Chương 40: Tôi Luyện

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh dành trọn một ngày để xem các bộ phim về cờ bạc và nghiên cứu những chiêu thức, kỹ thuật cờ bạc được thể hiện trong đó.
Đến lúc này, Minh mới hiểu vì sao sư phụ lại truyền cho hắn tà thuật “Nhiếp hồn đại pháp”.
Dù sư phụ từng nói không muốn hắn lại bị cờ bạc cuốn vào, nhưng thực tế, sư phụ biết chắc rằng sớm muộn gì hắn cũng phải đặt chân vào sòng bạc. Bởi lẽ, đó chính là định mệnh, là số phận của hắn – đệ tử của trùm cờ bạc lừng danh thế giới.
Theo Minh, chỉ cần dựa vào tà thuật này, hắn đã đủ sức tung hoành trong giới cờ bạc.
Tuy nhiên, Minh vẫn nghiên cứu và sáng tạo ra những chiêu thức cờ bạc riêng. “Nhiếp hồn đại pháp” chỉ nên được dùng làm con bài tẩy cuối cùng của hắn mà thôi.
Mười bộ bài (tổng cộng một trăm lá) cùng với ba trăm sáu mươi con xúc xắc đã bị Minh chơi đến hỏng. Lúc này, hắn hoàn toàn tự tin vào kỹ thuật của mình, tuy nhiên vẫn cần phải tích lũy thêm kinh nghiệm.
Minh tìm đến nút bấm cạnh giường của sư phụ hắn – đó là cách sư phụ thường dùng để gọi giám thị trại giam.
Chỉ hai phút sau, giám thị trại giam đã có mặt trước mặt Minh:
- Thiếu gia có gì cần phân phó ạ?
Minh đứng dậy, bước xuống giường, mặt không chút biểu cảm, nói:
- Phiền ông đưa tôi đi dạo khắp các sòng bạc ở thành phố H, từ lớn đến nhỏ, không bỏ sót sòng nào!
Điểm đến đầu tiên mà giám thị trại giam đưa Minh là casino TD – sòng bạc lớn nhất thành phố H.
Minh không để ông ta lái xe thẳng vào mà dặn dừng ở bên đường đối diện casino, để hắn trước tiên quan sát từ bên ngoài.
Lục căn của Minh đã được tôi luyện đến cảnh giới siêu việt. Đôi mắt và đôi tai của hắn tuy không thể sánh với thiên lý nhãn và thuận phong nhĩ, nhưng ở khoảng cách này, chỉ cần Minh tập trung, hắn hoàn toàn có thể nhìn thấu và nghe rõ, thậm chí còn rõ hơn cả người bình thường khi đứng ngay trước cổng.
Casino này được xây dựng xa hoa là thế, tất nhiên không thể thiếu đi yếu tố phong thủy.
Ngay bên ngoài cửa casino có đặt một bức tượng đồng to cỡ một người đàn ông trưởng thành cao lớn, gương mặt không rõ. Tuy là vật chết, nhưng toàn thân bức tượng lại tỏa ra từng luồng sát khí vô hình, áp đảo khí thế của những con bạc khi đến casino. Ấy vậy mà nhiều con bạc khi đến đây lại vì yếu tố tâm linh mà vái lạy, cầu khẩn bức tượng này.
Bên cạnh cửa chính còn có một cửa hông, ở rìa cửa hông casino có thờ một bức tượng nhỏ. Bức tượng này mới là sinh cơ duy nhất cho các con bạc khi đến đây chơi. Nhưng thường thì các con bạc đều bỏ qua bức tượng nhỏ này, hoặc là vái lạy bức tượng lớn rồi mới sang đến bức nhỏ.
Tại sao lại nói bức tượng nhỏ là sinh cơ duy nhất của con bạc khi bước vào casino này? Đó là bởi thế trận phong thủy “cửu tử nhất sinh” được bày ra ở hai cánh cửa này.
Các họa tiết hoa văn bên ngoài casino vô cùng sặc sỡ, nhưng ẩn chứa trong đó là vô số những hình ảnh đầu lâu đang há miệng hút đi tài vận của những người đến đây. Chỉ có một góc nhỏ chỗ bức tượng nhỏ mới thoát được thế trận phong thủy này, nhưng điều tiên quyết là không được để bức tượng lớn bên ngoài phá hết vận khí.
Minh ngắm nhìn người qua kẻ lại, hắn đặc biệt lưu tâm đến những kẻ có thể nhìn thấu thế trận phong thủy này. Bởi hắn biết, những kẻ này chính là các lão thiên (có thể hiểu là tay bịp bợm) vào casino để kiếm tiền.
Minh biết rằng các sòng bạc lớn trên thế giới vẫn luôn tôn trọng những lão thiên. Những lão thiên khi bước vào các sòng bạc lớn này đều được tiếp đãi như khách quý, và chỉ cần họ không ngồi vào bàn chơi, các chủ sòng bạc còn phải cảm tạ họ nữa.
Nhìn thấu bố cục phong thủy của casino, Minh nói với giám thị trại giam:
- Chúng ta vào thôi! Đi dạo một vòng!
Chiếc Maybach S680 đời mới nhất của giám thị trại giam dừng trước cửa chính casino. Ông chủ casino cùng các quản lý cấp cao đã ngay lập tức ra nghênh đón.
Minh biết rằng ngay từ lúc bọn họ dừng xe ở phía đối diện để quan sát, đã có người báo cáo vào bên trong rồi.
