Chương 30: Chuẩn Bị

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh không trêu Linh nữa, hắn nói với bốn nhân viên:
- Được rồi, bốn đứa vào dọn cơm đi. Ngày mai quán mình mới đi vào hoạt động, còn hôm nay anh cho mấy đứa ăn thử đồ ăn của quán. Mấy đứa ăn xong thì góp ý thêm cho anh.
Minh ngồi vào bàn số một của quán. Hắn đã nấu xong bữa ăn, vậy nên việc nhân viên dọn dẹp là điều hiển nhiên. Nếu mọi việc đều do hắn làm, thì thuê nhân viên để làm gì nữa?
Bốn nhân viên của Minh nhanh chóng dọn cơm và thức ăn ra. Từ lúc Minh bắt đầu nấu, mùi thơm đã lan tỏa khắp nơi, khiến cả bọn thèm chảy nước miếng.
Ngoài cơm cho năm người và mười món chính của quán, Minh chỉ làm thêm một món củ quả luộc chấm muối vừng. Những món chính đã đủ độ béo ngậy, hắn không cần thiết phải xào thêm rau, hơn nữa hắn cũng thích hương vị của rau luộc hơn rau xào.
Cơm mỗi người chỉ một bát vơi, vì đã có quá nhiều thức ăn.
Minh Anh chủ động múc cơm cho mọi người. Sau đó, từng người lần lượt mời cơm nhau, cho thấy cả bốn nhân viên của Minh đều rất nề nếp, gia giáo.
Chỉ đến khi Minh lên tiếng: “Mấy đứa ăn cơm đi” rồi động đũa gắp món đầu tiên, bốn nhân viên của hắn mới động đũa.
Tuy nhiên, cả bốn nhân viên của Minh chỉ giữ được thái độ lịch sự trước khi ăn. Khi miếng thức ăn đầu tiên được đưa vào miệng, cả bốn đôi mắt đều mở to hết cỡ, đồng tử sáng bừng vì kinh ngạc. Mặc dù khi ngửi mùi hương và nhìn màu sắc món ăn, cả bốn đã xác định trong lòng rằng Minh nấu ăn rất ngon, nhưng họ không ngờ lại ngon đến mức vượt xa mọi giới hạn.
Cả bốn nhân viên của Minh đều không giữ được sự từ tốn nữa, đứa nào đứa nấy đều như những con heo con đang đói, lao vào thức ăn trên bàn.
Chưa đến mười phút, toàn bộ thức ăn Minh chuẩn bị buổi trưa đã hết sạch, ngay cả đĩa cũng bị Hoàng và Dũng liếm sạch bong.
Còn Minh Anh và Linh, vì là con gái nên vẫn cố giữ ý tứ một chút, nhưng hai cô bé nào có nhớ được hình ảnh mình vừa tranh giành thức ăn ra sao.
Dù chỉ còn cơm trắng trong bát và chút nước canh củ quả luộc, Minh vẫn từ tốn ăn từng đũa, gương mặt điềm tĩnh không hề biểu lộ chút cảm xúc khó chịu nào.
Bốn nhân viên của Minh nhìn cảnh hắn vẫn bình thản ăn cơm thì cảm thấy xấu hổ, không ai lên tiếng nói một lời nào.
Ăn xong cơm, Minh lại múc một bát nước canh để uống. Sau khi dùng bữa xong, hắn mới lên tiếng:
- Được rồi! Anh ăn xong rồi! Trong lúc ngồi nghỉ ngơi cho xuôi cơm, mấy đứa cho anh nhận xét về đồ ăn anh làm đi, cho anh góp ý cần cải thiện gì không.
Cả bốn nhân viên của Minh lại nhao nhao lên, không ngờ chỉ trong một bữa ăn mà họ đã vô tình gắn kết và thân thiết với nhau đến vậy.
Hoàng và Dũng không nói được gì nhiều, chỉ liên tục khen: “Ngon, ngon, ngon lắm anh ạ...”
Minh Anh lại nói:
- Hai cái thằng này, chỉ biết ăn thôi. Đồ ăn anh Minh làm không chỉ dừng lại ở từ ngon nữa rồi, nó đã vượt xa mức ngon, phải nói là 'wow' mới đúng.
Linh thì giơ ngón cái lên, giọng lí nhí cực kỳ dễ thương:
- Siêu cấp vip pro!
Thế là Hoàng và Dũng lúc này mới phụ họa theo:
- Đúng đúng đúng! Đồ ăn anh làm phải ngang tầm đầu bếp thế giới/ Em chưa bao giờ ăn món nào ngon như mấy món anh làm/ Trình độ của anh có mở nhà hàng năm sao cũng đông khách...
Minh chỉ cười nhạt rồi nói:
- Ý anh là các em cho anh cảm nhận chi tiết lúc ăn, bỏ qua mấy câu tâng bốc đó đi!
Cả bốn nhân viên của Minh khi nghe hắn nói vậy đều tưởng rằng Minh đã quá quen với những lời khen đó rồi. Thật ra, tâm Minh giờ đây lặng như nước, việc được khen hay không đối với hắn không còn quan trọng. Điều quan trọng là cảm nhận thật sự của từng người đối với món ăn hắn làm.
