Chương 28: Tìm Mặt Bằng

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bà chủ quán nhìn theo hướng Minh chỉ tay, rồi nói với hắn:
- Tại cháu lâu rồi không về đây mà! Quán đông khách mà cháu nhớ là quán bún vịt quay đó. Nhưng nghe nói thằng con út ở quê của hai vợ chồng chủ quán bị ngã xuống sông chết đuối. Thế là hai vợ chồng bỏ về quê nửa năm nay rồi, chưa thấy lên lại. Còn gần đây nhất là bà già kia mở quán cơm, bán vừa đắt, đồ ăn thì vừa dở lại để lâu, thái độ của bà ta cũng chua ngoa không ra gì. Mới được ba tháng mà không trụ nổi nữa nên phải bỏ rồi.
Minh khẽ cười, mục đích hỏi thăm của hắn đã đạt được. Hắn không tiện hỏi giá thuê ngay lúc này, dù giờ có lộ ra chuyện hắn giả vờ từ đầu để moi thông tin từ bà chủ quán thì cũng không sao. Nhưng làm những việc không mang lại kết quả cụ thể thì hắn cũng lười.
Chỉ cần xác định phong thủy của mặt bằng đó không có vấn đề gì là đủ. Còn giá cả, hắn chỉ cần tìm hiểu qua những người môi giới là có thể nắm được.
Minh ăn hết cốc chè và hai cái bánh gối, rồi đứng dậy thanh toán và về phòng trọ. Hắn không cần thiết phải ngồi lại buôn chuyện với bà chủ quán thêm nữa.
Vừa về đến phòng, Minh liền mở mạng xã hội ra, tìm kiếm những bài đăng cho thuê mặt bằng kinh doanh quán ăn quanh khu phố ẩm thực gần trường S.
Giá cả thông qua môi giới đều rơi vào khoảng mười hai triệu một tháng, mà đó chỉ là những mặt bằng thông thường.
Minh tính toán rằng giới môi giới đã đẩy giá những căn này lên ngang bằng với giá những căn có mặt bằng tốt hơn.
Thế nên Minh xác định mặt bằng mà hắn muốn thuê sẽ có giá dao động từ mười hai đến mười lăm triệu một tháng. Số tiền đó không nhỏ, nhưng hợp lý.
Minh lấy điện thoại ra, gọi cho số của chủ mặt bằng mà hắn đã cố tình ghi nhớ trong đầu.
Rất nhanh, đầu dây bên kia đã nhấc máy. Đó là giọng nữ, khoảng ngoài sáu mươi tuổi:
- Alo, ai vậy?
Minh không dài dòng, đi thẳng vào vấn đề ngay:
- Dạ cháu chào cô! Cháu là Minh! Cháu thấy cô có cho thuê mặt bằng kinh doanh quán ăn. Cháu cũng đang muốn mở một quán ăn nhỏ.
Đầu dây bên kia xác nhận lại:
- Cô chào Minh nhé! Cô là Hoa! Cháu gọi đúng người rồi đấy, thuê chỗ cô đảm bảo khách cứ nườm nượp! Lúc nào cháu qua được nhỉ?
Minh không vội vàng, hắn biết nếu hấp tấp thì sẽ bị "chặt chém". Thế nên dù có rảnh, hắn cũng không hẹn gặp cô Hoa ngay, cũng không hẹn cụ thể bao giờ sẽ qua:
- Chắc để mấy hôm nữa cháu qua cô ạ!
Thấy Minh hẹn không cụ thể, cô Hoa dọa ngay:
- Chỗ cô nhiều người muốn thuê lắm. Cháu mà không nhanh thì ai đến trước cô cho thuê trước đấy! Cô không giữ chỗ cho ai đâu!
Minh biết thừa đây là chiêu trò để thúc giục người khác, nhưng hắn vẫn giữ thái độ không vội vàng, bình thản nói:
- Dạ vâng, cháu cũng biết vậy! Nhưng mấy hôm nay cháu cũng không rảnh. Thuê được hay không thì phải xem cái duyên nó có hay không vậy!
