Chương 21: Tu Thiền Luyện Khí

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sư phụ của Minh là một người vô cùng điềm tĩnh. Trước đây, khi hắn tức giận, ông vẫn bình thản. Giờ đây, thấy hắn tràn đầy khí thế, ông cũng không lộ ra chút biểu cảm nào, chỉ từ tốn nói với Minh: "Được rồi! Có tự tin là tốt! Nhưng việc bắt đầu cũng rất quan trọng. Người ta thường nói, thời điểm tốt nhất là mười năm trước, thời điểm tốt thứ hai chính là ngay bây giờ. Con ngồi xuống, tập trung tinh thần, nghe ta nói!"
Minh ngoan ngoãn nghe lời sư phụ, ngồi ngay xuống một chiếc ghế trong phòng.
Sư phụ Minh lại nói: "Ngồi xuống đất, khoanh chân vào!"
Minh tuy không hiểu ý sư phụ, nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Lúc này, sư phụ Minh mới bắt đầu truyền dạy cho hắn: "Từ xưa đến nay, dù là bất cứ lĩnh vực nào, bất cứ cuộc tranh đấu nào, người ta vẫn quan niệm rằng: 'Thắng bại coi khí sắc, giàu nghèo coi số mạng'. Cho nên, khí sắc thể hiện ra của con người rất quan trọng. Khí sắc tốt, thần thái sẽ tốt, mọi chuyện đều thuận lợi. Điều ta muốn dạy cho con đầu tiên chính là rèn luyện Tinh - Khí - Thần!"
Nói đến đây, sư phụ Minh dừng lại một chút để quan sát Minh.
Minh thấy vậy liền nhanh chóng nói: "Đệ tử xin sư phụ truyền dạy!"
Sư phụ Minh gật đầu, nói: "Tinh - Khí - Thần luôn gắn liền và ảnh hưởng lẫn nhau. Cơ thể con do tiếp xúc thường xuyên với những thứ dâm dục, rồi lại liên tục đắm chìm vào nữ sắc, dẫn đến hao tinh tổn khí, khiến khí sắc và tinh thần của con bị ảnh hưởng quá lớn. Dù con đã ở trong tù một khoảng thời gian, nhưng vì lao lực quá sức và ăn uống thiếu dinh dưỡng, Tinh - Khí - Thần cũng không phục hồi được bao nhiêu. Để tu luyện lại Tinh - Khí - Thần, con cần tránh xa nữ sắc và loại bỏ tạp niệm dâm dục của mình, tu thiền và dưỡng sinh."
Sư phụ Minh lại dừng lại, tạm thời không nói tiếp, Minh lại suy ngẫm những lời sư phụ nói.
Những lời sư phụ nói với hắn vẫn chỉ là những điều căn bản, nhưng càng là điều căn bản, càng không thể bỏ qua. Đạo giáo, Phật giáo, Nho giáo, hay bất kỳ một tôn giáo nào, chỉ cần không phải là tà giáo, đều đề cao việc thanh tâm quả dục, tránh xa nữ sắc, để tránh bị hao tinh tổn khí. Mà cho dù là tà giáo, họ cũng vì lợi ích của mình mà hại người, dùng cách thái âm bổ dương hoặc thái dương bổ âm, chứ cũng không làm chuyện tổn hại đến căn cơ gốc rễ của bản thân. Chỉ có những kẻ ngu si mới buông thả bản thân, chìm đắm vào sắc dục.
Suy ngẫm đến đây, Minh lúc này mới tỉnh ngộ, hóa ra từ trước tới nay hắn lại ngu si đến thế, ngu mà còn không biết mình ngu.
Như đọc được suy nghĩ trong đầu của Minh, sư phụ Minh lúc này lại nói tiếp: "Hiện tại, tuy thân con ở trong tù, nhưng đó lại là một lợi thế để con tu luyện phục hồi. Con ở trong tù thì có thể không tiếp xúc nữ sắc, thời gian lâu dần sẽ bỏ được những ham muốn có hại cho cơ thể đó. Con nên trân trọng điều đó. Tại đây ta cũng dạy con một điều, đó là trên đời này không có bất cứ điều gì là tốt tuyệt đối, cũng không có điều gì là xấu tuyệt đối cả. Con vào tù nhưng nhờ đó mà bỏ được những thói quen xấu, vậy việc vào tù cũng có cái tốt của nó."
Lần này, sư phụ của Minh nói rất kỹ, Minh không cần suy ngẫm thêm nữa, hắn trực tiếp đáp: "Vâng thưa sư phụ!"
Sư phụ Minh lại tiếp tục: "Phật môn chia các pháp môn tu thiền thành chín loại: Tà thiền - Chánh thiền - Phàm phu thiền - Nội thiền - Ngoại thiền - Tiểu thừa thiền - Đại thừa thiền - Tối thượng thừa thiền - Như Lai Thanh Tịnh thiền. Ta không tìm hiểu kỹ Phật pháp, nên cũng không biết pháp môn tu thiền của ta là loại nào. Có lẽ là kết hợp nội thiền và ngoại thiền, mà pháp môn của ta cũng giúp tâm thần thanh tịnh."
