Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 50: Hoa Nguyệt
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong một phòng Royal Suite của khách sạn SP – khách sạn năm sao tốt nhất thành phố H – Minh đang ngồi đối diện với Sói Ba Đầu. Lúc này, Sói Ba Đầu đã cởi bỏ lớp ngụy trang. Lisa và hai người đồng hành của Sói Ba Đầu đã được đưa ra ngoài, đảm bảo sự riêng tư cho Minh và Sói Ba Đầu.
Sói Ba Đầu là người lên tiếng trước:
“Cảm ơn thiếu gia đã hai lần ra tay cứu giúp tôi trong lúc nguy nan. Chỉ là hiện tại, tiền bạc trong người tôi đã bị ông chủ Thọ lấy đi hết, lúc này không cách nào báo đáp thiếu gia!”
Minh khẽ cười, thể hiện sự thân thiện với Sói Ba Đầu. Dù có thể đoán được đại khái sự việc, nhưng Minh vẫn giả bộ hỏi:
“Anh tên là Sói Ba Đầu phải không? Tôi cứ tưởng anh là người cùng phe với ông chủ Thọ chứ? Sao lại trở mặt với nhau vậy?”
Sói Ba Đầu cười tự giễu, nói:
“Mạng của mấy kẻ bịp bài như chúng tôi không đáng một xu, chứ đừng nói là gần hai mươi tỉ!”
Lời Sói Ba Đầu nói không sai. Đứng trước lợi ích, kẻ thù cũng có thể trở thành đồng minh, ngược lại đồng minh cũng có thể bị bán rẻ. Huống hồ, Sói Ba Đầu chỉ là người được ông chủ Thọ thuê đến, chuyện “qua cầu rút ván” vẫn diễn ra như cơm bữa.
Minh tỏ ra thông cảm với Sói Ba Đầu, nói:
“Ông chủ Thọ làm việc không chừa đường lui, qua cầu rút ván, đối với cả người cùng phe mà cũng ra tay tàn độc được. Người như vậy chắc chắn không sống được lâu đâu!”
Đúng lúc này, từ ngoài có tiếng gõ cửa “Cộc cộc cộc”. Minh đoán chắc người gõ cửa là đến đón Sói Ba Đầu. Nhưng Minh cứu Sói Ba Đầu là có mục đích, hắn làm sao để người khác mang ông ta đi được. Minh nói với Sói Ba Đầu trước khi đứng dậy mở cửa:
“Tôi quen một người gọi là Anh Sói!”
Câu nói của Minh nghe có vẻ vô nghĩa, không đầu không đuôi với người bình thường, khó mà hiểu được. Nhưng câu nói đó lại như một tiếng sấm vang bên tai Sói Ba Đầu. Ông ta cũng biết chắc rằng người gõ cửa bên ngoài là đến đón ông ta. Cho nên ông ta phải đưa ra quyết định ngay: ở lại với Minh hay rời đi và bỏ ra chút tiền gọi là cảm ơn Minh đã giúp đỡ.
Sói Ba Đầu tập trung suy nghĩ, cái tên “Anh Sói” trong lòng ông ta có sức nặng vô cùng lớn. Minh cũng nói rằng quen một người tên “Anh Sói”, nhưng hắn lại không nói rõ, liệu hắn và Anh Sói kia là bạn hay thù. Anh Sói trong lời của Minh với Anh Sói mà Sói Ba Đầu quen, liệu có phải là một người hay có liên quan gì đến nhau hay không, hắn lại không hề nói cho ông ta biết, bắt ông ta phải tự suy đoán.
Minh mở cửa ra. Trước mặt hắn là một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi, mặc áo dài màu tím ôm sát cơ thể, trông vẫn còn rất xinh đẹp và sắc sảo. Trong tay người phụ nữ cầm tấm thẻ từ dùng để mở cửa căn phòng này. Có lẽ nếu Minh không ra mở cửa ngay, cô ta sẽ trực tiếp dùng thẻ để vào. Có thể thấy người phụ nữ này rất có quyền lực, người của khách sạn không dám đắc tội cô ta.
Không đợi Minh mở lời, người phụ nữ đã lên tiếng trước:
“Chào cậu! Tôi đến để tìm Sói Ba Đầu!”
Cô ta trực tiếp nói ra ý định của mình chỉ bằng một câu, giống như đang thông báo. Người phụ nữ tỏ thái độ không xem Minh ra gì, không cho hắn cơ hội thương lượng. Nếu Minh biết điều giao Sói Ba Đầu ra, có lẽ sẽ nhận được chút tiền gọi là cảm ơn. Nếu không, dù Minh có là ai cũng chỉ có một kết cục “chết”.
Có lẽ, người phụ nữ này chỉ coi Minh là một thiếu gia có chút quyền lực ở thành phố H mà thôi, không đáng để cô ta để mắt.
Người phụ nữ trực tiếp vượt qua Minh để đi vào gặp Sói Ba Đầu. Minh biết, chút nữa thôi, dù Sói Ba Đầu có đưa ra lựa chọn như thế nào, hắn cùng người phụ nữ xinh đẹp này cũng sẽ phải trở mặt. Vì ai cũng muốn đưa Sói Ba Đầu đi. Nhưng đó là chuyện của một lát nữa, không phải là bây giờ.
Minh ngồi ở ngoài gian khách của căn phòng. Dù hai người kia có nói nhỏ đến đâu đi nữa, hắn cũng vẫn có thể nghe được rõ ràng với thính giác cực nhạy của mình.
