Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 60: Thiên Môn Bát Tướng Xuất Chiến
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Minh và Đỗ Si, một người tay phải cầm bài, tay trái cầm ống lắc xúc xắc, còn một trăm lẻ tám viên xúc xắc vẫn nằm trên bàn.
Do chưa có kinh nghiệm, Minh để Đỗ Si bắt đầu trước, còn mình thì học theo. Tuy có vẻ như Minh sẽ chịu thiệt thòi, nhưng chưa đến phút cuối, thì chưa biết ai sẽ là người chiến thắng.
Không thi triển những chiêu thức hoa mỹ, tay phải Đỗ Si tung bài ra, tay trái ông ta dùng ống hứng xúc xắc lên lắc.
Mười lá bài được tung ra, mười viên xúc xắc cũng ngay lập tức xuất hiện ở khe hở của mười lá bài, tất cả đều ngửa mặt sáu điểm lên trên.
Tiếp theo, Đỗ Si lại tung hai lá bài cùng lúc, và cũng lắc hai viên xúc xắc một lần. Đương nhiên, tất cả các mặt xúc xắc đều ngửa sáu điểm.
Đợi đến khi bông hoa bài của Đỗ Si bắt đầu thành hình, ông ta cũng đã tung ra ba mươi hai lá bài và ba mươi hai viên xúc xắc. Lúc này mỗi lần Đỗ Si tung bài, chỉ còn một lá duy nhất.
Bên phía đối diện, Minh cũng đã nắm bắt được cách thức của Đỗ Si và bắt đầu xếp hoa bài, đuổi kịp tiến độ của đối phương. Cuộc đấu của hai người lúc này vẫn chưa bước vào giai đoạn gay cấn.
Cả Minh và Đỗ Si đều hiểu, để phân định thắng bại, hai người phải đợi đến thời khắc cuối cùng, khi lá bài cuối cùng trên tay hai người, cùng viên xúc xắc cuối cùng trong ống lắc được tung ra, đó mới là lúc quyết định ai sẽ là người chiến thắng.
Còn người bên ngoài thì chẳng mấy ai hiểu được điều đó, có lẽ chỉ có Thiên Môn Bát Tướng cùng Lục Nam và Hồng Diệp là nắm rõ.
Hoàng Xà đã không giấu nổi vẻ vui mừng từ lâu. Ông ta bắt đầu tưởng tượng ra lát nữa khi Đỗ Si cùng Thiên Môn Bát Tướng ra tay, giúp ông ta đoạt mạng Minh, thì ông ta sẽ làm gì tiếp theo.
Sáu người đi cùng Minh, ai nấy đều lo lắng, ngay cả Sói Ba Đầu dày dặn kinh nghiệm cũng không ngoại lệ. Nhưng tất cả đều hiểu rằng lúc này không thể thúc giục Minh, kẻo sẽ làm ảnh hưởng đến cậu ấy. Cho nên, ngoài việc lo lắng và thầm cầu nguyện, mọi người cũng không biết phải làm gì khác.
Tốc độ của Minh rất nhanh, còn tốc độ của Đỗ Si ngày càng chậm lại, cứ như thể ông ta đang cố tình đợi Minh. Điều này khiến tâm trạng của những người xung quanh theo dõi cuộc đấu lại càng thêm biến đổi. Không khí căng thẳng càng lúc càng bao trùm nơi đây, ngay cả Minh và Đỗ Si cũng đều đang rất căng thẳng. Trên trán Đỗ Si đã lấm tấm mồ hôi, còn lòng bàn tay Minh thì cũng đã ướt đẫm.
Năm mươi mốt lá bài cùng năm mươi mốt viên xúc xắc của hai người đã được tung ra, hiện tại trên tay hai người chỉ còn một lá bài và một viên xúc xắc đang được lắc trong ống.
Cùng lúc đó, Minh và Đỗ Si cùng tung ra lá bài và viên xúc xắc cuối cùng trên tay. Lá bài và viên xúc xắc cuối cùng của Minh không nhắm vào bông hoa bài bên dưới, mà lại bay thẳng về phía Đỗ Si.
Còn lá bài và viên xúc xắc cuối cùng của Đỗ Si thì khác, lá bài của ông ta cũng bay về phía Minh, nhưng viên xúc xắc lại hướng thẳng vào bông hoa bài của Minh.
Không gian lúc này gần như ngưng đọng, tất cả mọi người xung quanh đều nín thở, trong đầu ai nấy đều nghĩ Đỗ Si đã thắng, Minh vẫn còn quá non trẻ.
Lá bài đỏ của Đỗ Si dần xé rách lá bài xanh của Minh, chỉ trong tích tắc nữa thôi là lá bài của Minh sẽ bị xẻ đôi.
Viên xúc xắc đen của Đỗ Si đã phá hủy bông hoa bài của Minh, khiến cho năm mươi mốt viên xúc xắc trắng cùng năm mươi mốt lá bài xanh của Minh đổ rạp.
