Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 24: Không Người Nào Dám Bước Chân Vào
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Dù bị cú móc hàm của Minh đánh bật ra, Anh Sói vẫn không hề chùn bước, tiếp tục lao tới tấn công Minh.
Anh Sói tung liên hoàn quyền bằng cả hai tay, chỉ trong tích tắc đã ra được hàng chục cú đấm.
Thế nhưng, tốc độ ấy trong mắt Minh vẫn chậm như tua phim, hắn cũng tung liên hoàn quyền đáp trả Anh Sói.
Tốc độ ra quyền của Minh còn nhanh hơn Anh Sói, bởi vậy tuy ra đòn sau nhưng hắn lại tới trước.
Mỗi cú đấm của Minh không trực tiếp đối chọi với đòn của Anh Sói. Với tốc độ vượt trội, Minh có thể đánh vào bắp tay Anh Sói, vừa hóa giải đòn tấn công, vừa gây đau đớn cho đối thủ mà bản thân không hề tổn hao.
Thế nhưng, Anh Sói lại càng đánh càng hăng, không chỉ dùng tay mà còn liên tục tung chân đá.
Mỗi khi Anh Sói tung đòn chân, Minh đều dùng đầu gối chặn lại, khiến người chịu đau vẫn là Anh Sói.
Minh cứ thế sử dụng chiến thuật phòng ngự phản công hiệu quả này, nên hắn không có ý định thay đổi.
Hắn ngày càng tự tin rằng mình sẽ giành chiến thắng.
Nhưng Minh lại quên mất rằng, Anh Sói có kinh nghiệm thực chiến MMA phong phú. Lối đánh liều lĩnh, cắm đầu cắm cổ này là Anh Sói cố tình làm ra, chỉ để chờ đợi sự chủ quan của Minh.
Anh Sói dùng cả hai tay tóm chặt lấy tay trái của Minh. Sau đó, hắn giật mạnh tay trái của Minh, đồng thời dùng ngón trỏ và ngón giữa của tay phải điểm thẳng vào huyệt Cực Tuyền ở nách trái của Minh, khiến Minh đau điếng.
Cơn đau bất ngờ ập đến khiến toàn thân Minh căng cứng, tạm thời bị Anh Sói khống chế.
Chưa dừng lại, tay phải Anh Sói biến ngón thành trảo, lướt dọc theo người Minh xuống, tóm lấy phần eo hắn.
Anh Sói nhấc bổng Minh lên, xoay vòng rồi đập mạnh xuống sàn.
Lần này, Anh Sói không cho phép Minh dễ dàng thoát thân, lập tức vồ lấy hắn, dùng đầu gối thúc mạnh liên tiếp vào mạn sườn.
Cho đến khi hai tay Anh Sói đã kẹp chặt cổ Minh, đầu gối hắn mới thôi thúc vào mạn sườn, thay vào đó dùng để đè lên lưng Minh, tạo áp lực lớn.
Minh vùng vẫy tay chân nhưng không tài nào thoát ra. Hai tay Anh Sói rắn chắc như thép nguội, càng lúc càng siết chặt cổ Minh.
Nếu cứ tiếp tục thế này, chẳng mấy chốc Minh sẽ chết vì ngạt thở.
Nếu là người khác rơi vào tình cảnh của Minh lúc này, chắc chắn sẽ hoảng loạn tột độ.
Còn Minh, nhờ quá trình rèn luyện thiền định, dù đối mặt với cái chết cận kề, hắn vẫn giữ được sự bình tĩnh.
Hai tay Minh hóa thành trảo, bấu chặt vào cánh tay đang siết cổ mình.
Thời khắc quyết định sinh tử của Minh và kết quả trận đấu chính là lúc này.
Nếu Minh thành công gây ra thương tổn lớn cho cánh tay Anh Sói, hắn có thể nhân cơ hội đó thoát khỏi sự khống chế của đối thủ.
