Chương 61: Hắc Mã Quá Lâm đối đầu Thâu Thiên Hoán Nhật

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần

Chương 61: Hắc Mã Quá Lâm đối đầu Thâu Thiên Hoán Nhật

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không rõ là do Minh quá tự tin vào bản thân, hay vì hắn cảm thấy nếu không để Thiên Môn Bát Tướng bày ra thế trận “Bát quỷ khiêng kiệu” thì dù có thắng cũng không vẻ vang, nên hắn lại lên tiếng:
– Thiên Môn Bát Tướng không phải vừa hợp sức bày ra thế trận “Bát quỷ khiêng kiệu” hay sao? Chơi Blackjack thì tám người làm sao phát huy hết năng lực của mình được? Chơi Liêng đi!
Sói Ba Đầu nghe xong mà đứng tim, trong đầu thầm mắng Minh: “Muốn tự tìm chết thì cũng đừng lôi người khác theo chứ, tưởng cho người ta cơ hội thể hiện hết sức mạnh thì là ngầu lắm sao?”
Những người khác thì lại nhìn Minh với ánh mắt long lanh, vẻ mặt vô cùng sùng bái. Sói Ba Đầu chỉ biết thở dài cảm thán: “Tuổi trẻ vô tư chưa trải sự đời.”
Phía bên kia, Hoàng Xà lộ rõ vẻ vui mừng. Để Thiên Môn Bát Tướng bày ra thế trận “Bát quỷ khiêng kiệu”, trên đời này mấy ai có thể chiến thắng?
Long Ngạo Thiên vẫn lên tiếng khuyên can:
– Huynh đệ à, tuổi trẻ tự tin là tốt, nhưng đừng quá tự tin!
Minh chỉ lắc đầu, đáp:
– Chơi Blackjack lâu như vậy, chơi Liêng chẳng phải sẽ nhanh hơn nhiều sao?
Long Ngạo Thiên cũng lắc đầu, nói:
– Nếu huynh đệ đã muốn chơi Liêng, tám huynh đệ chúng tôi cũng không khách sáo nữa. Chia bài!
Một bộ bài mới được lấy ra. Lần này, cả Minh và Thiên Môn Bát Tướng đều không xào bài mà để Dealer thực hiện. Tưởng chừng đây là cuộc đấu vận may, tỉ lệ thắng của Minh chỉ là một phần chín. Nhưng thực tế không phải vậy, tất cả đều là “lão thiên” (người chơi bài gian lận chuyên nghiệp), chiêu thức gian lận nhiều vô kể, chỉ là người khác không thể tưởng tượng ra mà thôi.
Bài được chia ra, Minh cầm bốn quân đầm già, tính ra chỉ được bốn điểm, là bài rác.
Phía Thiên Môn Bát Tướng, chỉ có Hỏa Tướng cầm sảnh sáu, bảy, tám và Phong Tướng cầm hai, bảy, mười tổng chín điểm là bài đẹp. Còn lại đều là bài rác.
Tuy nhiên, bên Thiên Môn Bát Tướng có tám người, mỗi người ba quân bài, tổng cộng hai mươi tư quân, gần bằng nửa bộ bài. Muốn xếp thành bài lớn đến mức nào mà chẳng được? Đặc biệt, Chính Tướng Long Ngạo Thiên, Thoát Tướng Mai Liên, Trừ Tướng Hồng Đạt mỗi người đều cầm một quân Át. Như vậy, họ hoàn toàn có thể ghép thành bộ ba quân Át lớn nhất.
Tất cả đều là “lão thiên”, đâu dễ gì qua mắt nhau để gian lận. Cả tám người Thiên Môn Bát Tướng đều hiểu rằng, không dễ gì qua mặt Minh để ghép thành bộ ba quân Át. Họ phải tìm cơ hội trong một khoảnh khắc Minh không đề phòng để tráo bài mới may ra được. Hoặc là, dựa vào bài của Hỏa Tướng và Phong Tướng để thắng bài của Minh.
Chỉ là, cả tám người Thiên Môn Bát Tướng đều biết chiêu “Phù để trừu tân” của Minh ra đòn rất nhanh, chưa chắc họ đã bắt kịp. Đến lúc đó, dựa vào bộ sảnh sáu, bảy, tám của Hỏa Tướng e rằng khó mà thắng được.
Cuộc so tài giữa các cao thủ quả thực căng thẳng. Cả Minh và Thiên Môn Bát Tướng đều hiểu rằng hai bên chỉ cần một ván để định thắng thua. Bởi vì cả hai bên đều đã vạch mặt “lão thiên” ra rồi, không cần thiết phải che giấu làm gì nữa.
Long Ngạo Thiên lên tiếng:
– Huynh là cái, ra cược trước đi!
Thực chất lúc này Minh đang rất căng thẳng. Hắn biết bài của mình và biết bên kia có bài đẹp. Minh tự tin kỹ thuật của mình có thể thắng cả tám người Thiên Môn Bát Tướng. Nhưng không chỉ có tám cao thủ Thiên Môn đang đấu với hắn, Đỗ Si, Lục Nam, Hồng Diệp cùng tất cả các “đèn sáng” và “đèn tối” của Hoàng Xà cũng đều đang nhìn chằm chằm vào hắn. Vì vậy, dù thủ pháp có nhanh đến đâu, Minh vẫn chưa tìm được cơ hội gian lận. Thậm chí, Minh còn đang suy nghĩ đến cách dùng năng lượng từ ý chí để thay đổi điểm số của lá bài.
Một bên thì sợ rằng nếu mình không gian lận thì đối phương sẽ gian lận. Một bên thì bài thấp, buộc phải gian lận, nếu không thì không thể thắng.
