Chương 63: Cược Thêm

Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tôi sững sờ, trái tim như hẫng đi một nhịp. Đêm nay, cảm giác này đã lặp lại không ít lần: khi Đỗ Si tiền bối xuất hiện, khi Lục Nam và Hồng Diệp bày ra sát cục “Nhị quỷ khiêng kiệu”, khi Thiên Môn Bát Tướng lộ diện, và giờ là lúc này.
Mặc dù Anh Sói đã dặn dò tôi phải hoàn toàn tin tưởng vào thiếu gia, cho dù cậu ấy có làm ra chuyện hoang đường đến mấy. Thế nhưng, đối thủ mà thiếu gia phải đối mặt hôm nay lại càng lúc càng mạnh. Tôn Vân Phong kia thậm chí còn biết “Thiên môn ảo thuật” nữa chứ.
Chính xác, đó chính là “Thiên môn ảo thuật”, môn thiên thuật trong truyền thuyết. Thiếu gia làm sao có thể thắng nổi đây?
Đúng là tuổi trẻ, bản tính ngựa non háu đá cùng tài năng hơn người đã khiến thiếu gia trở nên quá tự tin rồi.
Thật ra, nhiều lần tôi lo lắng đến thót tim vì thiếu gia đều là thừa thãi, cậu ấy hoàn toàn có đủ khả năng để chiến thắng những cao thủ ở đây.
Nhưng không có nghĩa là cậu ấy đã vô địch thiên hạ rồi đâu. Sao lại muốn đối đầu với Tôn Vân Phong chứ? Mà nếu đã muốn đấu, tại sao không phải là một trận phân định thắng thua rõ ràng như khi đấu với những người khác?
Tôn Vân Phong sau khi nghe thiếu gia muốn thách thức kẻ nắm giữ “Thiên môn ảo thuật”, vẻ mặt ông ta hiện rõ sự khinh thường của một người đàn ông thành đạt dành cho một gã trai trẻ không biết trời cao đất dày là gì.
Tôn Vân Phong cất tiếng, từng lời như sét đánh ngang tai tôi:
– Được lắm! Tôi đã khuyên mà cậu không chịu nghe. Lát nữa có thua cũng đừng trách tôi!
Có vẻ nhận thấy thái độ khinh thường của Tôn Vân Phong, thiếu gia cũng chẳng còn ăn nói lễ độ với ông ta nữa, mà đáp lời:
– Được! Ông muốn chơi như thế nào!
Tôn Vân Phong đáp lại ngay, như thể sợ tôi đứng cạnh thiếu gia sẽ khuyên can cậu ấy. Nhưng ông ta đâu có biết rằng, việc mà thiếu gia đã quyết, thì không ai có thể khuyên được. Tôi không những không có năng lực khuyên bảo thiếu gia, mà càng không có tư cách để làm vậy.
Giọng của Tôn Vân Phong vang lên:
– Chơi xì tố đi! Có dám chia chip ra không?
Tôi đoán rằng Tôn Vân Phong định chơi đòn tâm lý với thiếu gia. Nhưng tâm lý thiếu gia vững như bàn thạch, nên tôi không hề lo lắng về vấn đề này.
Do đứng phía sau, tôi không thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt thiếu gia, nhưng qua giọng nói, tôi biết cậu ấy vẫn đang rất tự tin. Cậu ấy lên tiếng hỏi:
– Chia chip sao? Muốn chia ra như thế nào?
Lúc này, tôi chỉ muốn nói với thiếu gia rằng: “Trời ơi thiếu gia! Ông ta đang câu giờ để tụ lực đó! Người mau mau chơi nhanh đi! Phải thắng ông ta trước khi ông ta kịp thi triển Thiên môn ảo thuật chứ.” Nhưng tôi đã không nói, bởi tôi cảm thấy nếu mình định mở lời, thiếu gia sẽ quay người liếc tôi một cái, cảnh cáo không cho tôi hé răng.
Tôn Vân Phong trả lời:
– Ước chừng số tài sản cậu thắng được của Hoàng Xà khoảng gần ba phần mười. Tôi tính tròn cho cậu là ba phần. Chia số chip ra theo tỷ lệ ba bảy, đại diện cho số tài sản chênh lệch: tôi bảy, cậu ba. Bên nào thua hết thì coi như đã mất sạch tài sản vào tay đối phương. Cậu thấy như vậy ổn không?
Tôi biết thiếu gia vẫn đang nở một nụ cười rất tự tin, cậu ấy hỏi lại:
– Tôi thì thế nào cũng được! Nhưng Hoàng Xà đứng sau lưng ông, liệu có chịu cho ông sử dụng hết chỗ tài sản còn lại của ông ta để cá cược hay không?
Thiếu gia lại chơi đòn tâm lý, nhưng không phải đánh vào tâm lý của Tôn Vân Phong, mà là tâm lý của Hoàng Xà. Cho dù Hoàng Xà có đưa ra quyết định thế nào đi nữa, thì khí thế của thiếu gia đã áp đảo ông ta rồi. Tôi là một người mê tín, vẫn luôn tin rằng “Đánh bạc coi khí sắc, giàu nghèo coi số mạng”. Thấy khí thế của thiếu gia vẫn luôn áp đảo, lòng tôi cảm thấy yên tâm hơn nhiều.
