Chương 42: Ngồi Vào Bàn Cược

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong căn phòng VIP số một của sòng bạc, tổng cộng có mười hai người.
Trong số đó, có hai người đàn ông trung niên mặc vest Armani, một người đeo đồng hồ Rolex, người còn lại đeo Cartier, đang ngồi hút xì gà và trò chuyện.
Chỉ cần nhìn qua là biết ngay cả hai đều là những ông chủ lớn có tiếng ở thành phố H. Và tất nhiên, bên cạnh mỗi người đều có hai cô gái đang uốn éo, khoe ra những đường cong quyến rũ trên cơ thể.
Minh chỉ liếc nhìn bọn họ một lượt, đơn thuần là hai ông lớn có chút tiền bạc mà thôi, không đáng để hắn phải bận tâm.
Ở góc bên phải căn phòng là một nhóm gồm ba nam một nữ. Cô gái cao khoảng một mét bảy mươi ba đến một mét bảy mươi lăm, dáng người cân đối do chăm tập thể dục, gương mặt tuy không phải tuyệt sắc giai nhân nhưng cũng có thể nói là thanh tú.
Ba người đàn ông còn lại, một người có vết sẹo dài trên má trái, một người đàn ông ngoài sáu mươi tuổi với mái tóc nhuộm bạch kim, và người cuối cùng trong nhóm mặc áo vest màu nâu, đeo kính gọng vuông.
Theo cảm nhận của Minh, cả bốn người trong nhóm đều là lão thiên. Và người đàn ông mặc vest nâu đeo kính gọng vuông có lẽ là người giỏi nhất, đồng thời cũng là thủ lĩnh của nhóm.
Cuối cùng là Minh, bên cạnh hắn có một cô gái khoảng hai mươi tuổi, do ông chủ Thọ sắp xếp để phục vụ hắn. Cô gái này tên là Lisa, vóc dáng vô cùng hoàn hảo với những đường cong cực kỳ quyến rũ. Gương mặt thì khỏi phải bàn, từ ánh mắt, đôi môi, chiếc mũi đến đôi tai, tất cả đều hoàn mỹ, gợi lên bản năng nguyên thủy của người khác giới. Một mình Lisa đã vượt xa bốn cô gái kia. Đàn ông nào ở bên cạnh cô ta, khó mà không nảy sinh những ý đồ xấu xa, dâm dục. Theo nhận xét của Minh, Lisa chính là người đẹp và quyến rũ nhất mà hắn từng gặp.
Đàn ông nói chung, đa phần chỉ thích hai kiểu phụ nữ. Kiểu thứ nhất là loại chẳng biết gì cả, giống như một trang giấy trắng. Kiểu thứ hai, chính là loại cái gì cũng biết, cái gì cũng giỏi, tựa như một bức tranh hoàn mỹ không chút tì vết.
Mà kiểu thứ nhất, trên đời liệu có thực sự tồn tại hay không thì vẫn còn là một câu hỏi.
Thế nên, đàn ông luôn có câu: “Uống rượu phải uống loại mạnh nhất. Chơi gái phải chơi con chó cái xinh đẹp nhất, hoang dã nhất”.
Mà rượu mạnh nhất và con chó cái xinh đẹp hoang dã nhất trong căn phòng này đang thuộc về Minh.
Ngoài việc Lisa đang gác cả hai chân lên đùi Minh, một tay ôm cổ, một tay đút hoa quả cho hắn. Bên cạnh Minh còn có một chai Stroh Rum tám mươi độ. Tuy không phải là chai rượu mạnh nhất thế giới, nhưng lại là chai rượu mạnh nhất tại thành phố H này.
Như vậy, dù trên người Minh không mang bất kỳ phụ kiện trang sức nào, quần áo mặc cũng chỉ là loại bình thường sản xuất trong nước. Nhưng nhờ có Lisa và chai Stroh Rum bên cạnh, hắn mới là người đẳng cấp nhất trong căn phòng VIP số một này.
Minh thì chắc chắn sẽ không chơi bịp. Bởi vì hắn không cần dùng mánh khóe vẫn chắc chắn sẽ thắng. Hai ông lớn của thành phố H càng không biết chơi bịp.
Như vậy, chắc chắn ít nhất còn một người nữa phải xuất hiện. Người này phải là một lão thiên, mới có thể đối phó được với nhóm bốn lão thiên kia.
Đến chín giờ tối, một người đàn ông khoảng ba mươi chín, bốn mươi tuổi bước vào. Người này dáng người cao gầy, đôi mắt rất có thần, có lẽ biết vài kỹ thuật cờ bạc, tuy nhiên lại không phải là lão thiên. Người đàn ông cao gầy này trực tiếp ngồi vào bàn chơi chờ đợi, chứ không đến khu nghỉ ngơi.
Minh lại nhắm mắt dưỡng thần, chừng nào lão thiên cuối cùng còn chưa xuất hiện, ván bài đêm nay sẽ không bắt đầu.