Đây chính là sự tôn trọng dành cho những người có quyền lực, mà quyền lực và mối quan hệ của giám thị trại giam thành phố H không hề nhỏ.
Minh cùng giám thị trại giam bước ra khỏi xe. Khí chất của Minh bất phàm, không hề bị bố cục phong thủy của casino ảnh hưởng.
Ông chủ casino nở một nụ cười nịnh nọt, bước lên chào hỏi:
- Anh Thành, thật vinh dự khi anh ghé thăm casino của tôi!
Ông chủ casino chào hỏi giám thị trại giam xong thì nhìn sang Minh, gật đầu một cái coi như chào hỏi. Ông ta cho rằng vì chưa quen biết, như thế là đã đủ tôn trọng đối với Minh rồi.
Minh biết rằng hiện tại hắn vẫn chưa có gì đáng kể, sự tôn trọng hắn nhận được là do đang đứng cạnh giám thị trại giam thành phố H mà có. Do đó, hắn không hề để tâm đến thái độ của người khác đối với mình.
Thấy Minh vẫn giữ im lặng, không nói gì, giám thị trại giam lên tiếng:
- Ông chủ Hoa khách sáo quá!
Thế lực của ông chủ casino lớn nhất thành phố H đâu phải nhỏ, đứng sau ông ta là người mà đến cả giám thị trại giam cũng không thể chọc vào! Do đó, khi giám thị trại giam không thấy Minh tỏ thái độ gì, ông ta cũng phải tôn trọng lại ông chủ casino.
Thấy được sự tôn trọng từ giám thị trại giam, ông chủ casino cười tươi, nói:
- Đâu có! Đâu có! Anh Thành, mời vào!
Nói rồi, ông ta lại ra lệnh cho thuộc hạ:
- Mang cho anh Thành hai trăm triệu chip!
Sau đó, ông chủ casino nói tiếp với giám thị trại giam:
- Anh Thành, số chip này là casino tặng anh. Anh cứ chơi thoải mái, thắng thì anh cứ giữ, thua thì tôi lại cho người mang ra tiếp cho anh!
Lời ông chủ casino là vậy. Nhưng thực chất, làm sao casino có thể để giám thị trại giam thua trong ngày hôm nay? Nhất định phải để ông ta thắng, thậm chí thắng đậm. Như vậy mới khiến giám thị trại giam vui. Bỏ ra mấy trăm triệu, thậm chí vài tỷ đối với casino không thấm vào đâu. Đổi lại, casino sẽ có được lợi ích lâu dài. Ông chủ casino nào dại gì mà không làm.
Lần này, giám thị trại giam còn chưa kịp lên tiếng, Minh đã chủ động nói trước:
- Mục đích hôm nay chỉ là tham quan, vào trong đi dạo một vòng là được rồi!
Ý của Minh đã thể hiện rất rõ ràng. Nếu hắn đã không có ý định chơi, giám thị trại giam cũng sẽ không nhận số chip đó. Giám thị trại giam nói:
- Ông chủ Hoa không cần phải khách sáo như vậy! Hôm nay chúng tôi chỉ đi dạo một lát. Nếu muốn chơi, chúng tôi sẽ tự đổi chip, không thể chiếm lợi của ông chủ Hoa được!
Ông chủ sòng bạc nói:
- Đâu có chiếm lợi gì chứ! Anh Thành và bạn nếu muốn tham quan thì tôi xin tự mình dẫn đường!
Ba người cùng nhau đi vào bên trong casino. Minh để giám thị trại giam và ông chủ casino đi phía trước, còn hắn đi phía sau.
Bên trong casino, ánh đèn luôn sáng, lại không có đồng hồ, không cách nào phân biệt được ngày đêm. Các họa tiết đỏ và đen đan xen xoay quanh nhau, tạo thành một vòng xoáy về phía trung tâm sảnh. Sự kết hợp phong thủy như vậy khiến các con bạc khi đã vào casino bị cuốn vào vòng xoáy đỏ đen, quên mất thời gian lối về, chỉ đến khi thua sạch túi rồi mới có thể rời đi.
Minh nhìn qua một lượt. Trong casino này không những có các bàn chơi trực tiếp, mà còn có nguyên một hệ thống máy đánh bạc đủ các loại trò chơi như bắn cá, quay xèng,...
Mỗi người mỗi tính, mỗi người mỗi suy nghĩ, con bạc cũng vậy. Có người thích chơi trực tiếp, có người lại thích may rủi với máy. Nhưng cho dù chơi ở đâu, thua cuộc vẫn luôn là kết cục mà con bạc phải nhận.
Tất cả các máy đánh bạc trong casino không những được cài thuật toán để casino luôn có lãi, mà còn có một phòng kỹ thuật để các kỹ thuật viên giám sát người chơi và khống chế các máy đánh bạc.
Còn trên các bàn cược trực tiếp, các dealer chia bài có thể không am hiểu kỹ thuật gian lận như các lão thiên. Nhưng bên cạnh mỗi dealer, luôn có các công cụ giúp họ gian lận, thắng tiền về cho casino.
Khi đi đến trung tâm sảnh tầng một của casino, Minh dừng lại, không tiếp tục đi nữa. Hắn muốn thử thách khả năng nghe, nhìn và ghi nhớ của mình.
Đứng im bất động ở giữa sảnh tầng một casino trong một phút, Minh xoay người rời đi. Mục đích hắn vào đây đã đạt được, không cần thiết phải ở lại trong casino này thêm một phút giây nào nữa.