Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 27: Bước Đầu Khởi Nghiệp
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Minh đến thành phố B, việc đầu tiên hắn làm vẫn là tìm một căn phòng trọ.
Hắn không mất nhiều thời gian đắn đo như lần đến thành phố H nữa, mà dựa vào cảm giác của mình để tìm một nơi có không khí dễ chịu nhất trong thành phố.
Một nơi có không khí dễ chịu không chỉ là nơi trong lành, mà nơi đó còn phải có nhiều sinh khí và năng lượng tích cực.
Nơi phù hợp nhất chính là gần công viên, vừa có nhiều cây xanh, vừa có đông người tập thể dục hàng ngày.
Minh tìm được một căn phòng trọ vừa sạch sẽ, thoáng mát lại gần công viên thành phố B. Tuy giá cả có hơi đắt một chút, nhưng với Minh hiện tại thì chút tiền đó không đáng nhắc đến.
Việc tiếp theo Minh cần làm là xác định rõ con đường mà hắn sẽ đi.
Nói đến con đường nhanh nhất để đạt được mục đích, phải nhắc đến con đường tà đạo cờ bạc.
Nhưng Minh đã thầm hứa trong lòng với sư phụ hắn rằng sẽ cố gắng không đi theo con đường này.
Minh suy nghĩ về những con đường dẫn đến các ngành nghề khác nhau. Mỗi ngành nghề đều có thể đưa hắn đến thành công.
Sư phụ hắn từng nói, với tình trạng của hắn hiện tại, chỉ cần hắn muốn học, thì không gì là không học được, và một khi đã học thì sẽ đạt đến trình độ xuất sắc, cảnh giới thượng thừa.
Minh hoàn toàn tin tưởng vào sư phụ của mình, cũng như tự tin vào năng lực của bản thân hắn.
Cho nên hiện tại, Minh chỉ cần suy nghĩ xem hắn thích gì và muốn làm gì, sau đó sẽ xác định con đường tương lai hắn sẽ đi.
Minh không cần phải suy nghĩ quá lâu, hắn không có nhiều sở thích, còn nếu nói đến đam mê, có lẽ chính là ẩm thực.
Minh tự tin, chỉ cần hắn chịu học thì chắc chắn sẽ trở thành một đầu bếp xuất sắc tầm cỡ thế giới.
Sau khi vạch ra con đường tương lai, Minh quyết định mở một quán ăn nhỏ, sau đó sẽ từ quán ăn nhỏ đó nâng cấp thành nhà hàng, tập trung vào nhà hàng đó để nâng cấp nó lên tầm thế giới. Khi đó, Minh sẽ có thể tiếp xúc với những cao tầng của thế giới, tiếp xúc với những người đẳng cấp trong giới thượng lưu thế giới.
Để làm được như vậy đối với người bình thường có lẽ là không thể, nhưng với Minh lại chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Quyết định đi theo con đường ẩm thực, Minh ngay lập tức đi ra khỏi nhà để tìm kiếm những cuốn sách dạy nấu ăn.
Trên thế giới có vô số món ăn, ẩm thực mỗi nơi đều có đặc sắc riêng, khẩu vị mỗi người mỗi khác, thậm chí là mỗi món ăn lại có nhiều cách chế biến khác nhau.
Minh trước tiên là nếm thử vị nguyên bản của từng nguyên liệu, lưỡi và mũi của hắn đã được luyện đến cảnh giới của thực thần. Nếu sau này gặp được những món ăn đặc biệt do người khác làm, hắn có thể chỉ cần ngửi và nếm thử một chút là đã có thể biết được cách chế biến món đó rồi.
Rồi nhớ kỹ các loại thực phẩm kỵ nhau không thể kết hợp.
Minh lại tìm hiểu khẩu vị của đa số người đang sinh sống trong thành phố B, thấy người thành phố B thích ăn những món đậm đà hương vị, ngoài ra không có gì đặc biệt khác. Cho nên Minh quyết định những món chính cho quán ăn của hắn trước mắt là: thịt kho, ba chỉ quay, bò hầm khoai tây, gà kho gừng, chân giò quay, má heo quay, vịt quay, gà xào sả ớt, thịt bò xào ớt chuông, vịt kho gừng sả.
Tuy là mười món chính, nhưng mỗi món lại có rất nhiều cách làm khác nhau. Minh lại tìm ra công thức nấu ăn mà hắn cho là ngon nhất có thể làm ở thời điểm hiện tại, bằng cách sàng lọc và kết hợp những tinh túy của các công thức lại với nhau.
Vừa luyện tập vừa sáng tạo, Minh cũng dành thêm thời gian để tìm mặt bằng phù hợp, rồi làm những thủ tục đăng ký giấy phép các thứ.