Hoặc là, Minh sẽ bị Anh Sói siết cổ đến chết trước.
Cả Minh và Anh Sói đều nhận thức rõ điều này.
Thời gian dường như ngưng đọng, từng giây trôi qua chậm đến mức Minh cảm tưởng mỗi giây dài như cả tháng trời.
Từng ngón tay của Minh đang ghim sâu vào thịt cánh tay Anh Sói.
Anh Sói cũng không vì thế mà nới lỏng cánh tay, trái lại càng siết chặt hơn.
Hai bàn tay tổng cộng mười ngón, trừ hai ngón út ra, tám ngón còn lại của Minh đã đâm thủng thịt tay Anh Sói sâu một đốt ngón tay.
Minh giằng mạnh, một mảng thịt lớn trên cánh tay Anh Sói bị xé toạc, khiến hắn đau đớn mà thoáng chốc nới lỏng tay.
Chỉ chờ có thế, Minh nhân cơ hội dùng hai tay tháo thế kẹp cổ của Anh Sói, đồng thời cựa mạnh người, hất Anh Sói ngã xuống, thoát khỏi sự khống chế.
Tuy nhiên, lưng Minh vẫn quay về phía Anh Sói, tạo cơ hội cho hắn tung một cú đạp.
Bị đạp mạnh một cú, Minh bay người, đập sầm vào tường, phát ra tiếng 'uỳnh' lớn.
Cả Minh và Anh Sói đều bật dậy rất nhanh.
Lần này, Minh không còn phòng thủ nữa, cả hai người lao vào tấn công đối phương.
Tốc độ của Minh nhanh hơn Anh Sói, bởi vậy hắn là người chiếm được tiên cơ.
Minh nhắm thẳng vào mặt Anh Sói mà tấn công.
Anh Sói là người giàu kinh nghiệm, hai tay phòng thủ chặt chẽ, dù Minh có nhanh đến mấy cũng không thể phá vỡ thế phòng thủ của hắn.
Minh vẫn tấn công không ngừng, hắn biết nếu dừng lại, Anh Sói có thể nắm được sơ hở để phản công.
Còn Anh Sói vừa phòng thủ, vừa cố gắng thu hẹp khoảng cách từng chút một, không để Minh nhận ra.
Khi đến khoảng cách lý tưởng, Anh Sói đưa thân ra chịu những cú đấm của Minh, đồng thời dùng cùi chỏ huých mạnh vào ngực hắn.
Anh Sói cứ nghĩ có thể đánh trúng Minh, nhưng đôi mắt tinh tường của Minh đã sớm phát hiện ý đồ thu hẹp khoảng cách của hắn, nên đã cảnh giác từ trước.
Cùi chỏ phải của Anh Sói chỉ còn cách ngực Minh chưa đến một centimet đã bị hai tay Minh tóm chặt.
Nhưng Anh Sói đâu chỉ có thế! Tay trái hắn vươn ra, chụp lấy đầu Minh nhấn xuống, đồng thời chân phải nhấc lên, tung một cú lên gối thẳng vào mặt Minh.
Hai tay Minh đẩy xuống chặn cú lên gối của Anh Sói, đồng thời mượn lực, Minh hất ngược người ra sau lộn một vòng.
Trong lúc Minh lộn vòng, chân phải hắn đá trúng cằm Anh Sói, khiến đối thủ liên tục lùi lại.
Trong lúc Anh Sói còn chưa lấy lại thăng bằng, Minh đã lao lên, tung ra chiêu liên hoàn tam cước.
Vào chân, vào bụng, vào mặt Anh Sói, cả ba cú đá liên hoàn của Minh đều trúng đích.
Anh Sói bị Minh đá ngã ngửa xuống sàn, Minh thuận thế đè lên người hắn.
Từng cú đấm của Minh liên tục giáng xuống đầu Anh Sói.
Anh Sói lúc này chỉ có thể ôm đầu chịu trận.
