Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 41: Cao Thủ
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 41 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thấy Minh quay người bước đi, nhân viên sòng bạc lập tức báo tin cho ông chủ và giám thị trại giam.
Giám thị trại giam vội vã chào ông chủ sòng bạc để đi cùng Minh:
- Ông chủ Hoa, hôm khác có dịp tôi sẽ mời ông một bữa nhé! Giờ tôi phải đi rồi!
Dứt lời, giám thị trại giam không chờ ông chủ sòng bạc kịp phản ứng, đã chạy ngay ra ngoài, rời đi cùng Minh.
Hành động bất ngờ của giám thị trại giam khiến ông chủ sòng bạc vô cùng băn khoăn. Ông ta tự hỏi rốt cuộc Minh là ai, tại sao một người có quyền thế lớn như giám thị trại giam cũng phải chạy theo và nghe lời hắn.
Tuy nhiên, ông chủ sòng bạc cũng đủ thông minh và tinh tế, nên không chạy theo níu kéo Minh và giám thị trại giam làm gì. Ông ta cũng sẽ không cho người điều tra Minh, bởi vì ông ta tin rằng sau này tự khắc sẽ có người nói cho ông ta biết. Như vậy, ông ta vừa tránh được việc đắc tội với người không nên đắc tội, vừa được lòng Minh.
Giám thị trại giam chạy đến sánh bước cùng Minh. Ông ta biết chuyện Minh làm không nên hỏi nhiều, dù trong lòng đang vô cùng thắc mắc vì sao Minh lại ra ngoài nhanh như vậy, ông ta cũng không lên tiếng hỏi.
Trái lại, Minh lại là người lên tiếng khi cả hai vẫn đang bước đi song song:
- Ở trong tù hơn ba năm, hôm nay tôi mới biết ông tên là Thành!
Giám thị trại giam thấy Minh nhắc đến tên mình thì cười nịnh nọt:
- Thưa thiếu gia, tôi tên Thành, Phạm Hữu Thành ạ!
Minh không nói gì thêm, hắn nhắm mắt lại và bước đi. Dù không cần nhìn, hắn vẫn có thể đi lại bình thường. Như vậy, hắn vừa có thể tĩnh tâm vừa di chuyển.
Chiếc Maybach S680 còn chưa kịp đánh ra bãi gửi xe đã phải quay trở lại. Minh và giám thị lên xe, điểm đến tiếp theo là sòng bạc lớn thứ hai thành phố H - sòng bạc HP.
Tất cả những hành động của Minh ở sòng bạc TD lại một lần nữa được lặp lại tại sòng bạc HP. Không chỉ ở sòng bạc TD và HP, mà tất cả các sòng bạc lớn nhỏ, từ hợp pháp đến hoạt động ngầm trong thành phố H, Minh đều thực hiện những hành động y hệt.
Không nói đến con người, quy mô và cách thức hoạt động của các sòng bạc. Chỉ riêng về yếu tố phong thủy, đã chẳng có sòng bạc nào bố trí giống sòng bạc nào. Có chăng điểm giống nhau là ở chỗ hút cạn khí vận của các con bạc.
Nhắc đến phong thủy, các sòng lớn còn đỡ, thế trận phong thủy bày ra chỉ là cửu tử nhất sinh. Còn các sòng nhỏ và sòng hoạt động ngầm, thế trận phong thủy đều là thập tử vô sinh.
Đi hết một vòng tất cả các sòng bạc trong thành phố H thì cũng đã gần tối, giám thị trại giam liền ngỏ ý mời Minh ăn cơm ở nhà hàng bên ngoài:
- Minh thiếu gia, chúng ta đi ăn tối ở Nhà hàng Thành phố nhé! Để tôi gọi điện đặt bàn!
Được mang cái tên Nhà hàng Thành phố thì chắc chắn dịch vụ và đồ ăn của nhà hàng đó phải xếp hạng nhất nhì trong thành phố. Người bình thường thậm chí cả đời cũng chưa từng được đặt chân vào.