Hoàng Xà suy nghĩ một lát. Dù sao, đặt cược tất cả những gì mình có vào một người luôn là một hành động ngu ngốc, nhưng ông ta bắt buộc phải làm vậy, không có lựa chọn nào khác. Hành động suy nghĩ cũng chỉ là để tự trấn an chính mình mà thôi.
Hoàng Xà lên tiếng:
– Tất cả nhờ vào Tôn tiên sinh!
Thiếu gia cùng Tôn Vân Phong có lẽ đang cười với nhau. Kỹ thuật của thiếu gia rất tốt, chỉ hất nhẹ một cái, bảy phần chip đã được đẩy về phía Tôn Vân Phong.
Chip hay phỉnh (tiền cược) đều chỉ có tác dụng bên trong sòng bạc mà thôi. Một khi mang ra khỏi sòng bạc, chúng chẳng khác nào những miếng nhựa đồ chơi cho trẻ con. Thế nên, chẳng ai còn quan tâm đến chip kể từ khi thiếu gia đã thắng sạch chip của sòng bạc và thậm chí thắng luôn cả sòng bạc này. Tôi cảm thấy Tôn Vân Phong muốn chơi bằng chip là có vấn đề, nhưng nhất thời tôi không nhìn ra được điều gì cả.
Người chia bài bắt đầu chia sau khi hai người đặt hai chip ra giữa bàn.
Tôi nhìn thấy quân bài tẩy của thiếu gia là ba cơ, còn quân bài ngửa của cậu ấy là bảy bích.
Ở bên kia, quân bài ngửa của Tôn Vân Phong là Át cơ, có vẻ bài ông ta khá mạnh.
Giọng của người chia bài cất lên:
– Át tố trước!
Tôn Vân Phong lại tỏ ra chần chừ, tay liên tục xoa lên đầu cây gậy của mình, sau đó mân mê hai chip trong tay, rồi mới đặt ra.
Tuy đứng phía sau, nhưng tôi cảm thấy có vẻ như thiếu gia vừa nhìn ra điều gì đó, song tôi biết lúc này không tiện mở miệng hỏi cậu ấy. Thiếu gia cũng ngay lập tức đặt ra hai chip mà không hề suy nghĩ.
Người chia bài lại chia bài, Tôn Vân Phong lại có thêm một quân Át tép, còn thiếu gia cũng được thêm quân bảy cơ.
Người chia bài lại lên tiếng:
– Đôi Át tố trước!
Thế mà Tôn Vân Phong lại không tố, ông ta úp bài, nói:
– Tôi bỏ bài!
Hành động kỳ lạ của ông ta khiến cho toàn bộ mọi người xung quanh bất ngờ. Người bất ngờ nhất chắc chắn là những cao thủ có khả năng nhìn thấu bài ở đây, gồm thiếu gia, Đỗ Si và Thiên Môn Bát Tướng.
Quan sát biểu cảm của bọn họ, tôi dường như biết được quân bài tẩy của Tôn Vân Phong cũng là Át. Ba quân Át gặp đôi bảy, tại sao Tôn Vân Phong lại chọn bỏ bài? Tôi không biết, thiếu gia chắc chắn cũng không biết, Đỗ Si hay Thiên Môn Bát Tướng lại càng không thể biết.
Thiếu gia thu chip về, tôi nhận thấy trong sát na cậu ấy có chút chững lại. Liệu có phải thiếu gia đã trúng “Thiên môn ảo thuật” của Tôn Vân Phong rồi không? Nhưng ông ta thi triển lúc nào? Sao không ai phát giác được?
Nhưng có lẽ là do tôi lo lắng quá mức mà sinh ra ảo giác, hành động và lời nói sau đó của thiếu gia vẫn hết sức bình thường.
Thiếu gia nghịch hai chip vừa thắng được của Tôn Vân Phong trong tay, với vẻ mặt đắc ý, nói:
– Tôn Vân Phong phải không? Chẳng phải ông biết “Thiên môn ảo thuật” sao? Tại sao bài như thế mà lại bỏ?
Câu hỏi của thiếu gia dành cho Tôn Vân Phong cũng là điều mà ai cũng muốn hỏi. Tôi cũng vì thế mà nhìn chằm chằm vào Tôn Vân Phong.
Chỉ thấy ông ta vẫn mỉm cười đầy tự tin, nói:
– Muốn đấu với “Thiên môn ảo thuật”, đợi lát nữa, ta sẽ cho cậu nhóc được cảm nhận!
Tôi không hiểu, tôi cũng chắc chắn rằng những người khác cũng không hiểu ý nghĩa lời đáp của Tôn Vân Phong. Nhưng tôi có cảm giác, thiếu gia lại hiểu được lời của ông ta. Cảm giác đó rất mông lung, tôi cũng không dám tin chắc.
Thiếu gia lại tự tin nói với Tôn Vân Phong:
– Có bài đẹp mà cũng không dám chơi, có vẻ như “Thiên môn ảo thuật” cũng không lợi hại như lời đồn nhỉ?
Tôn Vân Phong không để bị thiếu gia khích tướng, môi hơi nhếch lên một chút, nói:
– “Thiên môn ảo thuật” có lợi hại hay không, lát nữa cậu nhóc sẽ biết ngay thôi! Mong rằng lúc đó cậu nhóc đừng vì thế mà mất tự tin!
Thiếu gia lại nói:
– Nếu ông đã tự tin vào “Thiên môn ảo thuật” của mình như vậy! Có dám cược thêm với tôi không?