Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 51: Dám Lại Gần, Chết!
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sói Ba Đầu không rõ Minh có dụng ý gì trong lời nói, nhưng để phòng ngừa sau này Minh nghi ngờ, đề phòng mình, hắn quyết định không giết Hoa Nguyệt.
Bởi lẽ, nếu giết Hoa Nguyệt lúc này có thể có được sự tin tưởng nhất thời của Minh. Nhưng về lâu dài, Minh chắc chắn sẽ vì chuyện hôm nay mà đề phòng hắn. Hắn đã có thể ra tay với Hoa Nguyệt, vậy hiển nhiên cũng có thể ra tay với Minh khi gặp trường hợp tương tự.
Sói Ba Đầu là người làm việc luôn chừa đường lui cho người khác, và đó cũng chính là chừa đường lui cho bản thân mình.
Hai người bước ra khỏi căn phòng khách sạn, Sói Ba Đầu ngỡ rằng bên ngoài đã đầy rẫy đàn em của Hoa Nguyệt. Nhưng không, cả hành lang trống rỗng, không một bóng người, chỉ có mỗi Minh và hắn.
Minh lên tiếng:
- Đi cứu người của ông trước đã!
Sói Ba Đầu lắc đầu:
- Đó đều là người của Hoa Nguyệt, chỉ là đi cùng với tôi thôi!
Minh hơi bất ngờ, nhướng mày, nói:
- Ông cũng quá trọng nghĩa khí rồi! Không phải người của mình mà cũng liều cả mạng sống để cứu người ta ra!
Sói Ba Đầu không biết là cố tình bộc lộ điểm yếu cho Minh thấy, hay thật lòng hắn nghĩ thế, hắn nói:
- Cô ấy là Ely! Được Hoa Nguyệt sắp xếp làm người tình của tôi! Dù biết mục đích chính của Hoa Nguyệt khi để Ely bên cạnh là để giám sát tôi. Nhưng một người đàn ông mà không bảo vệ được người phụ nữ bên cạnh mình thì không xứng mặt đàn ông. Tôi rất háo sắc, nên rất ghét phụ nữ khóc trước mặt tôi, càng ghét việc bản thân làm liên lụy đến người phụ nữ của mình!
Minh cười, hỏi một câu đầy ẩn ý:
- Vậy ông thấy Lisa bên cạnh tôi như thế nào?
Sói Ba Đầu suy nghĩ một lát, không hiểu hàm ý của Minh là gì, nên trả lời thành thật:
- Đẹp! Siêu đẹp! Tôi đã sống nhiều năm như vậy, cũng đi đến rất nhiều nơi trên thế giới. Nhưng số phụ nữ có thể sánh ngang vẻ đẹp với cô Lisa chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cô ấy là một trong ba người đẹp nhất mà tôi từng gặp! Phụ nữ đẹp như vậy mới xứng đáng với thiếu gia đây!
Minh nghe Sói Ba Đầu trả lời thì cười, nói:
- Vậy từ giờ Lisa sẽ là của ông! Yên tâm, tôi vẫn chưa vượt quá giới hạn với cô ta! Thế nên chắc hẳn vẫn còn trinh tiết!
Minh cướp Lisa từ chỗ ông chủ Thọ, sau đó lại tặng Lisa cho Sói Ba Đầu. Hắn cố tình nói chưa làm gì quá đáng với Lisa, bởi vì sợ Sói Ba Đầu e ngại Lisa là người phụ nữ của mình mà từ chối. Hắn biết Sói Ba Đầu là người khôn khéo.
“Ra xã hội, ăn có thể ăn bừa, gái cũng có thể chơi bời, nhưng người của cấp trên, tuyệt đối không được đụng vào”, đó chắc chắn là một trong số những nguyên tắc của Sói Ba Đầu.
Đã quyết định tặng Lisa cho Sói Ba Đầu, nên vẫn phải đi cứu Lisa và mang cô ấy theo.
Sói Ba Đầu thì nghĩ Lisa lúc này chắc chắn đang trong tay đàn em của Hoa Nguyệt. Số phận của cô nàng sẽ ra sao còn tùy thuộc vào thái độ của Hoa Nguyệt. Nhưng hiện tại Hoa Nguyệt đã bị Minh đánh ngất, thế mà vẫn còn muốn mang Lisa đi, Sói Ba Đầu không biết người thanh niên đang đi cùng mình lúc này có vấn đề gì không nữa.
Còn Minh, hắn biết rõ Hoa Nguyệt vẫn chưa đụng chạm đến Lisa, cô nàng vẫn đang ở bên cạnh hai người đồng hành kia. Nếu Hoa Nguyệt có dẫn theo đàn em đến, thì chắc chắn đám đàn em của ả đang ở một khu vực khác.
Còn vì sao Minh biết rõ như vậy, đơn giản là vì Lisa vẫn liên tục gửi tin nhắn hình ảnh cho hắn. Và hắn cũng không hề thấy bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào.
Vừa nhìn thấy Minh và Sói Ba Đầu đi đến, Lisa đã chạy ra đón, miệng nở nụ cười tươi:
- Thiếu gia! Hai người nói chuyện xong rồi!
Cô nàng vẫn chưa biết Hoa Nguyệt đến đây. Nếu không, chắc chắn cô nàng không thể cười tươi như vậy được.
