thế: – Vâng thưa sư phụ! Con nhất định sẽ làm được!