Chương 23: Cú Móc Hàm Khơi Dậy Tự Tin

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Chương 23: Cú Móc Hàm Khơi Dậy Tự Tin

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh làm theo lời sư phụ dạy, giữ tâm thái tĩnh lặng, tập trung tinh thần cao độ, đôi mắt nhìn thẳng vào một điểm.
Dường như có một luồng khí lạnh truyền qua mắt Minh, những dòng chữ trên trang sách dán trên tường dần dần rõ nét. Minh đọc to những gì hắn thấy:
- Trong sách lục thao, Khương Thái Công cho rằng: Nếu bộ binh chiến đấu với kỵ binh của địch, thì phải dựa vào núi rừng hiểm trở, nếu ở nơi bằng phẳng thì phải dùng chướng ngại vật. Có thể tiến công địch từ một mặt, hai mặt, hoặc cả bốn mặt. Bộ chiến là những nguyên tắc dùng bộ binh để tác chiến...
Thấy Minh đã đạt được bước đầu, sư phụ lại nói:
- Con học tốt lắm. Giờ thì luyện tai!
Sư phụ lại lấy ra một rổ đậu nành, bốc một nắm, giơ tay lên rồi thả rào rào xuống rổ. Sư phụ hỏi Minh:
- Vừa rồi có bao nhiêu hạt đậu?
Minh lắc đầu, quá nhanh, hắn không đếm xuể, mắt không nhìn kịp, tai cũng không nghe rõ.
Sư phụ lại bốc một nắm đậu nành, dặn:
- Làm lại, nhắm chặt mắt, tập trung tinh thần vào tai, nghe cho thật kỹ!
Minh làm theo lời sư phụ, nhắm mắt tập trung lắng nghe. Hắn có thể nghe thấy tiếng từng hạt đậu rơi xuống, nhưng vẫn không đếm kịp.
Sư phụ và Minh liên tục lặp đi lặp lại nhiều lần, cho đến khi Minh có thể nghe và đếm chính xác mới dừng lại.
Sau đó, sư phụ tiếp tục dạy hắn luyện mũi, luyện lưỡi, luyện thân, luyện ý.
Luyện mũi và luyện lưỡi là để phân biệt mùi vị trên thế gian một cách rõ ràng nhất. Ví dụ, dù đều là thịt lợn, nhưng thịt của mỗi con lợn lại có mùi vị khác nhau, thịt của mỗi bộ phận trên con lợn cũng vậy. Tất nhiên, sư phụ Minh không chỉ dạy Minh có thế.
Luyện thân, đơn giản là rèn luyện cơ thể sao cho vừa cường tráng, vừa dẻo dai linh hoạt.
Luyện ý, chính là rèn luyện ý chí kiên cường bất khuất, không dễ dàng bị cám dỗ, không dễ dàng khuất phục trước nghịch cảnh.
Minh mất ba tháng để việc luyện tập lục căn của mình đạt đến cảnh giới nhập môn, đúng như lời sư phụ đã nói.
Theo lời sư phụ, lục căn của ông ấy đã đạt đến cảnh giới tối cao. Mắt không những có thể nhìn xa mà còn có thể nhìn thấu, không gì có thể thoát khỏi cặp mắt của ông. Tai có thể nghe rõ tiếng từng hạt mưa rơi bên ngoài, dù trời có mưa bão cũng có thể đếm được số lượng hạt mưa, từ đó biết chính xác lượng mưa là bao nhiêu. Mũi ngửi có thể phân biệt được sự khác biệt trong không khí bình thường ở từng nơi. Lưỡi có thể phân biệt được vị của từng chai nước lọc đóng chai khác nhau. Thân thì không cần phải nhắc đến, tuy không cứng như kim cương, không thể nói là kim cương bất hoại, nhưng cũng đạt đến cảnh giới đồng bì thiết cốt, lại dẻo dai linh hoạt vô cùng, không hề cứng nhắc. Ý không chỉ là ý chí kiên định, mà còn có thể dùng ý niệm để điều khiển vạn vật. Minh từng thấy sư phụ dùng ý chí làm vỡ cả cốc nước mà không cần chạm vào. Tuy nhiên, thực chất sư phụ vẫn chưa cho hắn thấy được cảnh giới cao nhất của ý, ngoại trừ ngày đầu tiên hắn gặp sư phụ.
Vì Minh đã rèn luyện lục căn đạt đến sơ thành, sư phụ lại dạy hắn điều mới:
- Hôm nay, sư phụ sẽ dạy con võ học quyền cước. Quyền pháp ta có Hoàng Cực Quyền, cước pháp có Hoàng Cực Cước. Ta tập, con nhìn và tập theo!
Nói rồi, sư phụ của Minh bắt đầu tập quyền, Minh không đứng nhìn mà tập theo.
Lần này là võ công chân chính, không phải dưỡng sinh như khi luyện Thái Cực Quyền.
Hoàng Cực Quyền, thực chất không chỉ bao gồm quyền pháp, mà còn đầy đủ quyền, chưởng, chỉ, trảo.
Tương tự, Hoàng Cực Cước là bao gồm cước pháp và bộ pháp.
Là quyền, thì cương mãnh bá đạo, áp đảo đối thủ bằng khí thế vô địch.
Là chưởng, uy lực vô song, không gì không phá được.
Là chỉ, vừa nhanh vừa hiểm, đánh vào điểm yếu của đối thủ.
Là trảo, sắc bén vô cùng, không gì không thể xé rách.
Là cước, uy lực như sấm sét, tốc độ nhanh như điện.
