Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 43: Thời Điểm
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Để tránh bị phát hiện mánh khóe, dĩ nhiên cách tốt nhất là chơi bài cào hoặc ba cây, bởi lẽ dù đối thủ có biết bài của mình thì cũng khó lòng làm gì khác ngoài việc gian lận.
Thế nhưng, người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe lại không tiện lên tiếng, vì nếu làm vậy, ông ta rất dễ bị nhóm lão thiên kia nghi ngờ và rơi vào thế trận vây hãm.
Còn đối với những người chơi khác, việc không tố bài sẽ làm mất đi sự kịch tính và thú vị của ván đấu. Người đàn ông đeo đồng hồ Rolex bèn lên tiếng đề nghị:
- Chơi Liêng đi! Có tố bài mới có không khí! Tiền gà một triệu, mức tố tối đa năm mươi triệu một ván!
Luật chơi Liêng khá đơn giản: loại bỏ hai quân Joker, sử dụng năm mươi hai lá bài còn lại. Các quân từ Át đến Chín được tính từ một đến chín điểm; Mười, Bồi, Đầm, Già tính là không điểm. Sáp là bộ bài lớn nhất, gồm ba lá bài cùng số nhưng khác chất. Tiếp theo là Liêng (sảnh), gồm ba lá bài liên tiếp nhau, ví dụ Đầm-Già-Át hoặc Át-Hai-Ba (một số nơi còn tính cả Liêng đồng chất). Kế đến là Ảnh, tức là trong bài có các quân Bồi, Đầm, Già nhưng không tạo thành Liêng. Cuối cùng là điểm lẻ, tính tổng điểm của các quân bài, Chín điểm là cao nhất và không điểm là thấp nhất. Nếu tổng điểm vượt quá mười, sẽ tính số điểm dư ra.
Trước khi bắt đầu, mọi người sẽ cùng bỏ vào một khoản tiền gọi là tiền gà, nhằm đảm bảo không có ván nào kết thúc mà không có người thắng. Sau đó, người chơi sẽ lần lượt tố bài.
Đến lượt chia bài, có thể chia theo chiều kim đồng hồ hoặc để người thắng ván trước chia bài.
Người đàn ông tóc bạch kim là người chọn bộ bài, nên ông ta cũng là người chia bài đầu tiên.
Ông ta đặt cả bộ bài xuống bàn, xào qua một lượt, sau đó gom lại và trộn đều.
Minh thầm cười trong lòng, người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe đã đoán sai. Người đàn ông tóc bạch kim không hề biết bài từ trước, nhưng khi xào bài, ông ta đã khéo léo đánh dấu tất cả các quân bài. Mặc dù kỹ thuật của ông ta rất cao siêu, trong mắt Minh lại chậm như tua chậm, chỉ là hắn không vạch trần mà thôi.
Lúc này, nhờ khả năng nhận biết bài dựa vào dấu hiệu mà người đàn ông tóc bạch kim đã tạo ra, Minh không cần phải dùng mắt hay tai để ghi nhớ bài nữa. Trong lúc người đàn ông tóc bạch kim đang chia bài, Minh nháy mắt với Lisa, ra hiệu cô mang đĩa hoa quả đến cho hắn.
Lisa hiểu ý, bưng đĩa hoa quả mà Minh vừa ăn lên, chậm rãi bước về phía hắn. Với thân hình đồng hồ cát và gương mặt quyến rũ, mỗi bước đi của Lisa đều thu hút mọi ánh nhìn của các gã đàn ông trong phòng, ngay cả những lão thiên đến đây để kiếm tiền cũng không ngoại lệ.
Dĩ nhiên, vì ván bài mới bắt đầu, không ai vội vàng dùng mánh khóe hay cần tập trung tinh thần cao độ. Nếu không, đến khi cuộc chơi trở nên căng thẳng, dù Lisa có cởi bỏ hết quần áo đi tới, đừng nói là những lão thiên, ngay cả những con bạc bình thường cũng sẽ chẳng thèm để ý.
Lisa đến trước mặt Minh, không để hắn tự tay lấy hoa quả, cô nàng nhẹ nhàng ngậm một quả nhỏ vào môi, rồi cúi xuống dùng môi đút cho hắn, đồng thời khéo léo khoe ra bộ ngực căng tròn tự nhiên và mềm mại của mình.
Minh, đang đóng giả một thiếu gia ăn chơi, giả vờ tận hưởng quả nho từ đôi môi Lisa, đôi tay hắn cũng không ngừng vuốt ve khắp cơ thể cô.
Đợi Lisa rời đi, người đàn ông đeo đồng hồ Cartier ngồi cạnh Minh khẽ nói:
- Chú em quả là biết cách hưởng thụ!
Minh mỉm cười, nụ cười của một thiếu gia ăn chơi thể hiện sự hài lòng khi được công nhận.
Bài đã được chia xong từ lâu, nhưng vì mọi người đều mải nhìn theo Lisa nên giờ mới bắt đầu xem bài.