Minh đáp lại Lisa bằng một nụ cười nhẹ, hắn nói với cô nhẹ nhàng, nhưng từng chữ hắn nói khi lọt vào tai cô lại như sét đánh:
- Lisa, từ bây giờ, em sẽ là người của anh Sói Ba Đầu!
Gương mặt Lisa lúc này không hề biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, nhưng nước mắt cô nàng đã nuốt ngược vào trong. Từ lúc bán mình cho thế lực của ông chủ Thọ, Lisa đã nhận thức rằng bản thân mình sẽ trở thành một món đồ chơi, được ông chủ Thọ đào tạo để dâng tặng cho người khác. Nhưng hắn đã xuất hiện, người đàn ông điển trai, có giọng nói trầm ấm, còn rất trẻ nhưng lại mang phong thái của một quý ông giàu có, luôn bình tĩnh trong mọi trường hợp vì tự tin vào bản lĩnh của mình. Hắn đã chiếm trọn trái tim và tâm trí cô nàng chỉ trong một đêm. Cô nguyện ý trở thành món đồ chơi của hắn. Vậy mà đến tư cách làm món đồ chơi của hắn, hắn cũng không cho cô, lại đem cô tặng cho người khác. Có thể thấy, lúc này trong lòng Lisa đã trống rỗng đến nhường nào.
Minh không biết suy nghĩ và cảm xúc trong lòng Lisa, và hắn cũng không cần phải biết. Nói một câu trao Lisa cho Sói Ba Đầu xong, Minh nhìn sang hai người đồng hành cũ của Sói Ba Đầu với ánh mắt tràn ngập sát khí, không hề che giấu ý định giết người.
Áp lực từ người Minh tỏa ra khiến hai người đó cảm thấy ngạt thở, không gian xung quanh như đóng băng lại. Cả hai muốn nói nhưng lời đến cổ họng thì nghẹn lại, không thể thốt ra, ánh mắt tràn đầy sợ hãi, cảm giác như đang đối mặt với tử thần.
May mắn cho hai người đó, Sói Ba Đầu mặc dù biết rõ nếu tha cho hai người bọn họ, thì hắn sẽ gặp nguy hiểm, nhưng không hiểu vì lý do gì, Sói Ba Đầu cảm thấy mình không thể không đứng ra:
- Thiếu gia! Xin cậu hãy tha cho hai người bọn họ!
Minh thu lại sát ý, hắn không hiểu vì sao Sói Ba Đầu lúc này lại đứng ra nói giúp họ. Có lẽ là vì chút tình cảm đã từng cùng nhau đồng cam cộng khổ, cũng có thể vì tính cách không bao giờ dồn ép người khác vào đường cùng, nếu có thể tha thì tha của hắn.
Nhanh như một tia chớp, Minh nhanh chóng tiếp cận hai người, lại tung ra hai cú móc quyền, khiến cả hai ngất lịm vì đau đớn.
Tuy nhiên, ngay lúc này, ba người Minh, Sói Ba Đầu và Lisa đang bị bao vây bởi hai trăm tên côn đồ cầm mã tấu. Kể từ khi Minh đến cùng Sói Ba Đầu, Ely đã phát tín hiệu cho đàn em của Hoa Nguyệt. Không ngờ đám đàn em của Hoa Nguyệt lại đến nhanh như vậy.
Bị hai trăm tên côn đồ cầm mã tấu bao vây, Sói Ba Đầu và Lisa không khỏi sợ hãi dâng lên trong lòng. Còn Minh, đây không phải lần đầu tiên hắn phải đối mặt với số đông, tâm thái vẫn vô cùng tự tin, gương mặt còn mang theo nụ cười, nói với Sói Ba Đầu:
- Lần này, ông còn muốn tha cho những người này nữa không?
Sói Ba Đầu bị sự tự tin và câu hỏi của Minh khiến cho bất ngờ, một người dày dặn kinh nghiệm như hắn cũng phải bật lên một tiếng: “Hả?!”
Minh cười, lần này hắn lại còn nói đùa với Sói Ba Đầu:
- Nếu đã không muốn tha! Tôi xử một trăm tên, ông xử một trăm tên! Toàn một lũ ranh con vắt mũi chưa sạch thôi mà!
Vòng tròn bao vây ba người Minh càng lúc càng nhỏ lại, Lisa không hề có bất cứ thứ gì làm vũ khí trong tay, mà cho dù có thì cô nàng cũng chẳng làm được gì, ngoài việc làm vướng chân vướng tay người khác.
Sói Ba Đầu thì có khẩu súng lấy của Hoa Nguyệt, tuy nhiên địch thì đông mà đạn thì ít, hắn vẫn chưa dám nổ súng. Hơn nữa một tay Minh đang giữ hắn lại, không để hắn nổ súng hay liều mạng làm gì.
Còn Minh, trên tay phải hắn xuất hiện một bộ bài năm mươi mốt lá, do thiếu lá át cơ mà hắn đã phóng ra cắt cổ tay và má phải của Hoa Nguyệt.
Búng tay một cái, lá hai cơ từ trong tay Minh phóng ra với tốc độ cực kỳ nhanh. Quân bài xoay tròn và bay đi với vận tốc cực nhanh, khiến không một ai kịp phản ứng.
Đường bay của lá bài y hệt một vòng tròn được vẽ trên giấy, cổ họng của mười tên côn đồ đứng hàng đầu tiên bị cắt đứt. Minh lạnh lùng nói:
- Dám lại gần bọn tao trong bán kính mười mét, chết!