Là bộ, bách biến quỷ ảnh, lúc ẩn lúc hiện, khó phân biệt thật giả.
Lúc này, Minh mới hiểu rằng cao thủ võ lâm là có thật trên đời. Võ công mà sư phụ hắn thể hiện ra, quả thực không kém gì những miêu tả trong phim ảnh.
Rất nhanh, sư phụ Minh đã thể hiện xong toàn bộ võ học của mình. Minh nhất thời cũng chỉ học được một chiêu nửa thức. Sư phụ lại nói:
- Học võ mà không thực hành thì làm sao có thể tiến bộ được!
Sư phụ của Minh vừa dứt lời, giám thị trại giam đã đẩy cửa bước vào.
Vừa vào, giám thị trại giam đã cung kính nói:
- Thưa ngài, ngài cần gì ạ?
Sư phụ Minh liền ra lệnh:
- Mang đệ tử của ta đi luyện tập thực chiến một chút!
Giám thị trại giam đáp:
- Vâng!
Sau đó ông ta nhìn Minh nói:
- Minh thiếu gia, xin mời!
Gần một năm trời, Minh chỉ ở trong phòng luyện tập với sư phụ mà không ra ngoài.
Khi hắn bước chân ra ngoài cánh cửa căn phòng bí ẩn này, hàng ngàn ánh mắt của tù nhân đều đổ dồn vào hắn.
Tuy Minh trước đây chỉ là một tù nhân mờ nhạt ngồi mâm ba, nhưng giờ đây khí chất tỏa ra đã thay đổi rất nhiều. Dù vậy, vẫn có rất nhiều người nhận ra hắn.
Những tiếng bàn tán xôn xao nổi lên khi có một người không phải là cảnh sát trại giam, lại bước ra từ trong căn phòng bí ẩn nhất trại giam.
Giám thị trại giam đưa Minh đến một căn phòng riêng, ông ta không vào trong mà chỉ để một mình Minh bước vào.
Trong phòng chỉ có một gã đô con đang ngồi gặm vịt quay.
Minh nhận ra kẻ này. Hắn được cho là người nguy hiểm nhất trại giam, chỉ sau người bí ẩn trong căn phòng cuối cùng. Hay nói cách khác, người này trong trại giam chỉ xếp sau sư phụ của Minh.
Nếu nói những đại ca giang hồ trong đây và những trưởng buồng được gọi là “anh lớn”, thì người trước mắt Minh hiện tại chính là anh lớn của những anh lớn. Ngay cả những cảnh sát trại giam cũng phải nể mặt hắn, không dám đụng vào hắn.
Kẻ này trước kia không chỉ là đại ca giang hồ, chỉ đứng sau những ông trùm xã hội đen, mà còn là một cao thủ MMA. Hắn bị kết án tù chung thân vì tội giết người, giết rất nhiều người. Mọi người trong tù đều gọi hắn là Anh Sói.
Vừa nhìn thấy Minh bước vào phòng, Anh Sói đã lao vào hắn như một con thú dữ. Anh Sói dùng thế sư tử vồ mồi để chụp lấy Minh.
Minh bị bất ngờ, không kịp phản ứng, đã bị Anh Sói ôm chặt lấy.
Minh cố gắng giãy giụa, nhưng tạm thời không thể thoát ra được.
Anh Sói ngửa người, nhấc bổng Minh lên, rồi đập mạnh hắn xuống đất.
Chỉ nghe một tiếng “uỳnh”, đòn này của Anh Sói khiến Minh cảm tưởng thịt trên người hắn đã bị nát bấy.
Tuy nhiên, nhờ vậy mà Minh thoát ra được khỏi sự khống chế của Anh Sói.
Anh Sói sau khi đập mạnh Minh xuống sàn, hắn tung một quyền thẳng vào đầu Minh.
Lần này, Minh nhanh chóng lăn người tránh né. Anh Sói đấm hụt.
Chỉ nghe một tiếng “Ầm” chấn động, như thể dùng búa tạ nện mạnh xuống đất. Cú đấm của Anh Sói quả nhiên có uy lực cực lớn.
Minh đứng đối diện Anh Sói, cả hai cùng vào thế chuẩn bị tấn công.
Hoàng Cực Quyền và Hoàng Cực Cước, Minh chỉ vừa mới luyện qua một lần, chưa thể sử dụng thành thạo. Cho nên hắn không có ý định tấn công Anh Sói trước, tránh việc để lộ sơ hở cho Anh Sói tấn công.
Anh Sói thì không hề e ngại Minh, hắn tung một quyền nhắm thẳng mặt Minh.
Tốc độ ra đòn của Anh Sói rất nhanh, nếu là người bình thường chắc chắn không thể tránh được. Một cú đấm này đủ để đấm vỡ mặt bất kỳ ai.
Thế nhưng, Minh sau quá trình luyện tập dưỡng sinh, thiền định, rèn lục căn đã hoàn toàn lột xác. Tốc độ cú đấm của Anh Sói trong mắt Minh như thể đang tua chậm vậy.
Minh dễ dàng nghiêng người né tránh cú đấm của Anh Sói, rồi trả lại cho hắn một cú móc hàm. Cú đánh khiến Anh Sói đứng không vững, phải liên tục lùi ra phía sau.
Chỉ cần một lần như thế, Minh đã tự tin vào bản thân, biết rằng chắc chắn hắn sẽ thắng Anh Sói. Còn Anh Sói, lúc này cũng phải nhìn lại Minh bằng một con mắt khác.