Nhưng Minh lại không thèm để ý, hắn nói với giám thị trại giam:
- Chúng ta trở về sòng bạc của gã đầu trọc hồi trưa, rồi ăn tối ở đó!
Sòng bạc của gã đầu trọc mà Minh nhắc đến là một sòng bạc ngầm, nhưng quy mô không hề nhỏ chút nào, nằm trong top năm sòng bạc lớn nhất thành phố H. Ông chủ ở đó là một gã béo trọc đầu, mọi người thường gọi ông ta là ông chủ Thọ hoặc anh Thọ.
Giám thị trại giam không hiểu vì sao Minh lại muốn quay về sòng bạc ngầm đó, nhưng ông ta biết Minh giống với sư phụ hắn, không thích người khác hỏi nhiều. Bởi vậy, chỉ cần không phải việc quan trọng, ông ta cũng sẽ không vì chút tò mò mà hỏi Minh làm gì.
Xe vừa dừng trước cửa sòng bạc, ông chủ Thọ đã đứng sẵn bên ngoài để đón hai người:
- Anh Thành, Thiếu gia Minh, hai người quay lại thật đúng là vinh hạnh của sòng bạc! Nhất định phải để tôi mời hai người ăn tối!
Thấy Minh không nói gì, giám thị trại giam liền đáp:
- Vậy chúng tôi không khách sáo với ông chủ Thọ nữa!
Ông chủ Thọ ngửa mặt lên cười lớn ha hả:
- Xin mời! Xin mời!
Ba người ngồi trong phòng riêng ăn tối. Minh giữ thói quen im lặng khi ăn. Bởi vậy, giám thị trại giam cũng không nói lời nào. Như vậy, ông chủ Thọ lại càng không dám hé răng nửa lời.
Bỗng nhiên, Minh có vẻ như đã dùng bữa xong, hắn lên tiếng:
- Ông chủ Thọ chắc đang thắc mắc tôi là ai mà lại đi cùng anh Thành phải không?
Nghe Minh bất ngờ hỏi mình, ông chủ Thọ hơi giật mình, vội vàng xua tay:
- Không có, không có!
Minh lại cố tình bẻ cong lời nói:
- Như vậy là ông chủ Thọ không coi tôi ra gì rồi. Sự tôn trọng mà ông chủ Thọ dành cho tôi tất cả là vì nể mặt anh Thành. Chứ đối với ông chủ Thọ thì tôi chẳng là cái gì cả, phải không?
Bị Minh vặn vẹo lời nói, ông chủ Thọ chỉ có thể giơ hai tay xua liên tục:
- Không phải... Không phải... Minh thiếu gia, cậu đừng có hiểu lầm!
Minh lại nói:
- Thật ra ông chủ Thọ suy nghĩ như thế là đúng! Thân phận tôi cũng chẳng là cái gì trong mắt ông chủ Thọ! Tôi chỉ là tù nhân cũ trong trại giam của anh Thành đây mà thôi!
Lời của Minh vừa dứt, miệng ông chủ Thọ há hốc vì kinh ngạc, chữ “hả” chút nữa thì buột ra khỏi miệng ông ta.
Tuy nhiên, ông chủ Thọ cũng nhanh chóng điều chỉnh lại biểu cảm. Có thể những lời Minh nói là sự thật, nhưng đó chỉ là một phần nhỏ trong toàn bộ sự thật mà thôi. Chứ không thì làm gì có tù nhân nào có thể khiến cả giám thị trại giam phải cúi mình lái xe cho.
Nghĩ vậy, ông chủ Thọ nói với Minh:
- Minh thiếu gia nói đùa rồi, tất cả mọi người đến đây đều là khách của tôi, tôi đều phải tôn trọng. Hơn nữa, khí chất của thiếu gia thể hiện ra, giống hệt khí chất của những vị khách quý của sòng bạc. Bởi vậy, sự tôn trọng của tôi đối với thiếu gia luôn luôn đặc biệt!