Ai nấy đều tưởng rằng khoảnh khắc này chính là lúc định đoạt kết quả trận đấu. Nhưng thực tế, vẫn còn một sát na nữa.
Trong sát na này, lá bài đỏ của Đỗ Si đã không thể cắt đôi lá bài xanh của Minh, mà còn bị lá bài xanh của Minh nuốt trọn vào trong, những giọt mồ hôi trên tay Minh làm ướt một phần lá bài đã phát huy tác dụng. Chiêu “Diệp để tàng hoa” của Minh đã phá chiêu “Thấu Cốt Minh Tâm” của Đỗ Si.
Minh nhanh tay kẹp lại lá bài của mình, đồng thời tay trái cậu ấy đã đoạt lấy viên xúc xắc đen của Đỗ Si. Viên xúc xắc cuối cùng của Minh sau khi đập vào tường thì nảy lại, trở về trong ống lắc xúc xắc của cậu ấy.
Đỗ Si thở dài một hơi, chiếc mặt nạ thỏ đứt dây, lộ ra gương mặt đầy thất vọng của ông ta. Đỗ Si cất tiếng:
– Tôi thua! Cậu thắng!
Long Ngạo Thiên đứng xem bên cạnh cũng gật đầu, công nhận kết quả và giải thích rõ:
– Không sai, mặc dù bông hoa bài của Đỗ Si vẫn còn, còn bông hoa bài của cậu bạn này đã đổ hết. Nhưng bông hoa bài của Đỗ Si chỉ có năm mươi mốt lá bài cùng năm mươi mốt viên xúc xắc. Còn cậu bạn này vẫn còn đủ bài và xúc xắc, nên cậu ấy chỉ cần từ từ xếp lại một bông hoa bài mới là xong.
Nhờ Long Ngạo Thiên giải thích, nhóm người đi theo Minh mới thở phào nhẹ nhõm. Và Hoàng Xà lúc này cũng đành công nhận kết quả. Nếu không, ông ta đã làm loạn lên rồi.
Đỗ Si đứng dậy rời bàn, Thiên Môn Bát Tướng ngay lập tức ngồi vào vị trí. Long Ngạo Thiên lại cất lời:
– Này cậu bé! Dù biết cả tám người chúng tôi cùng ra trận là không công bằng với cậu! Nhưng trong cờ bạc thì không nói chuyện công bằng. Tôi thật sự phải công nhận rằng cậu rất tài giỏi, còn trẻ như vậy đã có thể đánh bại Đỗ Si. Còn tôi phải nhờ vào may mắn mới có thể cầm hòa với ông ta, chứ thực tế ông ta vẫn nhỉnh hơn tôi đôi chút. Tuy nhiên, nếu tám anh em chúng tôi cùng ra tay, cậu nhất định sẽ thua. Hãy dừng lại ở đây thôi!
Đỗ Si đã rời bàn cũng cất tiếng khuyên nhủ Minh:
– Thiên Môn Bát Tướng, tám người như một, bọn họ mà kết hợp lại, cũng đủ sức đối đầu một trận với Tứ Quý Hai trong số năm mươi hai người đại diện cho năm mươi hai lá bài tây.
Minh lắc đầu, mỉm cười thân thiện với Đỗ Si và Thiên Môn Bát Tướng rồi đáp:
– Cảm ơn! Nhưng tôi và Hoàng Xà có mối thù không đội trời chung, sau đêm nay chỉ có một người được sống.
Thiên Môn Bát Tướng cùng xuất trận để đối phó một mình Minh, chắc chắn sẽ phải bày ra sát cục “Bát quỷ khiêng kiệu”, như vậy sẽ lại là cuộc chơi liêng hoặc bài ba lá, giống như khi Minh đấu với Lục Nam và Hồng Diệp.
Sói Ba Đầu tái mặt. Sát cục “Bát quỷ khiêng kiệu” mà Thiên Môn Bát Tướng bày ra đây thực sự có thể trực tiếp đối đầu với Tứ Quý Hai trong truyền thuyết. Dù có tin tưởng Minh đến mấy, cũng làm sao có thể tin rằng Minh cùng lúc thắng được tám người của Thiên Môn Bát Tướng. Lúc này, Sói Ba Đầu chỉ ước mình không phải người từng trải, có thể vô tư như những người khác, như vậy có thể hoàn toàn đặt lòng tin vào Minh, chứ không phải căng thẳng tột độ như bây giờ.
May mà Long Ngạo Thiên vẫn giữ được phong độ, đã lên tiếng:
– Chúng ta chơi Blackjack, cậu làm cái, chia bài cho chúng tôi, thế nào?
Sói Ba Đầu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất chơi Blackjack thì Minh vẫn có thể thắng vài nhà, sẽ là thế trận giằng co, sẽ không rơi vào sát cục “Bát quỷ khiêng kiệu”. Như vậy khả năng thắng của Minh vẫn cao hơn, dù sao kỹ thuật cậu ấy vừa thể hiện đã đủ sức đánh bại Đỗ Si, trở thành đệ nhất nhân dưới Tứ Quý Hai.