Cả bốn nhân viên bắt đầu suy nghĩ, Dũng là người lên tiếng đầu tiên:
- Cái món thịt kho đấy, em chưa từng được ngửi loại thịt kho nào lại thơm như vậy, màu sắc cũng cực kỳ ngon mắt, khi đưa miếng thịt vào miệng cảm thấy thịt mềm tan, không dai không khô, nước sốt ngấm trong thịt chảy ra mặn mặn ngọt ngọt,... Lúc đó em cảm tưởng như tâm hồn mình lạc vào thế giới tiên cảnh, chỉ muốn tận hưởng cái cảm giác ấy mãi thôi.
Hoàng cũng lên tiếng ngay sau đó:
- Em cũng cảm thấy giống như Dũng, vịt quay anh làm thơm nức mũi, cắn miếng thịt vào miệng thấy lớp vỏ ngoài giòn tan, thịt bên trong mềm ngọt mọng nước hòa quyện hoàn hảo cùng các loại gia vị, khiến em đến giờ vẫn thèm, ...
Minh Anh cũng nói:
- Món thịt bò xào ớt chuông của anh đúng đỉnh, em không biết phải diễn tả như nào về độ ngon của nó, nếu phải chấm điểm cho món đó thì là dương vô cùng trên mười,...
Linh vẫn lí nhí nói với giọng dễ thương:
- Tuyệt vời hoàn hảo, không có gì để chê!
Minh lúc này lại lắc đầu. Hắn nghĩ mình đã sai khi hỏi ý kiến bốn đứa này, cả bốn đều chỉ là người bình thường, đâu phải thần ăn mà có thể cảm nhận rõ hương vị các món ăn hắn làm để góp ý cho hắn. Chỉ là Minh không biết rằng, cứ hễ ai đã ăn đồ ăn do hắn nấu sẽ bị “sang mồm”, khó lòng ăn được đồ ăn người khác làm nữa. Có chăng, phải là đồ ăn của những đầu bếp xuất sắc trên thế giới mới có thể khiến họ vừa ý.
Minh nói với bốn nhân viên của mình:
- Thôi được rồi, mấy đứa dọn dẹp rồi về đi, chiều tối lại qua đây thử món giúp anh!
Ban đầu, Minh định chỉ làm mười món chính, còn các món phụ và rau sẽ thay đổi theo từng ngày, từng mùa. Nhưng sau đó hắn nghĩ lại và quyết định thêm vào những món đặc biệt, tuy không làm hàng ngày, nhưng khách có thể đặt trước để hắn chế biến, như: heo sữa quay, gà nướng lá sen, sườn bò BBQ, cá tầm nướng đủ loại, vịt bát bảo,...
Ngoài ra, nếu khách có yêu cầu những món khác, chỉ cần hắn biết làm và có đủ nguyên liệu, thì hắn sẽ thực hiện.
Tối hôm đó, Minh không chuẩn bị cơm nữa, hắn chỉ làm những món đặc biệt cho bốn nhân viên ăn thử. Tình hình vẫn y hệt như lúc trưa: bốn nhân viên của Minh hệt như hổ đói, càn quét thức ăn trên bàn mà không thèm để ý đến hình tượng bản thân.
Cả bốn ăn xong thì vẫn như lúc trưa, không thể đưa cho Minh bất kỳ lời khuyên nào, chỉ biết khen tay nghề nấu nướng của hắn là đỉnh của đỉnh mà thôi.
Minh lại để nhân viên dọn dẹp, rồi bảo họ về, nhắc nhở ngày mai quán bắt đầu hoạt động phải đến đúng giờ.
Đến ngày hôm sau, Minh dậy sớm để nhận thực phẩm do nhà cung cấp giao đến. Hắn kiểm tra kỹ một lượt, thấy tất cả đều đáp ứng yêu cầu của mình thì hài lòng gật đầu thanh toán tiền hàng của ngày hôm nay.
Minh bắt tay vào chuẩn bị đồ ăn để bán. Hắn dự định trưa nay chỉ làm một trăm suất ăn, để nhân viên có thể thích nghi và làm quen dần.
Ba món: thịt kho, bò hầm khoai tây, vịt kho gừng sả là Minh mang bếp ra ngoài làm trực tiếp, còn những món khác thì hắn vẫn làm ở bếp trong.
Minh như có ba đầu sáu tay, tốc độ làm việc của hắn vô cùng nhanh. Chưa đến chín giờ sáng, ngoài mười món chính, Minh còn làm thêm cả năm món phụ và ba món rau, tất cả đều đã xong.
Thậm chí ngay cả thức ăn cho nhân viên hắn cũng đã làm xong. Hôm nay, nhân viên của hắn chỉ có hai món là khoai tây thái sợi sốt thịt băm và thịt bò xào lúc lắc, còn rau thì hắn cho nhân viên chọn trong ba món rau đã làm cho khách.
Đến khi nhân viên của Minh đến đông đủ, hắn để họ dọn thức ăn vào tủ giữ nhiệt. Riêng thức ăn ở ba bếp kho thì không múc sang tủ giữ nhiệt mà để lại trong bếp.
Sau đó, Minh tháo tạp dề, đi vào nhà vệ sinh tắm qua, rồi bảo nhân viên dọn cơm ra ăn trước, sau đó mới đón khách.
Đến mười một giờ, Minh mở nắp nồi thịt kho ra, để mùi hương hấp dẫn của món ăn thay hắn lan tỏa ra ngoài mời khách vào.