Đến khi Minh thấy Anh Sói đã không còn cơ hội phản kháng, hắn mới dừng lại, đứng dậy giữ khoảng cách rồi hỏi:
- Vừa rồi, mày định siết cổ tao đến chết thật sao?
Anh Sói được Minh buông tha, cũng không tiếp tục giao đấu nữa. Hắn ngồi thở hổn hển, sau đó mới lên tiếng:
- Giám thị trại giam trước đó đã tìm tao, bảo tao phải dùng hết sức đánh với mày, dù có giết chết mày cũng không sao.
Dựa vào câu trả lời của Anh Sói, Minh biết đây là lệnh của sư phụ mình.
Còn tên giám thị trại giam kia chỉ làm theo lệnh, chứ có cho gã ta mười lá gan, gã cũng không dám làm hại Minh.
Mà vì sao sư phụ Minh lại ra lệnh cho tên giám thị trại giam làm như vậy? Chắc chắn là vì sư phụ biết rõ thực lực của Minh thừa sức thắng Anh Sói, muốn Anh Sói ra tay không kiêng nể gì để Minh có thể tiến bộ nhanh hơn.
Minh để lại một câu nói trước khi rời đi:
- Có lẽ ngày mai tao sẽ quay lại!
Minh về thẳng căn phòng cuối cùng nơi sư đồ hắn đang ở.
Vừa bước vào phòng, Minh đã thấy hơn chục cái xác nằm la liệt mà cảnh sát trại giam đang phải dọn dẹp. Hắn không ngờ mình vừa ra khỏi phòng một lát, lại có nhiều kẻ tò mò đến mức này. Đáng tiếc, ngoài Minh ra, bất kỳ tù nhân nào vào đây cũng đều phải bỏ mạng dưới tay sư phụ hắn.
Minh hành lễ chào sư phụ rồi trở về giường mình, nhắm mắt khoanh chân, chuẩn bị nhập thiền.
Lúc này, Minh mới cảm nhận được từng cơn đau ê ẩm do trận chiến vừa rồi gây ra.
Dù cực kỳ đau đớn, nhưng mặt Minh vẫn bình thản như không có chuyện gì, vẫn tập trung tinh thần thiền định như mọi ngày.
Ngay sau khi cảnh sát trại giam dọn dẹp hết những thi thể trong phòng và rời đi, sư phụ mới lên tiếng hỏi Minh:
- Quá trình thực chiến thế nào? Kể ta nghe!
Minh thoát khỏi trạng thái thiền định, mở hai mắt, bắt đầu kể lại chuyện hắn đấu với Anh Sói.
Sư phụ hắn nghe xong gật đầu, nói:
- Không tệ, cũng coi như miễn cưỡng vượt qua. Con chưa học hiểu Hoàng Cực Quyền và Hoàng Cực Cước nên chưa thể sử dụng. Nhưng dù sau này có học được rồi, ở trong nhà tù này cũng không được dùng đến!
Minh tuy không hiểu tại sao sư phụ không cho hắn sử dụng võ công do ông ấy dạy, nhưng hắn cũng không hỏi thêm, mà lập tức đồng ý, vì sự tin tưởng Minh dành cho sư phụ là tuyệt đối:
- Vâng thưa sư phụ!
Sư phụ Minh lại nói:
- Ngày mai tiếp tục! Con hãy tự chủ động đến đó!
Cứ như vậy, Minh hàng ngày lại có thêm một nhiệm vụ là luyện tập thực chiến, nhưng lại không được sử dụng Hoàng Cực Quyền và Hoàng Cực Cước.
Ban đầu, đối thủ luyện tập của Minh chỉ có Anh Sói, sau đó là Minh lấy một địch hai, một địch ba,... Một mình Minh chiến đấu với cả trại giam, bao gồm cả tù nhân và cảnh sát trại giam.
Còn căn phòng của sư phụ Minh, sau ngày hôm đó, không một ai dám bước chân vào.