Người phụ nữ nói:
“Sói Ba Đầu, để ông phải chịu thiệt thòi rồi, là lỗi của tôi, không ngờ thằng khốn Thọ lại làm ra chuyện đê tiện như thế. Nhưng tôi đã giải quyết rồi, thằng khốn đó gửi lời xin lỗi đến ông. Còn đây là tiền mà ông đã thắng được, đồng thời có thêm năm tỉ mà thằng khốn Thọ bồi thường cho ông nữa!”
Vừa nói, người phụ nữ vừa lấy một cái thẻ ngân hàng đẩy ra phía trước, đưa cho Sói Ba Đầu. Sau đó lại tự mình lấy ra một điếu xì gà, châm lửa, đưa cho Sói Ba Đầu hút.
Nếu là bình thường, Sói Ba Đầu chắc chắn không dám nhận cái thẻ ngân hàng mà người phụ nữ đưa cho. Người phụ nữ càng có ý muốn đưa, ông ta càng không thể nhận.
Bởi vì, người phụ nữ đã ra mặt, cái thẻ ngân hàng lúc này không còn là tiền nữa, nó là quy tắc. Nếu Sói Ba Đầu dám nhận lấy, thì đã phạm phải quy tắc rồi.
Một tay lừa bịp muốn được coi trọng thì phải có chỗ dựa, dùng tiền người ta để thắng tiền, lại dám cho vào túi riêng, khi xảy ra chuyện lại muốn người ta ra mặt cho mình, như vậy chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Nhưng hôm nay Sói Ba Đầu lại nhận lấy cái thẻ ngân hàng mà người phụ nữ đưa ra. Bởi vì, hắn quyết định mạo hiểm đặt cược vào Minh, tin rằng Minh quen biết Anh Sói.
Cất chiếc thẻ ngân hàng vào trong túi áo trước ánh mắt sắc lạnh của người phụ nữ, Sói Ba Đầu nói:
“Chị Nguyệt, cảm ơn chị đã giúp đỡ trong thời gian qua, sau này Sói Ba Đầu tôi nhất định sẽ tìm cách báo đáp lại chị!”
Ý của Sói Ba Đầu đã rất rõ, ông ta sẽ rời đi, không tiếp tục làm việc cho thế lực sau lưng của người phụ nữ nữa.
Người phụ nữ cười, nụ cười mang theo đao kiếm, ánh mắt cũng lóe lên sát ý, giọng cô ta không khỏi có phần lạnh đi:
“Sao vậy? Ở chỗ Hoa Nguyệt tôi, ông gặp phải thiệt thòi gì à? Hay là tôi có chỗ nào không phải? Ông cứ nói thẳng ra?”
Thì ra người phụ nữ tên là Hoa Nguyệt. Với kỹ năng của Sói Ba Đầu, Hoa Nguyệt hiển nhiên muốn giữ ông ta lại để kiếm tiền cho mình, làm sao có thể dễ dàng để ông ta đầu quân cho thế lực khác. Tuy Hoa Nguyệt chưa bao giờ nói thẳng ra, nhưng những người làm việc cho cô ta đều hiểu, một khi đã làm việc cho cô ta thì không thể rời đi hay rút lui. Nếu muốn đi, chỉ có một kết cục là chết, một cái chết cực kỳ thê thảm.
Sói Ba Đầu muốn tìm cách nói nhẹ nhàng, để Hoa Nguyệt và Minh không trở mặt với nhau ngay tại đây. Nhưng ông ta còn chưa tìm được cách, Minh đã đi đến và lên tiếng trước:
“Cô gọi là chị Nguyệt phải không? Mạng của ông ta là do tôi cứu về. Bây giờ, ông ta là người của tôi! Cô muốn đưa người đi, còn chưa hỏi qua ý của tôi đâu!”
Mặt của Hoa Nguyệt tối sầm lại, sát ý trong người hoàn toàn bộc lộ, giọng cô ta lạnh lẽo như băng tuyết:
“Người của mày! Một thằng thiếu gia công tử bột mới nổi! Có khi còn chưa biết rõ mùi đời! Có biết tao là ai không mà dám giành người với tao? Được ra mặt cứu người của tao đã là vinh hạnh của mày rồi!”
Hoa Nguyệt đứng lên, trừng mắt với Minh, đồng thời tay phải cũng rút súng ra từ cạp quần, định cho Minh “ăn một viên kẹo đồng”.
Minh khẽ nhếch môi, ra tay nhanh như chớp. Lá bài Át Cơ không biết tự lúc nào đã nằm gọn trong tay hắn, được Minh phóng đi.
Chỉ là một lá bài giấy, nhưng tốc độ bay đi lại nhanh như điện xẹt. Nó cắt đứt gân cổ tay Hoa Nguyệt, sau đó đổi hướng bay lên, rạch một đường dài trên má phải cô ta, rồi cuối cùng ghim chặt vào trần nhà.
Khẩu súng trong tay Hoa Nguyệt rơi xuống đất cùng một tiếng “Á” phát ra từ miệng cô ta.
Minh lạnh lùng nói lời cảnh cáo:
“Nếu không phải cô là phụ nữ, cũng rất xinh đẹp, lá bài vừa rồi đã ghim vào cổ họng của cô rồi!”
Dứt lời, Minh không hề nương tay dù Hoa Nguyệt là phụ nữ, tung một cú móc hiểm hóc vào vùng giữa ngực và bụng cô ta.
Hoa Nguyệt không kịp phản ứng lại đã ngất đi. Minh nhìn sang Sói Ba Đầu, nói:
“Mạng của cô ta giờ là của ông! Muốn giết hay không thì tùy. Nhưng làm gì thì làm nhanh lên, chúng ta phải đi rồi!”