Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần
Chương 68: Chú Tiểu Nhỏ
Xuyên Đến Tương Lai Hay Mất Trí Nhớ Một Phần thuộc thể loại Linh Dị, chương 68 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cơn mưa lớn đêm qua, như thể trời đất trút hết nước xuống nhân gian, đã ngớt đúng lúc Minh thâu tóm toàn bộ gia sản của Hoàng Xà. Và khi những tia nắng đầu tiên rạng rỡ chiếu rọi thành phố B, cũng là khoảnh khắc chủ nhân cũ của nơi này trút hơi thở cuối cùng.
Minh cùng đoàn người rời khỏi sòng bạc. Sàn sảnh lúc này ngập tràn máu thịt và xương vụn, mỗi bước chân đều bị lớp máu đông nhớp nháp níu giữ. Minh có cảm giác như những oan hồn từ cõi u minh địa ngục đang bám riết lấy chân hắn, muốn kéo hắn chìm xuống.
Thế nhưng, gương mặt hắn vẫn lạnh băng, sát khí ngút trời tỏa ra, khiến bao kẻ định mở lời bắt chuyện đều phải nuốt ngược lại, chỉ biết lặng lẽ nhìn hắn cùng đoàn tùy tùng rời đi.
Cánh cửa chiếc Mercedes Sprinter vừa đóng lại, Minh liền ngất lịm vì căng thẳng tột độ. Sói Ba Đầu đang ngồi ở ghế lái, thấy vậy liền đạp ga phóng xe đi.
Khi Minh lần đầu xuống tay giết người, hắn đã tước đoạt nhiều sinh mạng, nhưng bàn tay hắn lúc đó không hề run rẩy, tâm trạng cũng chỉ gợn sóng đôi chút. Thế nhưng, chứng kiến màn tra tấn vừa rồi, với máu thịt và xương vụn nhầy nhụa khắp nơi, Minh cũng phải cảm thấy ngộp thở. Chỉ là hắn biết, bản thân không được phép lộ ra vẻ khó chịu hay sợ hãi vào lúc đó, nếu không, hắn không thể tưởng tượng được điều gì sẽ xảy ra với mình và những kẻ đi theo.
Do đã quá quen với việc nhập định, nên khi Minh vừa ngất đi, cơ thể hắn tự động đi vào trạng thái thiền định. Vì thế, những hình ảnh trong cơn mê man mà hắn chiêm nghiệm được đều khắc sâu vào tâm trí. Đồng thời, các chất độc từ khói thuốc lá mà Minh đã hút cũng đang được đào thải ra ngoài khi hắn ở trong trạng thái thiền.
Trong cơn mê man, Minh lần này lại thấy chính mình. Từ khi cất tiếng khóc chào đời, bên cạnh hắn chỉ có mẹ và bác Cúc... Cơ thể hắn dần lớn lên, tuổi thơ vẫn gắn liền với hận thù của mẹ dành cho cha, hắn vẫn là nơi mẹ trút bỏ mọi cảm xúc tiêu cực. Nhưng trong cơn mê, hắn không còn vừa yêu vừa hận mẹ nữa, chỉ thấy thương mẹ vì đã phải sống trong đau khổ, thù hận suốt bao nhiêu năm... Tuổi thơ hắn vẫn gặp những người bạn cũ, có cả Phượng – vầng trăng sáng trong lòng hắn. Lần này, hắn vẫn không tiến đến với Phượng, bởi tâm trí hắn không còn đặt ở nàng nữa, mà hắn biết trong tương lai vẫn còn hai cô gái khác đang đợi mình... Hắn trong giấc mơ trưởng thành hơn rất nhiều so với quá khứ. Vẫn vào thời điểm ấy, khu trọ ấy, hắn gặp Linh và Trang. Chỉ là, trong giấc mơ Minh không hề xuyên không hay mất trí nhớ gì, không cần phải làm việc ở nhà hàng bia, không cần kiếm tiền từ con đường tà đạo, nên hắn không phải vào tù... Cuối cùng, mẹ hắn cũng buông bỏ được thù hận, cùng hắn và hai người vợ sống hạnh phúc bên những đứa trẻ do họ sinh ra... Trong giấc mơ, hắn được cùng Linh và Trang trải qua trọn vẹn một kiếp người bình thường. Rồi một lần nữa, hắn lại hóa thành một luồng năng lượng, hòa mình vào vũ trụ bao la rộng lớn.
