Chương 64: Nhìn thấu chiêu trò

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi thấy thiếu gia có vẻ quá tự tin. Tôn Vân Phong còn chưa ra tay, mà thiếu gia đã chủ quan như vậy rồi. Một người khi đã chủ quan thì rất dễ gặp thất bại.
Tôn Vân Phong có vẻ hứng thú, hỏi:
- Cược thêm ư? Cậu muốn cược thêm cái gì?
Thiếu gia không hề che giấu mục đích của mình:
- Ngoài số tài sản thắng được từ Hoàng Xà, ở đây tôi còn có khoảng hơn bốn mươi tỷ! Nếu tôi thua, toàn bộ số tiền này là của ông! Còn nếu ông thua, ông phải dạy tôi “Thiên Môn Ảo Thuật”!
Thì ra thiếu gia có mục đích riêng, cậu ấy muốn học được “Thiên Môn Ảo Thuật”. Quả nhiên thiếu gia vẫn luôn có tính toán kỹ lưỡng, chứ không phải vì quá tự tin.
Nếu thiếu gia học được “Thiên Môn Ảo Thuật”, cộng thêm trình độ hiện tại của cậu ấy, nhất định có thể có được chỗ đứng trong giới bài bạc. Như vậy, đi theo thiếu gia không chỉ là một lựa chọn sáng suốt mà còn là một vinh hạnh lớn.
Cho nên, ván cược này, dù tỷ lệ thắng là bao nhiêu, cũng nhất định phải đánh.
Chỉ là, Tôn Vân Phong cũng không dễ dàng đồng ý với thiếu gia, ông ta nói:
- Chỉ có hơn bốn mươi tỷ mà muốn học “Thiên Môn Ảo Thuật” ư? Cậu mơ cũng đẹp đấy!
Tôi thấy thiếu gia không chút do dự hỏi lại:
- Vậy, ông muốn thế nào?
Tôn Vân Phong lập tức chỉ tay về phía Lisa đang đứng cạnh tôi, nói:
- Cô gái đó và bốn mươi tỷ, tôi đồng ý cược với cậu!
Thì ra Tôn Vân Phong đã mê mẩn sắc đẹp của Lisa, và đã để mắt đến cô ấy. Cũng đúng thôi, Lisa đẹp đến vậy mà. Nếu thiếu gia đồng ý với Tôn Vân Phong, tôi cũng chỉ có thể chịu đựng, nhưng chắc chắn lòng tôi lúc đó sẽ rất khó chịu.
Tôi nhìn sang Lisa, cô ấy không có tình cảm với tôi, nên tôi biết, dù ở cạnh tôi hay Tôn Vân Phong thì với cô ấy cũng đều như nhau cả thôi, đều là hai kẻ háo sắc bị sắc đẹp của cô ấy làm cho mê mẩn.
Thiếu gia quay đầu lại, cậu ấy không nhìn Lisa mà nhìn tôi. Tôi có linh cảm rằng cảm xúc trong lòng mình lúc này đã bị thiếu gia nhìn thấu.
Thiếu gia lại quay người lại đối mặt với Tôn Vân Phong, cậu ấy nói:
- Cô ấy không phải là người của tôi, mà là người của bạn tôi, tôi không có quyền đem cô ấy ra cược.
Tôi thật sự muốn bật khóc, vì cảm động trước tấm lòng của thiếu gia. Lisa là người con gái thiếu gia tặng cho tôi, cậu ấy hoàn toàn có thể lấy lại bất cứ lúc nào, vậy mà đứng trước sự hấp dẫn của “Thiên Môn Ảo Thuật”, thiếu gia lại chọn sự trung thành của tôi.
Tuy không đạt được thỏa thuận, hai người bọn họ vẫn phải tiếp tục đấu với nhau. Trong khoảng thời gian dài đó, tôi lại mất tập trung, không để ý đến diễn biến trận đấu, chỉ nhớ rằng thiếu gia cứ thắng liên tục, rồi sau mỗi ván, cậu ấy lại nghịch những quân chip thắng được.
Đến khi số chip trước mặt thiếu gia và Tôn Vân Phong là bằng nhau, lời nói tiếp theo của Tôn Vân Phong làm tôi sực tỉnh, tập trung trở lại vào trận đấu của thiếu gia và ông ta:
- Cậu nhóc! Muốn thấy sức lợi hại của “Thiên Môn Ảo Thuật” sao? Được rồi! Ta sẽ cho cậu nhóc thấy!
Dứt lời, Tôn Vân Phong búng tay một cái, ngón trỏ tay phải chỉ thẳng vào mặt thiếu gia.
Lúc này, tôi mới thấy tình trạng của thiếu gia không đúng. Cậu ấy không còn tỏa ra sự tự tin như trước nữa, hai tay cũng không còn nghịch chip mà đang níu chặt vào bàn, đầu hơi cúi xuống, cơ thể thi thoảng lại lắc lư một chút.
Chẳng lẽ cậu ấy đã bị trúng chiêu “Thiên Môn Ảo Thuật” của Tôn Vân Phong rồi sao? Linh hồn của cậu ấy đã bị đưa vào thế giới khác do Tôn Vân Phong tạo ra.
Không kìm được lòng, tôi nói với mọi người xung quanh:
- Không ổn rồi, thiếu gia bị trúng chiêu rồi!
Nghe tôi nói, mấy đứa nhỏ mà thiếu gia coi như em mình cũng lo lắng. Tôi cùng Lisa và mấy đứa nhỏ liên tục lên tiếng gọi: “Thiếu gia/Anh ơi, tỉnh lại đi!”. Nhưng dường như dù chúng tôi có kêu gào thế nào đi nữa, thiếu gia đều không thể nghe thấy. Bây giờ, chỉ có Tôn Vân Phong mới có thể giao tiếp được với thiếu gia mà thôi.