Minh cười nhạt, hắn đứng dậy, vừa bước ra ngoài vừa nói:
- Nghe đồn hôm nay trong sòng bạc của ông chủ Thọ có một trận bắt bịp!
Thật ra Minh chẳng nghe ai đồn cả. Dành cả một ngày đi dạo hết các sòng bạc trong thành phố H, hắn đâu nói chuyện với ai, cũng chẳng nghe ai nói chuyện gì.
Việc biết được tối nay tại sòng bạc này có một trận bắt bịp, tất cả là do suy đoán của hắn khi quan sát sòng bạc này hồi trưa.
Ông chủ Thọ im lặng. Trận bắt bịp tối nay rất quan trọng, có người thuê một nhóm bịp đến để phá sòng bạc của ông ta. Nếu để những tay bịp này biết được ý đồ bắt bịp của mình, làm sao ông ta có thể khiến kẻ thù phải trả giá được nữa.
Thấy ông chủ Thọ im lặng, Minh lại lên tiếng:
- Hồi trưa, khi tôi cùng anh Thành qua sòng bạc, ông chủ Thọ có chủ động tặng chip cho anh Thành chơi. Không biết bây giờ, ông chủ Thọ có thể tặng tôi vài con chip để chơi không?
Lúc này, ba người đã đi ra khỏi cửa phòng ăn riêng, đi xuống sảnh tầng một của sòng bạc.
Ông chủ Thọ vẫn im lặng, ông ta đang tập trung phân tích những lời Minh nói.
Có câu: “Người nói vô tâm, người nghe hữu ý”. Những lời nói càng thẳng thắn, lại càng khiến những người thích suy diễn phải vắt óc suy nghĩ mà không tìm ra được.
Minh lại tiếp tục lên tiếng, chỉ là lần này hắn lên tiếng để kéo ông chủ Thọ ra khỏi dòng suy nghĩ miên man không hồi kết:
- Bàn xúc xắc đầu tiên, kết quả là ba bốn sáu, mười ba điểm tài... Bàn roulette thứ tư, kết quả về ba mươi hai điểm... Bàn baccarat thứ bảy, kết quả hòa... Bàn blackjack thứ ba, người chơi tất thua, rút hai lá thì chỉ được mười bảy điểm, lá tiếp theo là con sáu, tiếp theo nữa là con năm. Thế nên một là người chơi quắc, hai là nhà cái hai mươi mốt nút...
Minh đọc vanh vách tất cả kết quả của các bàn cược trong sảnh tầng một, mà tất cả lại đều đúng hết. Sở dĩ ông chủ Thọ biết được tất cả đều đúng, là bởi ông ta có đeo tai nghe siêu nhỏ trong tai, kết quả đã được nhân viên phòng camera thông báo cho ông ta.
Lúc này, mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng ông chủ Thọ. Cả cuộc đời mở sòng bạc của ông ta, chưa từng thấy hay nghe qua có cao thủ nào lợi hại như Minh. Cho dù là những cao thủ đứng đầu trên trích tinh bảng cũng không thể làm được như Minh.
Ông chủ Thọ chắc chắn Minh có một thân phận khác, một vị trí trong năm mươi hai lá bài tây trên thế giới. Là một trong những người trên thế giới không thể động vào.
Người như Minh bước vào sòng bạc, cho dù không chơi bịp, cũng có thể quét sạch cả sòng bạc. Đó mới chính là những lão thiên đẳng cấp thật sự trong giới cờ bạc.
Lâu lắm rồi, ông chủ Thọ không trải qua cảm giác run sợ. Giọng ông ta run run, thể hiện sự sợ hãi trong lòng:
- Minh thiếu gia, không biết cậu muốn gì?
Minh cười, vỗ nhẹ vào vai ông chủ Thọ cho ông ta đỡ run, sau đó nói:
- Tôi muốn ngồi vào bàn xem người ta bắt bịp! Không biết ông chủ Thọ có thể cho mượn ít chip để chơi không? Hay là ông chủ Thọ muốn tôi tự kiếm!