Người ta thường nói: Đánh bài coi khí sắc, giàu nghèo coi số mạng. Mà khí sắc của Minh đương nhiên là tốt nhất ở đây, nên nếu không ai dùng kỹ xảo, hắn chắc chắn sẽ là người thắng nhiều nhất.
Ngay ván đầu tiên, Minh đã có bài tám điểm, trong khi những người khác đều dưới mức trung bình.
Dù nhóm bốn lão thiên có thể nhận biết bài nhờ dấu hiệu mà người đàn ông tóc bạch kim đã tạo ra, nhưng khi các quân bài được chồng lên nhau, họ cũng chỉ có thể biết được bài của một vài người nhất định.
Đây chính là điểm khác biệt giữa Minh và những lão thiên này: hắn không cần đánh dấu bài mà vẫn có thể biết được bài của tất cả mọi người, hoàn toàn ở một đẳng cấp khác biệt.
Người đàn ông tóc bạch kim là người chia bài nên tố đầu tiên, ông ta trực tiếp đặt năm triệu. Hắn đoán rằng không ai có bài lớn, nên số tiền năm triệu này chỉ là để dọa người.
Quả nhiên, ngoài Minh tố thêm năm triệu nữa thì không ai dám theo.
Minh cầm một con chip nghịch trong tay, mỉm cười đầy thách thức nhìn người đàn ông tóc bạch kim, giả vờ dùng chiêu tâm lý chiến như một người chơi bình thường.
Cầm bài im lặng hồi lâu, người đàn ông tóc bạch kim quyết định bỏ bài để không mạo hiểm. Minh là người thắng ván đầu tiên.
Tiếp theo đến lượt người đàn ông cao gầy chia bài. Lần này, lại tiếp tục không ai có bài lớn. Bài của Minh chỉ có bốn điểm nhưng vẫn là bài cao nhất, vậy mà hắn lại cố tình bỏ bài, nhường chiến thắng cho người khác. Và người này chính là người đàn ông tóc bạch kim.
...
Đi hết một vòng chia bài, cuộc chơi vẫn khá nhàm chán. Tổng tiền tố vẫn chưa chạm đến năm mươi triệu, chứ đừng nói là mỗi người tố năm mươi triệu. Chiến thắng cũng gần như được chia đều cho mỗi người.
Cờ bạc vốn là vậy, ban đầu luôn rất bình thường và có vẻ tẻ nhạt, khiến người ta lầm tưởng bản thân có thể kiểm soát tâm lý khi chơi. Nhưng thực tế, dù là người bản lĩnh nhất, cũng chỉ có thể duy trì sự bình tĩnh của mình trong khoảng hai mươi phút khi cuộc chơi bắt đầu nóng lên.
Lúc này, trừ khi có hai người cùng sở hữu bài lớn, nếu không tình trạng này vẫn sẽ còn tiếp diễn.
Chơi được ba mươi phút, tâm trạng của mọi người bắt đầu thay đổi, không phải là trở nên sôi động hơn, mà là biến chuyển sang một trạng thái đối lập.
Thực ra nói là 'mọi người', nhưng chỉ có hai ông chủ lớn là chơi thật, còn lại những người khác chỉ là diễn theo mà thôi.
Ba mươi phút trôi qua, chắc chắn đã có người sở hữu bài đẹp, nhưng những người khác lại không theo. Thế là xuất hiện tâm lý nghịch lý: người thắng thì không mấy vui vẻ vì chẳng thắng được bao nhiêu, còn người thua thì thở phào nhẹ nhõm vì không bị mất quá nhiều tiền.
Gặp phải tâm lý này cực kỳ nguy hiểm, rất dễ khiến con bạc rơi vào trạng thái say bạc, để rồi thua sạch tất cả.
Cũng trong lúc này, Minh đã nhìn thấu được thế trận mà nhóm lão thiên bày ra. Bề ngoài, người đàn ông tóc bạch kim chịu trách nhiệm thu tiền gà, còn ba người khác hợp lực đấu với người đàn ông cao gầy. Thực chất, họ đang chờ đợi người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe sập bẫy.
Không biết người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe có nhận ra điều đó hay không. Nếu không, thời điểm mà ông ta cho là tốt nhất để ra tay, cũng chính là lúc ông ta sẽ phải nhận lấy thất bại.
Đến lượt Minh chia bài, cảm thấy thời cơ đã chín muồi, Minh quyết định ra tay để đẩy cuộc chơi lên cao trào.
Sử dụng thủ thuật trộn bài để sắp xếp thứ tự các quân bài theo ý mình mà không để lộ bất kỳ sơ hở nào, Minh bắt đầu chia bài:
Hắn chia cho mình bài Ảnh đôi Bồi kèm một Già, sau đó chia cho người đàn ông đeo đồng hồ Rolex Liêng Bảy Tám Chín, còn những người khác đều chỉ có bài điểm.
Giả vờ xem bài dù đã biết bài của mình là gì, hắn vừa nghịch chip trong tay vừa suy nghĩ. Hơn một phút sau, Minh đẩy chip vào giữa bàn:
- Tố mười triệu!