Minh tỉnh lại, bên cạnh giường hắn nằm là cô bé Linh, còn những người khác thì không thấy đâu.
Vừa thấy Minh mở mắt, Linh đã nở nụ cười vui mừng, nhìn hắn nói:
- Anh! Anh tỉnh lại rồi!
Minh không đáp lời, chỉ mỉm cười gật đầu với cô bé.
Đôi mắt Minh đảo quanh một vòng. Hắn đang nằm trong một căn phòng khá nhỏ hẹp, diện tích chỉ khoảng mười lăm mét vuông. Chắc chắn đây không phải phòng của Linh hay trong khách sạn. Nhưng rốt cuộc đây là đâu, hắn không thể tự mình tìm ra câu trả lời, đành phải hỏi Linh.
Thế nhưng, Minh chưa kịp lên tiếng, cô bé Linh đã vươn người tới, đặt lên môi hắn một nụ hôn. Điều này khiến hắn nhất thời bất ngờ, không biết phải nói gì.
Linh rụt người lại, giọng lí nhí:
- Trong lúc anh mê man, thi thoảng anh lại gọi tên em. Em biết người anh gọi không phải em, nhưng em vẫn rất hi vọng đó là em. Mong anh đừng nói gì, cứ để em ôm ấp ảo tưởng này mãi mãi!
Minh nhìn cô bé Linh, lại bất giác nghĩ đến một cô gái khác cũng tên Linh từng là của hắn, dù gương mặt hai người không hề giống nhau. Hắn nhớ lại đêm đó, đêm đầu tiên của hắn và cô gái ấy. Khi cô ấy chủ động hôn hắn, gương mặt cũng e thẹn ửng đỏ, hệt như cô bé Linh lúc này. Điều đó khiến Minh không kìm được lòng, nhìn Linh này mà cứ ngỡ là Linh kia, hắn chủ động vươn người tới, đưa tay kéo nhẹ đầu cô bé về phía mình, rồi hôn cô bé.
Nếu là Minh của trước đây, chắc chắn lúc này hai người sẽ tiến xa hơn. Nhưng Minh của hiện tại đã hoàn toàn khác, tâm lý hắn vững vàng hơn nhiều. Chỉ dựa vào một tia lý trí còn sót lại, Minh đã không đi quá giới hạn với cô bé Linh. Hắn đẩy cô bé ra khi bàn tay mát lạnh của nàng vừa luồn vào ngực hắn.
Bị Minh đẩy ra, Linh vẫn còn tâm lý của một thiếu nữ, nên không hề giống Lisa, không vồ vập vào hắn như Lisa lần trước. Thay vào đó, Linh cúi gằm mặt xuống, che đi gương mặt đang nóng bừng vì xấu hổ, nhất thời không biết phải nói gì.
Minh cài lại khuy áo, lấy lại vẻ điềm tĩnh, nghiêm túc nói:
- Anh xin lỗi vì chuyện vừa rồi! Em đừng trách anh nhé!
Linh nghe Minh nói, cô bé vẫn không dám ngẩng mặt lên, chỉ khẽ lắc đầu.
Thấy vậy, Minh không đề cập đến vấn đề vừa xảy ra giữa hai người nữa, mà chuyển sang hỏi điều hắn đang thắc mắc:
- Chúng ta đang ở đâu vậy?
Linh lại càng cúi mặt thấp hơn, giọng cô bé lí nhí:
- Em đi gọi mọi người!!!
Dứt lời, không để Minh nói thêm câu nào, Linh đã chạy biến ra ngoài, không thèm liếc nhìn hắn lấy một cái.