Cô Hoa lại vội vàng nói:
- Cháu xem thế nào mà sắp xếp nhé! Nếu hôm nay bận rồi thì xem ngày mai sắp xếp được thì qua cô.
Minh cười thầm trong lòng, biết đầu dây bên kia đang nóng vội hơn hắn. Nhưng sự thật đúng là mặt bằng kinh doanh đó lý tưởng thật, nếu hắn không nhanh thì cũng rất có thể bỏ lỡ. Tuy nhiên, hắn vẫn không hứa hẹn cụ thể:
- Dạ vâng cô! Có gì để cháu cố gắng sắp xếp công việc. Mai cháu báo cô sau nhé! Cháu chào cô ạ!
Đầu dây bên kia đáp:
- Cố gắng sắp xếp nhé cháu!
Minh cúp máy. Hắn không có ý định tìm mặt bằng khác để đề phòng trường hợp mặt bằng kia có người thuê trước, vì cảm giác của hắn mách bảo rằng hắn sẽ thuê được mặt bằng đó.
Lúc này, điều Minh cần lo là giấy tờ để hắn đủ điều kiện kinh doanh quán ăn mà không bị ai bắt bẻ.
Minh lấy điện thoại ra, gọi cho giám thị trại giam thành phố H.
Lúc đưa Minh về quê, ông ta có để lại số điện thoại của mình cho Minh, để khi Minh cần có thể liên hệ được.
Sau hai hồi chuông, đầu dây bên kia nhấc máy ngay:
- Alo, ai vậy?
Minh đáp:
- Là tôi, Nguyễn Tiến Minh đây!
Minh vừa lên tiếng, giám thị trại giam đã nhận ra cậu. Ông ta vội vàng chào:
- Minh thiếu gia, chào cậu! Đây là số của cậu phải không? Để tôi lưu lại!
Minh nói:
- Ừ! Tôi đang ở thành phố B, ông có quan hệ nào ở bên này không? Tôi muốn mở một quán ăn nhỏ!
Nghe Minh nói, giám thị trại giam đã hiểu ý của hắn, ông ta liền nhận lời:
- Dạ vâng! Để tôi sắp xếp! Cậu đang ở đâu? Để làm xong giấy tờ thì sẽ có người mang qua ngay!
Minh đọc địa chỉ cho ông ta:
- Tôi ở nhà số xx, đường yy, gần công viên thành phố B.
Giám thị trại giam đáp:
- Dạ vâng! Cậu có cần tôi giúp gì nữa không?
Minh đáp:
- Tạm thời chưa cần! Nếu có gì tôi sẽ liên lạc lại!
Nói rồi, Minh chủ động cúp máy trước. Việc chuẩn bị các giấy tờ để mở quán ăn đối với nhiều người sẽ cần rất nhiều thời gian và tiền bạc. Nhưng đối với Minh, mọi chuyện lại chỉ cần giải quyết bằng một cuộc điện thoại ngắn.
Không còn việc gì nữa, Minh ngồi trên giường, bắt đầu tu luyện thiền định. Từ lúc ra tù cho đến nay, không một ngày nào hắn bỏ bê tu luyện.
Minh chủ yếu luyện thiền và dưỡng sinh. Còn luyện lục căn và võ công thì hắn đã đạt tới giới hạn rồi, hàng ngày chỉ cần luyện qua một lần để không bị thụt lùi là đủ. Thi thoảng hắn cũng ra ngoài chạy bộ để đổi mới cách rèn luyện sức bền và sự dẻo dai.
Sang ngày hôm sau, buổi sáng, ngoài thời gian ăn sáng, Minh vẫn dành thời gian để thiền và dưỡng sinh.