Gần nơi Minh ở có một trường đại học chuyên về thể dục thể thao (Trường S).
Mà thường gần các trường đại học sẽ có một khu phố ẩm thực dành cho sinh viên. Tất nhiên ở đây cũng không phải ngoại lệ. Khu phố ẩm thực trường S nằm ngay cạnh trường luôn.
Trong khu ẩm thực đã có đến sáu quán cơm sinh viên rồi, còn chưa kể đến những quán bún, miến, mỳ các loại khác nữa. Nhưng Minh vẫn quyết định tìm mặt bằng ở đây để mở quán cơm của hắn.
Minh tự tin vào khả năng của mình có thể cạnh tranh với những quán cơm sinh viên này. Hắn không lo không có khách, bởi nếu không có khách thì làm sao có đến sáu quán cơm đang hoạt động ở đây.
Vừa đúng lúc ngay đầu ngõ thứ hai của khu phố ẩm thực trường S có mặt bằng chuyển nhượng. Vị trí khá là đắc địa, chắc chắn giá cả sẽ cao hơn những căn phía bên trong, nên người kinh doanh cần phải cân nhắc kỹ trước khi thuê.
Trùng hợp, điều mà người khác phải tính toán chi li, đắn đo nhiều ngày, lại chẳng là gì đối với Minh. Hắn cũng cảm nhận không khí ở mặt bằng này không có gì bất thường so với những hàng quán xung quanh.
Chỉ là Minh cũng không vội liên hệ ngay với người cho thuê mặt bằng, hắn vẫn cần tìm hiểu thêm một chút thông tin nữa.
Minh vào một quán chè và đồ vặt lề đường ngay gần mặt bằng hắn muốn thuê để tìm hiểu tình hình.
Gọi một cốc chè thập cẩm và hai cái bánh gối, Minh chọn chỗ ngồi gần chỗ cô chủ quán làm việc. Minh dựa vào khuôn mặt trông như hai mươi hai mốt tuổi của mình, giả vờ là sinh viên mới ra trường không lâu, hắn hỏi:
- Đợt này buôn bán được không cô?
Thấy Minh lạ mặt, nhưng cô chủ nghĩ là khách vãng lai, nên vẫn trả lời:
- Thì vẫn đều đều thế thôi cháu! Lứa này ra trường thì lại có lứa khác vào mà!
Minh đáp “vâng” một tiếng rồi im lặng, đợi chè và bánh gối làm xong. Hắn biết không nên hỏi dồn dập, nếu không khéo léo sẽ làm cô chủ khó chịu, dù không thể hiện thái độ ra mặt với khách, nhưng cũng sẽ đề phòng mà không trả lời thành thật.
Đợi cốc chè và bánh gối của Minh được đưa đến, Minh ăn một miếng bánh gối to, vẻ mặt thể hiện sự thoả mãn sung sướng, giả bộ nói:
- Ưm, vẫn ngon như ngày nào!
Cô chủ quán cười tươi lắm, làm nghề buôn bán đồ ăn này, ai mà không thích được người khác khen đồ mình làm ngon cơ chứ. Cô cũng giả bộ nhớ ra Minh, cô hỏi với giọng trách móc:
- Lâu nay đi đâu mà không về ghé quán cô ăn?
Minh lại bịa:
- Thì cháu ra trường rồi mà cô, đi làm ở ngoại thành, bận lắm, hôm nay rảnh chút là về đây ăn này!
Cô cười, lại bắt đầu khoe với những người khác rằng đồ ăn cô làm ngon, có tâm, giá cả lại rẻ, bọn sinh viên ra trường rồi vẫn nhớ, hay quay lại ăn giống như Minh vậy.
Những khách khác cũng chỉ biết ngồi nghe cô nói, đồ ăn của cô chỉ thuộc dạng ăn được, đâu có gì xuất sắc đâu, nhưng có ai ngu đâu mà lại nói ra.
Thấy cô chủ đang vui vẻ, Minh thuận đà khen thêm mấy câu:
- Cốc chè cô múc lúc nào cũng đầy ắp, những quán khác vừa đắt lại toàn đá với đá, sao bằng được cô!
Cô lại nói:
- Cô bán chủ yếu là để cho sinh viên chúng mày ăn, có tính toán đến lời lãi đâu!
Nói chuyện qua lại với cô chủ quán thêm một lúc, Minh mới hỏi đến mặt bằng mà hắn nhắm đến:
- Cháu nhớ chỗ kia làm ăn được lắm mà! Sao lại không làm nữa vậy cô?
Vừa nói, Minh vừa chỉ tay vào mặt bằng đang cho thuê phía đối diện quầy hàng hắn đang ngồi.