Lisa bên cạnh Minh càng lúc càng tỏ ra thân mật với hắn, cứ như thể nếu ở đây không có người khác, cô nàng sẽ trực tiếp dùng cách nguyên thủy nhất, trần trụi nhất để quyến rũ Minh vậy.
Một ly rượu tám mươi độ, dù có ngọt đến đâu, nếu không uống cẩn thận, cổ họng hoàn toàn có thể bị bỏng.
Vậy mà trước khi nhắm mắt, Minh lại nốc thẳng một hơi. Hắn không hề bị bỏng, cơ thể còn nhờ sức nóng của rượu mà tỏa ra một mùi thơm ấm áp thoang thoảng.
Mùi thơm từ cơ thể Minh tỏa ra khiến Lisa càng thêm say đắm, biểu cảm trên gương mặt cô nàng thể hiện rõ sự tận hưởng, điều này càng làm cô nàng thêm quyến rũ đối với đàn ông.
Hai ông chủ lớn của thành phố H đã không nhịn được nữa, người đàn ông đeo đồng hồ Cartier lên tiếng hỏi:
— Đã đến đông như vậy rồi, hay là mọi người ngồi vào bàn chơi vài ván trước đi!
Minh và những người khác đều không nói gì, trong lòng tất cả mọi người đều cười thầm, nghĩ rằng con gà đang nôn nóng để người khác vặt lông làm thịt.
Đúng lúc này, cửa phòng một lần nữa lại được đẩy vào, một người đàn ông tầm hơn ba mươi tuổi đang ôm một cô gái xinh đẹp bước vào. Tay người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe, quần áo mặc trên người lại chỉ là hàng nội địa ĐL. Còn cô gái đi cùng, mặc một chiếc đầm bó sát trông cũng rất quyến rũ, nhưng gương mặt lại khá ngây thơ. Nhìn cô gái này, Minh không khỏi liên tưởng đến Minh Anh. Tuy nhiên, cho dù là Minh Anh hay cô gái kia, cả hai đều kém xa so với Lisa đang làm trò trong lòng hắn.
Lão thiên cuối cùng cũng đã vào phòng, Minh xác định chính là người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe. Như vậy, cũng đã đến lúc mọi người ngồi vào bàn chơi rồi.
Chín người ngồi vào bàn chơi. Bàn chơi là một chiếc bàn tròn to và rộng được làm từ gỗ quý, đừng nói là chín người, cho dù hai mươi người cũng có thể ngồi vừa.
Vị trí của từng người tính từ Minh: bên trái Minh là người đàn ông đeo đồng hồ Cartier, tiếp theo là người đàn ông đeo đồng hồ Rolex, tiếp theo là người đàn ông mặt sẹo, tiếp theo là người đàn ông tóc bạch kim, tiếp theo là người đàn ông cao gầy, tiếp theo là người đàn ông đeo kính gọng vuông, tiếp theo là người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe, cuối cùng là cô gái có gương mặt thanh tú ngồi ở bên phải Minh.
Còn những người không chơi thì vẫn ngồi ở khu nghỉ ngơi trong phòng.
Trước mặt Minh và hai ông chủ lớn ở thành phố H đều là năm tỷ tiền chip, đây chính là mục tiêu lớn của những lão thiên ngày hôm nay.
Chỉ là không ai ngờ được, Minh mới là cao thủ đệ nhất trong bàn này hôm nay, người dù không chơi bịp cũng có thể thắng hết những lão thiên này.
Anh Khánh - giám sát sòng bạc của ông chủ Thọ bước vào phòng, phía sau anh là một nữ phục vụ đang bưng theo một cái khay, trong khay có hai mươi mốt bộ bài mới.
Sòng bạc mang lên hai mươi mốt bộ bài mới cho khách chọn, cốt yếu là để thể hiện tính công bằng, không sử dụng bộ bài đã được đánh dấu từ trước.
Với Minh thì chơi bộ bài nào cũng được, vì hôm nay hắn chắc chắn thắng, hơn nữa còn thắng đậm, mặc dù thắng thua hôm nay không quan trọng với hắn.
Thấy không ai quan tâm đến việc chơi bộ bài nào, người đàn ông tóc bạch kim liền đứng ra chọn.
Và khi người đàn ông tóc bạch kim chọn bài, Minh thấy gương mặt của người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe thoáng biến đổi. Có lẽ người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe nghĩ rằng người đàn ông tóc bạch kim đã biết bài.
Có một câu chuyện kể rằng: Từng có người âm thầm sản xuất riêng, đánh dấu sẵn tất cả quân bài, sau đó phân phối ra mọi cửa hàng trong thành phố, chờ khoảng ba tháng sau, những bộ bài đặc biệt này bắt đầu xuất hiện trong các sòng bạc, nhờ đó mà người đó thắng đậm mà không ai tìm được bằng chứng.
Có lẽ người đàn ông đeo đồng hồ Patek Philippe đang lo sợ điều này.
Đặt bộ bài lên bàn, người đàn ông tóc bạch kim lên tiếng hỏi:
— Chơi trò gì đây? Bài cào, ba cây, liêng, xì tố, poker?