Phải đến buổi trưa, sau khi ăn cơm xong, Minh mới gọi điện cho cô Hoa, chủ mặt bằng hắn muốn thuê.
Đầu dây bên kia bắt máy ngay:
- Alo, Minh phải không? Hôm nay rảnh rồi chứ?
Minh vẫn giả bộ nói:
- Dạ cháu vẫn còn nhiều việc lắm, tranh thủ thời gian nghỉ trưa nên mới gọi cho cô thôi!
Cô Hoa tiếp tục hỏi:
- Vậy giờ Minh qua chỗ cô nhé! Tranh thủ một lát là xong ngay ấy mà!
Minh tỏ ra bất đắc dĩ, đáp:
- Cháu chịu khó một chút vậy! Nhưng hai giờ chiều là cháu phải đi rồi!
Cô Hoa ở đầu dây bên kia nghe Minh nói vậy thì vội vàng đáp:
- Được mà được mà, qua cô cháu mình nói chuyện một chút là xong ngay ấy mà!
Minh đáp "vâng" một tiếng rồi cúp máy. Hắn lấy xe đi đến chỗ mặt bằng mà hắn định thuê.
Tuy nhiên, Minh vẫn đi từ từ, không hề tỏ ra vội vàng. Hắn nghĩ, chỉ cần giá thuê không quá đáng, thì hắn sẽ thuê mặt bằng đó. Hơn nữa, người vội là cô Hoa, dù mặt bằng của cô có ở vị trí đắc địa, nhưng một ngày không có người thuê thì cô sẽ mất đi một ngày tiền.
Minh vừa đến nơi, đã thấy một người phụ nữ khoảng sáu mươi tuổi đang chờ sẵn ở đó. Đoán chắc là cô Hoa, Minh liền lên tiếng chào hỏi trước:
- Cô Hoa phải không ạ?
Thấy có người hỏi mình, cô Hoa nhìn Minh và hỏi lại:
- Minh phải không?
Minh cười gật đầu, đáp "vâng" một tiếng.
Cô Hoa cười tươi, hỏi:
- Còn trẻ như vậy, đã có vợ con gì chưa?
Minh không trả lời câu hỏi xã giao đó, mà đi thẳng vào chuyện chính:
- Cô cho cháu vào xem mặt bằng trước đi ạ!
Cô Hoa đáp:
- Đây đây, làm gì mà vội thế!
Cô nói Minh vội nhưng người vội thật sự lại là cô. Tay cô đã đẩy cửa bước vào trong trước rồi.
Minh đi vào bên trong, bên tai hắn là những lời cô Hoa thao thao nói về lợi ích khi thuê mặt bằng của mình: "Nào là mặt bằng rộng rãi có thể đặt được nhiều bàn ghế bên trong, nào là người thuê trước làm ăn khá lắm, nào là sạch sẽ, ..."
Minh không để tâm những gì cô Hoa nói, mấy lời quảng cáo đó thì ai mà chả nói được.
Minh dựa vào khả năng quan sát của mình, trong đầu hắn đang sắp xếp nội thất cho quán ăn.
Tham quan hết một vòng, Minh và cô Hoa ngồi xuống để nói về chuyện hợp đồng. Cô Hoa mở lời trước:
- Đấy, cháu đã đi xem qua mặt bằng rồi đó. Chỗ này cô cho thuê là mười tám triệu một tháng, cháu thấy được thì cô cháu mình ký hợp đồng luôn!
Nói rồi, cô Hoa đã lấy tờ hợp đồng mà cô chuẩn bị sẵn ra, chỉ chờ Minh ký mà thôi.
Minh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, hắn bình thản lấy điện thoại từ trong túi quần ra, xem giờ, rồi nói:
- Cũng gần đến hai giờ rồi ạ! Cháu phải đi rồi! Cô cho cháu chút thời gian suy nghĩ nhé! Có gì cháu sẽ gọi cô sau ạ!
Dứt lời, Minh làm bộ dạng đứng lên đi về.