Minh suy nghĩ một lát rồi nói:
– Tôi nhường bên các huynh tố trước!
Như nhận thấy sự thiếu tự tin của Minh qua lời nói, Thiên Môn Bát Tướng không cần ra hiệu cho nhau nhưng vẫn có thể giao tiếp thông qua hơi thở. Người thì cho rằng Minh thật sự thiếu tự tin, người lại nghĩ Minh đang giả bộ để bất ngờ ra chiêu với họ. Cuối cùng, vẫn là Long Ngạo Thiên quyết đoán, thở ra một hơi vừa nhẹ vừa dài nhưng lạnh lẽo, giống như ma quỷ đang thổi vào gáy người vậy.
Đó chính là ám hiệu để mọi người ra tay, bày ra thế trận “Bát quỷ khiêng kiệu”.
Hỏa Tướng là người tố đầu tiên:
– Một trăm triệu!
Hỏa Tướng chưa dứt lời, Đề Tướng đã nói xen vào:
– Một trăm triệu! Hỏa Tướng, huynh định đi mua rau à? Huynh đệ kia bây giờ đã có hàng ngàn tỷ trong tay. Nếu cứ đặt một trăm triệu một thì phải chơi đến bao giờ? Huynh đang khinh người khác đấy à? Mười tỷ!
Long Ngạo Thiên cũng thuận theo lời Đề Tướng, nói:
– Lượt sau nhớ đừng tố như thế nữa đấy!
Nói thì như mọi người đang trách móc Hỏa Tướng, nhưng thực chất thế trận “Bát quỷ khiêng kiệu” bây giờ mới chính thức khởi động.
Những người khác đồng thanh hô “Mười tỷ”, còn Hỏa Tướng ra vẻ xấu hổ, nói:
– Vâng, Chính Tướng, lượt sau tôi sẽ chú ý hơn!
Nói rồi, cả tám người Thiên Môn Bát Tướng làm ra động tác như đang thi triển chiêu “Thâu Thiên Hoán Nhật”. Nhưng thực tế, tất cả đều là động tác giả, Minh đã quan sát được hết.
Thế trận “Bát quỷ khiêng kiệu” cơ bản là liên tục tố bài cho đến khi đối thủ không chịu nổi phải bỏ bài hoặc đánh tất tay. Thế trận này là giết người từ tâm lý trước, sau đó mới từ từ “cắt từng miếng thịt” ra sau.
Thiên Môn Bát Tướng đều đã tố hết rồi, đến lượt Minh. Hắn chậm rãi nghịch một con chip nhỏ trên tay, gương mặt tỏ ra đăm chiêu như thể đang suy nghĩ, nhưng thực chất hắn chẳng nghĩ gì. Bởi lẽ bản chất của sự việc chỉ có vậy: bên kia có tám người, hắn chỉ có một. Hiếm khi hắn có được bài đẹp hơn, mà hắn thì không thể chờ đợi. Cho dù có chờ, thế trận “Bát quỷ khiêng kiệu” đã bày ra, hắn không thể thoát được, chip sẽ cứ thế từ từ vơi bớt đi.
Ngồi nghịch chip gần một phút đồng hồ, Minh liền nói một cách quyết đoán:
– Tôi tất tay!
Cực kỳ bất ngờ trước quyết định của Minh. Thế trận “Bát quỷ khiêng kiệu” từ xưa đến nay không có cách phá giải, Minh chắc chắn cũng không có cách phá, chỉ đành dứt khoát một lần để tránh tâm lý bị ảnh hưởng. Thiên Môn Bát Tướng kẻ thì nghi ngờ Minh đã gian lận đổi bài, kẻ lại nghĩ Minh đang dùng kế “thấu kế” để dụ họ ra chiêu gian lận.
Một cái chớp mắt của Long Ngạo Thiên ra hiệu cho mọi người tùy ý hành động.
Hỏa Tướng cùng Long Ngạo Thiên quyết định theo cược để so bài với Minh, những người khác thì đồng loạt bỏ bài.
Chỉ là, dù là theo bài hay bỏ bài, Thiên Môn Bát Tướng vẫn hiểu ý nhau để ra chiêu gian lận, bởi có lẽ Long Ngạo Thiên e rằng Minh đã ra chiêu gian lận.
Tám người Thiên Môn Bát Tướng cùng nhau thi triển chiêu “Thâu Thiên Hoán Nhật”. Trong thời gian một phần một trăm giây, hai mươi tư lá bài đã xáo trộn với nhau. Tuy tốc độ gian lận của Thiên Môn Bát Tướng cực nhanh, nhưng trong mắt Minh vẫn còn rất chậm. Hắn cũng lập tức tung ra chiêu “Hắc Mã Quá Lâm”. Ba quân bài của Minh xáo trộn với hai mươi tư quân bài của Thiên Môn Bát Tướng.
Trong một khoảnh khắc xáo trộn rồi trở lại, chỉ còn chín quân bài trên bàn: ba quân trong tay Minh, ba quân trong tay Hỏa Tướng, ba quân trong tay Long Ngạo Thiên. Mười tám quân bài còn lại đã được trả về tụ bài.
Mọi chuyện xảy ra cực kỳ nhanh. Có lẽ ngoại trừ Đỗ Si, Lục Nam và Hồng Diệp nhận ra Thiên Môn Bát Tướng vừa dùng chiêu “Thâu Thiên Hoán Nhật”, thì mọi người đều không phát giác ra điều gì bất thường.
Minh chắc chắn chiêu “Hắc Mã Quá Lâm” hắn vừa dùng có tốc độ cực nhanh, tám người Thiên Môn Bát Tướng hay bất cứ ai cũng không thể nhìn ra.
Bởi vậy, gương mặt của Long Ngạo Thiên và Hỏa Tướng đều đang cực kỳ tự tin.