Ông ta hỏi thiếu gia:
- Nhóc con, xem ta là ai nào?
Tôi thấy thiếu gia từ từ ngẩng mặt lên, quan sát Tôn Vân Phong một hồi lâu, rồi nhẹ nhàng nói ra hai chữ: “Sư phụ!”.
Tôn Vân Phong cười nói:
- Không sai, ta chính là sư phụ của con đây! Nói cho ta biết, lá bài tẩy của con là gì?
Tôi và Lisa cùng mấy đứa nhỏ liên tục hét lên, mong gọi tỉnh thiếu gia, nói cho cậu ấy biết Tôn Vân Phong không phải là sư phụ của mình, bảo cậu ấy đừng nói ra lá bài tẩy. Chỉ thiếu mỗi việc là chúng tôi không thể lao lên bịt miệng và lay tỉnh thiếu gia mà thôi.
Không phải chúng tôi không muốn lao lên, mà là do Hoàng Xà đã đề phòng chúng tôi, cho người ngăn cản lại. Trông mặt Hoàng Xà lúc này vô cùng đắc chí khi nhìn thấy thiếu gia đã trúng “Thiên Môn Ảo Thuật”.
Cả Thiên Môn Bát Tướng và Đỗ Si đều là những người trung lập, nên không một ai đứng ra giúp chúng tôi. Họ chỉ đứng im, quan sát sự thần kỳ của môn ảo thuật truyền thuyết mà thôi.
Thiếu gia khi nghe Tôn Vân Phong hỏi thì lập tức trả lời, mặc kệ những lời kêu gào của chúng tôi từ phía sau lưng cậu ấy:
- Là lá hai cơ!
Có được câu trả lời của thiếu gia, Tôn Vân Phong gật đầu nói:
- Tốt lắm con trai! Cùng ta chơi nào!
Dealer liên tục chia bài, hai người liên tục theo cược. Hai bên đã ngửa bốn quân bài lên.
Tôi nhìn thấy, bên của Tôn Vân Phong là đôi bảy và đôi bốn. Rất có thể ông ta có cù lũ bảy hoặc cù lũ bốn. Còn bên thiếu gia, chỉ có một đôi mười đen cùng một lá tám và một lá chín. Tôi cảm nhận được ván này coi như xong rồi. Nếu thật sự lá bài tẩy của thiếu gia là hai cơ, dù Tôn Vân Phong không lật lá bài tẩy của mình lên, ông ta vẫn chắc thắng.
Tôn Vân Phong lại ra lệnh cho thiếu gia:
- Ván này chơi tất tay nhé con trai!
Dứt lời, Tôn Vân Phong đẩy hết số chip trước mặt mình ra. Thiếu gia không nói gì, nhưng cũng làm theo động tác của Tôn Vân Phong, đẩy hết chip ra.
Thua rồi! Chắc chắn là thua rồi! Nếu như thiếu gia thua lần này, tôi phải làm gì để cứu cậu ấy ra khỏi đây đây?
Tôi liên tục nhìn quanh, tất cả mọi người đều đang tập trung vào ván bài. Liệu cây súng mà thiếu gia đưa tôi có thể cứu chúng tôi thoát khỏi đây không? Tôi không chắc, nhưng có lẽ đó là hy vọng cuối cùng của chúng tôi lúc này. Chỉ cần cứu được thiếu gia hôm nay, sau này cậu ấy nhất định có thể dẫn chúng tôi trở lại để báo thù.
Nghĩ đến đây, ánh mắt của tôi ghim chặt vào Hoàng Xà. Chỉ cần có thể khống chế ông ta, chúng tôi sẽ có cơ hội thoát khỏi thành phố B, trở về thành phố H.
Đột nhiên, tôi nghe tất cả mọi người xung quanh ồ lên. Chẳng lẽ có chuyện gì bất ngờ xảy ra sao? Ánh mắt của tôi đang nhìn chằm chằm vào Hoàng Xà, thấy gương mặt ông ta biến sắc liên tục.
Tôi vì thế mà theo đó dời ánh mắt của mình, nhìn xuống bàn cược. Lá bài tẩy của thiếu gia không phải hai cơ mà là mười cơ. Thiếu gia có sám cô ba con mười. Như vậy, chỉ cần Tôn Vân Phong không phải cù lũ, thì thiếu gia vẫn còn cơ hội thắng.
Tôi lại nhìn thái độ hiện tại của hai người, thấy thiếu gia đã lấy lại được phong thái bình tĩnh, tự tin như thường ngày, còn Tôn Vân Phong thì gương mặt đầy kinh ngạc xen lẫn vẻ hoảng hốt. Tôi lại thấy được hy vọng chiến thắng rồi.
Nhưng Tôn Vân Phong cũng là một lão làng, mà lão làng thì thường rất giỏi diễn xuất, biết đâu ông ta cũng đang diễn thì sao? Khi lá bài tẩy của ông ta chưa lật ra, thì tôi vẫn chưa thể yên tâm được.
Lúc này, giọng của thiếu gia lại vang lên:
- Thế nào? Ông tưởng tôi đã trúng “Thiên Môn Ảo Thuật” của ông rồi phải không? Thật ra tôi chỉ giả vờ diễn một màn kịch với ông mà thôi! Thủ pháp của ông đã bị tôi nhìn thấu ngay từ đầu rồi, làm sao tôi có thể trúng chiêu được chứ! Lật bài đi! Ông không có cù lũ, lá bài tẩy của ông là sáu tép.