"Con vừa nghe ta hướng dẫn, vừa thực hành làm theo. Nhắm mắt lại, tĩnh tâm, cảm nhận những chuyển động bên trong cơ thể của mình..."
Minh bắt đầu thực hành và làm theo lời sư phụ nói. Hắn cảm nhận những gì đang xảy ra trong cơ thể mình, từng luồng không khí khi hít thở lưu chuyển khắp cơ thể, từng tiếng tim đập, rồi là tình trạng hoạt động của lục phủ ngũ tạng, sự lưu chuyển của dòng máu qua kinh mạch...
Minh không nghĩ rằng sau khi nhắm mắt lại và cảm nhận, lại có thể nhìn thấy nhiều điều như vậy, nhìn thấy những thứ mà khi mở mắt ra không thấy được.
Rồi giọng nói của sư phụ lại vang lên trong đầu hắn: "Hít vào... Không khí giữ lại trong bụng, bụng đầy khí thì giữ khí lên ngực. Đến khi không thể hít vào thêm được nữa, bắt đầu thở ra từ từ, thở ra khí trên ngực trước, khí trong bụng thở ra sau. Khi thở ra cũng phải thở ra hết, không được giữ hơi lại..."
Minh làm theo lời sư phụ nói, không biết là do hắn tưởng tượng hay không, hắn như nhìn thấy từng luồng không khí hít vào có màu trắng trong suốt, còn từng luồng hơi thở ra lại có màu đen mờ đục.
Sau khi Minh hít thở được vài lượt, hắn thấy những luồng hơi mình thở ra đã trong hơn, tiếng của sư phụ hắn lại vang lên: "Quên đi thực tướng của bản thân, cảm nhận cơ thể cùng trời đất đang hòa quyện, từng cơn gió thổi ta đi, từng dòng nước cuốn ta trôi..."
Minh cảm nhận gương mặt mình dần biến mất, cơ thể mình dần phai nhạt, đến khi hóa thành hư không, hòa làm một với trời đất xung quanh. Rồi hắn như biến thành một bông hoa nhỏ trong một cánh đồng hoa đủ loại màu sắc. Một cơn gió thổi qua, bông hoa mà Minh hóa thành bay đi theo gió, cứ bay mãi bay mãi trên bầu trời. Rồi bông hoa lại rơi xuống một dòng suối trong, được nước suối cuốn đi, theo suối chảy ra sông, rồi ra biển lớn. Sự mênh mông vô tận của biển cả lại diễn hóa thành sự vô tận của cả vũ trụ, đến khi Minh không còn nhìn thấy mình nữa, chỉ thấy vũ trụ bao la rộng lớn vẫn đang chuyển động.
Minh cảm nhận vũ trụ trong một khoảnh khắc, thì cảm nhận của hắn lại thay đổi. Minh như trở lại lúc ban đầu, hắn vẫn ngồi trong căn phòng của sư phụ, vẫn nhắm mắt, lời sư phụ lại vang lên trong đầu hắn: "Hãy tiếp tục đi, làm lại những gì vừa làm..."
Minh làm theo lời sư phụ nói, làm lại những gì hắn vừa làm. Chỉ là lần này, cảm nhận của Minh lại khác biệt, hắn cảm thấy như mình biến thành một con hổ mới sinh còn phải bú sữa mẹ, rồi thời gian từ từ trôi qua, con hổ lớn lên, học cách săn mồi... Rồi chết đi, cơ thể từ từ bị phân hủy... Vũ trụ bao la rộng lớn vẫn đang chuyển động...
Cứ như thế, Minh nhập thiền lặp đi lặp lại nhiều lần, nhưng mỗi lần đều không giống nhau. Lúc thì hắn thấy mình hóa thành động vật, lúc lại là thực vật, ngay cả sông núi hắn cũng đã từng cảm nhận là do mình biến thành.
Chỉ đến khi bên ngoài có tiếng lộc cộc, giám thị trại giam cho người mang giường vào lắp đặt, Minh lúc này mới thoát khỏi trạng thái thiền định.
Pháp môn thiền định sư phụ truyền cho hắn tuy có vẻ đơn giản, vậy mà lại kỳ diệu vô cùng.
Mỗi lần một vòng thiền định kết thúc, Minh đều cảm nhận được rằng có một dòng khí tươi mát vừa đi qua cơ thể mình, loại bỏ tạp chất và thanh tẩy cơ thể mình, khiến tinh thần hắn tăng cao.
Giám thị trại giam cùng người đóng giường đứng cạnh nhau, giám thị trại giam lên tiếng: "Dạ! Không biết nên đặt giường ở đâu thì được ạ!"
Tuy giọng điệu của giám thị trại giam vô cùng khúm núm, nhưng Minh không hề tỏ ra coi thường ông ta. Hắn biết nếu mình không may mắn được sư phụ thu nhận, thì đến tư cách khúm núm trước mặt giám thị trại giam hắn cũng không có.