Chưa đầy hai phút sau, cả nhóm người đã cùng Minh náo loạn sòng bạc đều có mặt đầy đủ trước mặt hắn. Ngoại trừ cô bé Linh vẫn đang cúi mặt ở phía sau cùng, ai nấy đều nhao nhao tiến tới cạnh giường hỏi thăm hắn, dù sao hắn cũng là trụ cột của bọn họ mà.
Minh không trả lời những câu hỏi vô vị, mà hỏi ngược lại Sói Ba Đầu:
- Anh Nam! Chúng ta đang ở đâu đây?
Thấy Minh lên tiếng hỏi, Sói Ba Đầu không có lý do gì để giấu giếm, liền thành thật trả lời:
- Lúc cậu ngất đi, mọi người đều rất lo lắng. Nhưng tôi thấy cơ thể cậu vẫn bình thường, nên không đưa cậu vào bệnh viện. Cũng không dám thuê khách sạn hay về biệt thự của tiểu thư Linh. Vậy nên tôi tìm một ngôi chùa nhỏ, rồi xin trụ trì cho chúng ta tá túc.
Minh gật đầu với Sói Ba Đầu. Hắn biết Sói Ba Đầu khá mê tín, mỗi lần hoàn thành một phi vụ, ông ta đều đi chùa để xả xui, giảm bớt sát khí khi ở trong sòng bạc. Lần này, tuy Sói Ba Đầu không trực tiếp ra tay, cũng không có tư cách để ra tay, nhưng ông ta đã ở bên cạnh Minh từ đầu đến cuối, không chỉ đại náo sòng bạc, thắng cả sòng bạc, rồi tiếp tục thâu tóm nền kinh tế thành phố B, cuối cùng chứng kiến thảm cảnh đẫm máu xảy ra ngay trước mắt. Đã thấy máu, nhất định sẽ bị vấy bẩn, nhất định phải vào chùa để xả xui.
Minh nhìn khắp mọi người một lượt, rồi nói:
- Được rồi! Đã đến chùa thì cũng nên làm công quả một chút. Mọi người chia nhau ra xem nhà chùa cần giúp gì thì giúp, cần dọn dẹp gì thì làm, đừng tụ tập ở đây nữa!
Nói rồi, Minh cũng đứng dậy, rời giường, dẫn đầu mọi người ra khỏi phòng để làm công quả.
Chọn lấy một cây chổi, Minh bắt đầu quét lá rụng ngoài cổng chùa. Hắn ra hiệu cho những người khác làm việc bên trong, bởi lúc này hắn vẫn cần không gian riêng.
Lúc này, nhìn ra ngoài cổng, Minh mới biết tên ngôi chùa là Linh Quang. Hắn cũng không suy nghĩ nhiều, tập trung tinh thần vào việc quét lá rụng.
Tiếng chổi tre quét xuống đất lúc này lọt vào tai Minh thật êm ái. Hắn cứ quét, quét mãi mà không suy nghĩ đến việc khác, vô tình lại rơi vào trạng thái tâm vô tạp niệm của thiền định.
Bất chợt, một chú tiểu nhỏ khoảng hai, ba tuổi chạy đến đứng trước mặt hắn, nhìn hắn mỉm cười.
Minh sững người. Gương mặt chú tiểu thật quen thuộc, giống một đứa trẻ mà hắn từng gặp ở đâu đó, có thể trong mơ, cũng có thể ngoài đời thực.
Chỉ là, nhìn chú tiểu, Minh cảm thấy thật đáng yêu, một thứ tình cảm kỳ lạ dâng lên trong lòng hắn. Lúc này, Minh bất giác rất muốn ôm chú tiểu nhỏ này vào lòng. Nhưng khi Minh vừa cất tiếng: “Chào chú!” thì chú tiểu đã chạy đi chỗ khác, không nói chuyện với hắn.
Minh nhìn theo bóng lưng chú tiểu nhỏ. Chú còn bé, chạy rất chậm, và cũng rất đáng yêu. Hắn rất muốn chạy tới ôm lấy chú tiểu. Hắn chỉ cần một hơi thở là có thể đuổi kịp chú tiểu. Nhưng không hiểu sao, chân hắn vẫn đứng im bất động, mắt hắn cứ nhìn chú tiểu chạy đi càng lúc càng xa.