Chương 52: Trở Lại Trại Giam

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Minh vừa dứt lời, mười tên côn đồ bị lá bài hai cơ cắt ngang cổ, lập tức gục xuống, tính mạng của chúng dần tiêu tan.
Khí thế từ Minh một lần nữa áp đảo quần hùng, khiến tất cả đều kinh hãi.
Không chỉ đám côn đồ, mà phần lớn đàn ông đều mang trong mình máu anh hùng. Khi đã chọn bước chân vào con đường giang hồ, xã hội đen, ai cũng tự cho rằng mình đã coi nhẹ sống chết. Thế nhưng, khi thực sự đối mặt với tử thần, khi biết rằng nếu xông lên chắc chắn sẽ bỏ mạng, còn mấy ai không chùn bước, không tìm đủ lý do để bản thân không phải lao vào?
Tưởng chừng chỉ cần một lá bài phóng ra, đoạt đi tính mạng của mười tên côn đồ là có thể áp đảo quần hùng, khiến không một kẻ nào dám liều lĩnh xông lên nữa. Thế nhưng, một giọng nói từng kích động đám đông mà Minh đã gặp trước đây lại vang lên:
– Các anh em đừng sợ! Bảo vệ phần cổ của mình, xông lên chém chúng, trả thù cho mười anh em vừa mới chết!
Đây chính là giọng nói của kẻ đã kích động đám côn đồ ở thành phố B hôm đó. Không ngờ hôm nay Minh lại gặp lại hắn ở đây.
Nhưng kỳ lạ thay, không hiểu vì sao, lần này Minh lại không thể xác định được vị trí phát ra tiếng kích động ấy.
Minh có một linh cảm chẳng lành, có một kẻ gian đang nhắm vào mình. Tuy thực lực của kẻ này hiện tại chưa thể làm gì được Minh, nhưng hắn ta cũng đang phát triển, thực lực ngày một lớn mạnh. Có lẽ, đến một ngày nào đó, Minh sẽ bị kẻ này cướp đi những thứ quan trọng trong cuộc đời hắn.
Nghĩ đến đây, sát ý của Minh càng dâng trào. Ngoài tay phải đang giữ năm mươi lá bài, tay trái hắn cũng đang nắm mười ba con xúc xắc.
Bật người nhảy vút lên cao, Minh xoay mình trên không trung. Mười ba con xúc xắc trong tay trái đã bị hắn bóp nát thành bột, tung đi khắp nơi cùng năm mươi lá bài trong tay phải.
Chỉ có năm mươi lá bài xoay tròn bay ra, nhưng lại tạo cho đám côn đồ ảo giác như có vô số kể, những lá bài như vô biên vô tận được Minh phóng ra. Có lẽ tuyệt kỹ “Mãn Thiên Hoa Vũ” trong truyền thuyết của Đường Môn cũng chỉ đến mức này mà thôi.
Thực lực siêu việt mà Minh thể hiện ra không chỉ khiến đám côn đồ kinh hoàng, mà Sói Ba Đầu và Lisa cũng phải trợn mắt há mồm kinh ngạc.
Tuy uy thế của một chiêu vừa rồi Minh tung ra khủng khiếp là vậy, nhưng thực chất hắn cũng không cướp đi tính mạng của quá nhiều người. Trong số một trăm chín mươi người, chỉ có mười bảy kẻ bị giết chết. Những kẻ còn lại tuy thương tích đầy mình và trông vô cùng tơi tả, nhưng thực chất đều chỉ là những vết thương ngoài da.
Minh hạ thân xuống đất, đứng im bất động, cảm nhận những người xung quanh.
Đám côn đồ đã bị Minh làm cho kinh hãi đến tột độ, cơ thể chúng run lên lẩy bẩy không ngừng.
Minh vẫn không tìm thấy được kẻ gian đã kích động đám côn đồ ngày hôm nay. Có lẽ tâm trạng của tên đó cũng đang kinh hãi giống hệt đám côn đồ này. Minh không tin rằng trong mười bảy kẻ vừa bị hắn giết chết có tên đó, không thể nào trùng hợp như thế được.
Đang suy tính xem có nên giết sạch đám côn đồ này hay không, hắn chợt nhớ câu nói: “Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót”. Hơn nữa, đám côn đồ này ban đầu cũng đâu có ý tốt, không thể coi là giết nhầm được.
Thì tiếng nói của kẻ gian lại vang lên, nhưng lần này lại từ hai phía trái phải của Minh:
– Hắn đã phóng hết bài trong người ra rồi, các anh em đừng sợ hãi, tiếp tục xông lên giết hắn ta, trả thù cho những anh em đã chết của chúng ta!
Hai tay Minh ngay lập tức phóng ra hai lá bài sau khi xác định được vị trí phát ra tiếng nói của kẻ gian.
Nhưng một lần nữa Minh lại thất thủ. Đông người như vậy, hai lá bài bay xuyên qua tất cả, không hề trúng bất kỳ một ai.
Thấy Minh vẫn còn bài trong người, dùng mãi không cạn, trong đám côn đồ lại có kẻ hô lên: “Chạy...!” Cả đám náo loạn chạy đi khắp tứ phía. Minh hoàn toàn có thể bám theo để giết từng kẻ một, nhưng hắn không hiểu sao lúc này lại không có tâm trạng.
Nhắm mắt, ngửa mặt lên, trong lòng Minh suy nghĩ: “Có lẽ trên thế gian thật sự tồn tại cái gọi là định mệnh. Ông trời hôm nay cho hắn biết có kẻ gian nhắm vào mình, nhưng lại không cho hắn biết lý do, cũng không cho hắn giết được kẻ gian đó. Định mệnh của hắn là phải đợi kẻ đó lớn mạnh, sau đó, trận đối đầu trực diện giữa hắn và kẻ đó mới được xảy ra!”
Sói Ba Đầu và Lisa nhìn Minh đứng ngửa mặt lên bất động, cứ tưởng hắn đang tiêu hóa cảm giác vừa mới giết người, cần thời gian để bình tĩnh lại. Cho nên cả hai đều cố gắng giữ im lặng, không làm phiền đến hắn.
Minh cứ giữ mãi một suy nghĩ quanh quẩn trong đầu, phải cho đến khi Ely và người đàn ông cao gầy tỉnh lại, Minh mới thoát ra được vòng suy nghĩ luẩn quẩn ấy.
Ely và người đàn ông cao gầy tỉnh lại, thấy xung quanh là xác chết của hai mươi bảy tên côn đồ đi theo Hoa Nguyệt thì kinh hãi thất sắc. Cả hai nhìn Minh đang đứng bất động ở đó, giống như một con ác quỷ hiện hữu trước mặt họ.
Minh nhìn hai người, rồi thở phào một hơi. Hắn không tiếp tục đánh ngất họ nữa, mà nói vọng ra phía xa:
– Hoa Nguyệt, đã dẫn người quay lại rồi, muốn đánh tiếp hay muốn gì thì làm luôn đi! Tôi không có nhiều thời gian dành cho mấy người đâu!
Từ phía xa, Hoa Nguyệt dẫn theo một trăm bảy mươi ba tên côn đồ còn sống quay trở lại, chỉ là lần này bọn họ không bao vây ba người Minh nữa.
Phải công nhận Hoa Nguyệt cũng thật có tài, nhanh như vậy đã tập hợp đầy đủ đám đàn em của mình.
Hoa Nguyệt nhìn Minh, ánh mắt không còn một tia khinh thường nào, thay vào đó là sự kính sợ, rồi nói:
– Thiếu gia! Thật sự xin lỗi vì những hành động vừa rồi của tôi và bọn họ. Nhưng thật sự từ đầu tôi không muốn đối địch với cậu. Mong cậu hiểu cho.
Dừng lại một chút, thấy Minh vẫn không có phản ứng gì, Hoa Nguyệt lại tiếp tục nói:
– Sói Ba Đầu nếu đã muốn đi theo thiếu gia, vậy chúng tôi không dám giữ người lại nữa. Nếu sau này thiếu gia có việc đến phía Tây Bắc, chúng tôi nhất định sẽ đón tiếp cậu như khách quý!
Minh gật đầu với Hoa Nguyệt, biểu thị sự hài lòng đối với thái độ của cô ta. Dù sao hắn cũng không phải kẻ cuồng sát. Cho nên, cũng giống như Sói Ba Đầu, Minh có suy nghĩ “tha được thì tha”.
Hoa Nguyệt lại nói tiếp:
– Xin cho chúng tôi được dẫn người của mình đi và mang xác của các anh em đã chết về Tây Bắc!
Minh tiếp tục gật đầu, rồi quay sang nói với Sói Ba Đầu:
– Lấy từ bọn họ một chiếc xe chín chỗ, tôi đưa ông đi gặp anh Sói!
Ngồi trên chiếc Mercedes Sprinter, Minh không nói một lời nào mà tập trung tinh thần thiền định. Cả Sói Ba Đầu và Lisa đều nghĩ rằng hắn mệt rồi cần được nghỉ ngơi, nên không ai lên tiếng.
Về đến trại giam thành phố H, giám thị trại giam đã đứng ở cổng chờ đợi họ từ lúc nào.
Minh bước xuống xe, nhìn thấy giám thị trại giam thì đi đến, nói:
– Sắp xếp cho ông ta gặp anh Sói! Còn cô ấy, thì chuẩn bị một phòng riêng!
Dứt lời, Minh bước vào trong, về lại căn phòng cuối cùng trong trại giam mà hắn quen thuộc.
Sói Ba Đầu dường như cũng quen giám thị trại giam:
– Anh Thành, đã làm phiền rồi!
Giám thị trại giam lắc đầu nói:
– Không có gì! Ông đã là người của thiếu gia, vậy cũng xem như người một nhà. Sau này có khi tôi còn cần nhờ ông chiếu cố cho!
Sói Ba Đầu đáp:
– Không dám! Không dám!
Cả hai người vừa đi vừa khách sáo qua lại cho đến khi vào phòng riêng của anh Sói mà giám thị trại giam đã sắp xếp từ trước.